Chương 85: Nơi Hy Vọng Lụi Tàn (Tiếp theo)
Hải Long và Thái Đức quỳ bên cạnh Gia chủ Lục Khải, hay đúng hơn là Lục Hùng, người đàn ông từng là trụ cột của một gia tộc lớn, giờ đây chỉ còn là một cái bóng gầy gò, hốc hác, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Sau khi uống chút nước, Lục Hùng dường như lấy lại được chút sức lực yếu ớt, nhưng ánh mắt ông vẫn thất thần, đầy sự đau đớn và tuyệt vọng.
“Lục Hùng… ngươi là Lục Hùng sao?” Hải Long hỏi lại, giọng hắn run rẩy, không thể tin vào sự thay đổi kinh hoàng của người đã cưu mang mình.
Lục Hùng không trả lời ngay. Ông ta khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện trên đôi môi khô nứt. Tiếng thì thào của ông ta yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau thấu tận xương tủy, như tiếng than khóc của một linh hồn bị tổn thương nặng nề.
“Mất rồi… mất hết rồi, Hải Long à… Tất cả… tất cả đã mất hết rồi…” Ông ta lặp lại, rồi đột nhiên ôm lấy đầu, mái tóc bạc phơ rũ rượi che đi khuôn mặt đầy bi thương. “Ta… ta không hiểu tại sao… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này…”
Hải Long và Thái Đức im lặng lắng nghe, lòng họ quặn thắt. Họ biết, đằng sau sự sụp đổ của Lục Gia là một âm mưu thâm độc, nhưng không thể ngờ nó lại khủng khiếp đến vậy.
Lục Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn Hải Long, như thể đang nhìn xuyên qua hắn, về một quá khứ đã tan nát. “Ngươi… ngươi còn nhớ Lạch Khứ không, Hải Long?” Ông ta hỏi, giọng nói đầy sự căm hờn và đau đớn. “Cái tên tiểu tử kiêu ngạo mà ngươi đã dạy cho một bài học ở Túy Vân Hiên đó… Hắn… hắn chính là kẻ đứng sau tất cả!”
Hải Long khẽ giật mình. Hắn đã từng có chút nghi ngờ về Lạch Khứ và Đào Gia, nhưng âm mưu đó chưa bao giờ lộ ra hoàn toàn. Hắn chỉ nghĩ đó là những mâu thuẫn làm ăn bình thường.
“Hóa ra… sau khi chiến sự nổ ra ở biên giới, khi tình hình Đại Việt trở nên hỗn loạn, Thành chủ Bạch Vân, cha của Lạch Khứ, đã được Hoàng Triều ban cho toàn quyền quyết định trong thành để đối phó với tình hình khẩn cấp. Hắn ta… hắn ta đã cấu kết với Đào Gia! Cái lão Đào Gia chủ sự đó… hắn ta đã có âm mưu từ lâu rồi!” Lục Hùng nghiến răng, từng lời nói như xé nát trái tim ông. “Chúng đã lợi dụng thời cơ này để ra tay!”
Ông ta dừng lại, thở dốc, rồi tiếp tục, giọng nói càng thêm chua xót. “Khi ta đi giao thương với Lục Hùng ở Thành An Dương, chúng đã hành động. Toàn bộ nhân sự chủ chốt của Lục Gia trong thành… đều bị thay thế! Chúng làm rất kín kẽ, chỉ một số bộ phận không bị phát hiện, còn lại đều là tay chân của chúng. Từ lúc đó, chúng liên tục đổ lỗi, vu khống, và sa thải những nhân vật chủ chốt trung thành của ta. Ta ở xa, không thể kiểm soát được tình hình. Ta chỉ biết có những chuyện bất thường xảy ra, nhưng không thể ngờ lại là một âm mưu lớn đến vậy!”
Đến đây, Lục Khải đột nhiên bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn hơn bất kỳ tiếng gào thét nào. “Nhưng đau lòng nhất… đau lòng nhất không ai khác chính là phu nhân của ta… Bích Tiêu…” Ông ta ôm lấy ngực, như thể trái tim đang bị xé nát. “Nàng… nàng đã có gian tình với Lạch Khứ! Chỉ vì ta… ta không thể sinh con cho nàng.. và bị hắn ta lợi dụng!”
Hải Long và Thái Đức chết lặng. Tin tức này như một nhát sét của mình…t đánh thẳng vào tâm trí họ. Phu nhân Bích Tiêu, người phụ nữ hiền thục, đoan trang mà họ từng biết, lại có thể làm ra chuyện đó? Và Lạch Khứ… sự thâm độc của hắn ta vượt xa mọi tưởng tượng.
“Chiến sự bùng nổ… đó là thời cơ đẹp nhất cho chúng!” Lục Khải tiếp tục, giọng nói đầy sự căm phẫn. “Chúng đã lợi dụng tình hình hỗn loạn, ra lệnh lục soát toàn bộ hoạt động của Lục Gia trong thành. Chúng bịa đặt ra những âm mưu đổ tội, vu khống Lục Gia buôn bán trái phép, tích trữ lương thực… Rồi chúng tước đoạt toàn bộ quyền kinh doanh của ta, chiếm đoạt tài sản, biến Lục Gia thành một đống đổ nát!”
“Lúc đó… nhân dân xung quanh… họ chỉ quan tâm tới chiến sự đang diễn ra ở biên giới, đến sự sống còn của bản thân. Và lý do mà Thành chủ đưa ra… đã khiến họ tin theo. Chúng ta không có cơ hội thanh minh, không có cơ hội phản kháng. Cứ như thế… mọi chuyện xảy ra, diễn biến đến ngày hôm nay…” Lục Hùng nói, giọng ông ta nhỏ dần, rồi ông lại gục đầu xuống, thân thể run rẩy. “Ta… ta đã mất tất cả… Mất gia sản, mất danh dự, mất cả người vợ mà ta yêu thương nhất… Ta không còn gì nữa rồi…”
Hải Long nhìn Lục Hùng, lòng hắn trào dâng sự thương xót và căm phẫn. Hắn nhớ lại những lần Lạch Khứ cố tình gây sự với hắn, những lần Đào Gia chủ sự tỏ vẻ khinh thường. Hắn đã từng có chút nghi ngờ về sự bất thường trong cách làm ăn của Đào Gia, nhưng không ngờ đó lại là một phần của âm mưu lớn đến vậy. Sự thâm độc của con người, trong thời loạn lạc, còn đáng sợ hơn cả quái vật. Hắn siết chặt nắm đấm, thề trong lòng sẽ bắt những kẻ đã hãm hại Lục Gia phải trả giá.
Hải Long và Thái Đức vẫn quỳ bên cạnh Lục Hùng, lắng nghe từng lời nói đau đớn của ông. Cơn giận dữ trong lòng Hải Long càng lúc càng bùng lên. Hắn siết chặt nắm đấm, cảm thấy sự bất lực khi chứng kiến người ân nhân của mình phải chịu đựng nỗi khổ này.
“Không chỉ có Đào Gia…” Lục Hùng lại thì thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng. “Kháo Gia ở Thành An Dương… bọn chúng cũng là kẻ cấu kết với đám cẩu tặc này! Ta… ta đã quá tin tưởng vào Kháo Gia, vào mối giao hảo bao đời nay giữa hai nhà… Không ngờ chúng lại đâm sau lưng ta một cách tàn độc như vậy!”
Hải Long nghiến răng. Kháo Gia, một gia tộc lớn mạnh ở Thành An Dương, cũng là một phần của âm mưu này. Điều đó giải thích tại sao Lục Hùng lại bị cô lập và không thể nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài.
“Và cái lý do Thành chủ đưa ra… cái cớ tích trữ lương thực… càng làm tăng thêm sự bất bình của dân chúng trong thành.” Lục Hùng tiếp tục, ánh mắt ông ta nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy những khuôn mặt giận dữ của người dân. “Chúng vu khống Lục Gia tích trữ lương thực để sau này chiến sự bất ổn sẽ bán giá cao, trục lợi trên nỗi đau của dân chúng. Người dân… họ đã tin điều đó. Họ đã bị Thành chủ và Đào Gia lừa gạt!”
Hải Long nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn ở cổng phủ, những ánh mắt căm ghét của đám người tranh giành thức ăn. Hắn hiểu, sự vu khống đó đã khiến Lục Gia trở thành kẻ thù trong mắt dân chúng, khiến họ không còn lòng tin và sự ủng hộ.
“Có một vài người trung thành… họ đã đứng lên bảo vệ ta… bảo vệ Lục Gia…” Lục Khải nói, giọng ông ta nghẹn lại, khóe mắt ứa ra những giọt nước mắt. “Những quản sự, những gia đinh đã gắn bó với Lục Gia bao năm… Họ đã cố gắng chống lại… Nhưng chúng quá đông, quá tàn nhẫn. Họ đã bị giết hại… ngay trước mắt ta… Ta… ta không thể làm gì để cứu họ…”
Nỗi đau đớn tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt Lục Khải. Ông ta đã chứng kiến những người trung thành nhất của mình ngã xuống, mà không thể làm gì để ngăn cản.
“Chiến sự ngày càng loạn lạc, mất kiểm soát…” Lục Khải thì thào, như thể đang nói với chính mình. “Trong thành… ngày càng thảm họa hơn… Không còn luật pháp, không còn trật tự… chỉ còn sự hỗn loạn và cái chết…”
Hải Long và Thái Đức nhìn nhau. Tình hình ở Thành Bạch Vân còn tệ hơn những gì họ tưởng tượng. Cả hai đều nhớ về làng của mình, về những người thân yêu ở đó. Liệu làng của họ có còn bình yên không, hay cũng đã bị chiến tranh tàn phá?
“Chúng ta… chúng ta phải về làng xem sao…” Thái Đức nói, giọng đầy lo lắng.
Hải Long gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng trước tiên, chúng ta phải chăm sóc cho Gia chủ.”
Hải Long và Thái Đức đỡ Lục Hùng dậy, cẩn thận dìu ông vào một góc khuất hơn trong căn phòng củi. Họ dùng chút vải sạch còn sót lại để lau mặt cho ông, và đưa thêm nước cho ông uống. Dù bản thân cũng kiệt sức, nhưng họ vẫn cố gắng chăm sóc Lục Hùng một cách tận tình nhất có thể.
Sau khi Lục Hùng đã ổn định hơn một chút, dù vẫn còn rất yếu, Hải Long và Thái Đức quyết định đi tìm kiếm thêm thức ăn và xem xét tình hình bên ngoài. Họ dìu Lục Hùng đến một nơi an toàn hơn trong phủ, dặn dò ông giữ yên lặng, rồi quay ra cổng phủ.
Vừa bước tới cổng, định ra ngoài, bỗng một tiếng động lạ vang lên, khiến cả Hải Long và Thái Đức rùng mình. Tiếng động đó không phải là tiếng bước chân hay tiếng la hét của đám người tranh giành thức ăn. Đó là một tiếng gọi, yếu ớt nhưng đầy quen thuộc, vang lên từ một góc khuất nào đó trong phủ.
“Lão gia…”
“Phu nhân…”
Hai tiếng gọi đó, dù rất nhỏ, nhưng lại như tiếng sét đánh ngang tai Hải Long và Thái Đức. Lão gia? Phu nhân? Chẳng lẽ…