Chương 87: Thời Gian Và Linh Hồn
Tiếng “Đùng! Đùng! Đùng!” kinh hoàng, không phải của sấm sét hay nổ tung, mà là âm thanh của chính thực tại đang bị xé toạc, vang vọng từ Kinh thành Long Thành, xuyên thấu màn đêm, chấn động đến tận xương tủy của mọi sinh linh trên đất Đại Việt. Nó không chỉ là một tiếng nổ, mà là sự bùng nổ của một nguồn năng lượng nguyên thủy, cổ xưa, vượt xa mọi giới hạn của sự hiểu biết nhân loại.
Cả bầu trời phía Kinh thành bỗng chốc bị bao phủ bởi một ánh sáng trắng bạc chói lòa, tựa như một mặt trời thứ hai vừa khai sinh giữa màn đêm, rọi sáng cả một vùng trời rộng lớn, biến bóng tối thành một ngày chói chang đến lóa mắt, rồi vụt tắt, để lại một khoảng không gian đen kịt, trống rỗng đến đáng sợ, nơi mà dường như cả âm thanh cũng bị nuốt chửng. Tiếng nổ không dứt, nó lặp lại trong đầu mọi người, như một vòng lặp vô tận của sự hủy diệt, một lời tiên tri về ngày tận thế đã điểm.
Hải Long và Thái Đức, cùng hai con báo trung thành, đang trên đường về cũng bị cuốn vào cơn chấn động kinh hoàng đó. Mặt đất dưới chân họ không chỉ rung chuyển dữ dội, mà còn dường như bị kéo giãn, co lại một cách bất thường, khiến họ mất phương hướng.
Cây cối xung quanh không đổ rạp, mà là biến dạng, thân cây vặn xoắn như những khối điêu khắc kỳ dị, lá cây chuyển màu liên tục giữa xanh, đỏ, vàng, rồi tan thành tro bụi, như thể thời gian đang bị tua nhanh. Hải Long ôm chặt lấy Thái Đức, cảm nhận cơ thể cậu bạn đang run rẩy không ngừng, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì cảm giác khó chịu khi thực tại bị bóp méo.
Hai con báo gầm gừ những tiếng trầm đục, bộ lông chúng dựng đứng, phản ứng với những luồng năng lượng hỗn loạn, bản năng mách bảo chúng rằng có điều gì đó sai lệch nghiêm trọng đang xảy ra với thế giới.
Hải Long và Thái Đức chỉ hoang mang một chút. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều dị thường trong những ngày qua, đủ để chai sạn cảm xúc trước những biến cố kinh hoàng. “Cái gì… cái gì vừa xảy ra vậy, Hải Long?!” Thái Đức lắp bắp, giọng nói đứt quãng, đôi mắt cậu ta mở to, ánh lên vẻ hoảng loạn tột cùng khi nhìn về phía Kinh thành, nơi ánh sáng vừa bùng lên rồi tắt lịm.
Hải Long không trả lời. Hắn không thể. Trong tâm trí hắn, mọi thứ đều trống rỗng, chỉ còn lại sự choáng váng và một cảm giác bất lực đến tột cùng. Thiên Linh Châu trong người hắn rung động dữ dội, phát ra những luồng khí nóng lạnh thất thường, như đang cố gắng hấp thụ hoặc chống lại nguồn năng lượng đó.
Hắn biết, nguồn năng lượng đó không phải là của con người, cũng không phải của quái vật thông thường. Nó là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều, một thứ sức mạnh có thể xé toạc cả không gian và thời gian. “Đi thôi, Thái Đức. Chúng ta không thể dừng lại ở đây.” Hắn nói, giọng khản đặc, rồi lại tiếp tục bước đi, dù mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Trong khi đó, tại Kinh thành Long Thành, nơi Hoàng đế Đồng Hoàng đang ngự trị, tình hình đã vượt quá mọi sự kiểm soát. Thực chất, Hoàng đế Đồng Hoàng có hai người con trai, một người tên Đồng Hải, một người tên Đồng Lăng. Cả hai đều là con của Hoàng hậu Khúc Liên, con gái của vị Đại Tướng Quân đã hy sinh. Hoàng đế không nạp thêm bất kỳ phi tần nào khác, một lòng một dạ với Hoàng hậu và hai con trai. Giờ đây, Kinh thành chìm trong biển máu, không chỉ do quái vật mà còn do sự cướp bóc, chém giết lẫn nhau của những kẻ mất hết nhân tính.
Cơn địa chấn kinh hoàng kia thực chất không phải từ trên trời, mà là từ dưới lòng đất. Nó khiến cho Hoàng thành bị tách ra làm đôi, một vết nứt khổng lồ xé toạc trung tâm Kinh thành, làm lộ ra một điều kỳ dị: một “mạch đậm” khổng lồ, đỏ thẫm, như của một sinh vật nào đó đang đập mạnh dưới lòng đất, ánh sáng đỏ tím kỳ dị phát ra từ đó, rọi thẳng lên bầu trời, hòa vào vòng xoáy khổng lồ.
Hoàng đế Đồng Hoàng, với long bào rách nát, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu, đang đứng giữa đống đổ nát của cung điện, tay nắm chặt lấy tay Hoàng hậu Khúc Liên. Nàng cũng bị thương nặng, nhưng vẫn đứng vững bên cạnh Hoàng đế, ánh mắt kiên định. Hai vị hoàng tử, chưa ai được phong Thái tử, đang cố gắng hết sức mình. Hoàng tử Đồng Hải đang cố gắng kiểm soát tình hình hỗn loạn trong thành, tập hợp những binh lính còn sót lại và dân chúng để chống cự, nhưng mọi thứ đều đảo lộn khi cơn địa chấn kia xảy ra, khiến mọi nỗ lực của hắn trở nên vô vọng. Hoàng tử Đồng Lăng thì cố gắng kiểm soát phía Nam, nơi quân đội đang rút lui và tình hình cũng không khá hơn là bao.
Hải Long và Thái Đức đang còn cố gắng tìm đường về làng thì mãi không thể nào về được. Cảnh quan đã thay đổi hoàn toàn, những con đường quen thuộc giờ đây bị chặn bởi những đống đổ nát, những vết nứt sâu hoắm, hoặc những khu vực bị bao phủ bởi tử khí. Họ đi lạc trong mê cung của sự hủy diệt, hy vọng về một nơi chốn bình yên dần tan biến.
Qua một ngày, Đại Việt gần như bị tê liệt toàn bộ. Những thành trì kiên cố giờ chỉ còn là đống đổ nát. Thậm chí cả một tòa thành lớn cũng chỉ có một, hai người sống sót, nhưng vật vờ như những bóng ma, không còn chút sinh khí. Có người chỉ kịp thì thào vài câu về gia đình, về quê hương, rồi nhắm mắt xuôi tay, cơ thể nhanh chóng bị luồng tinh huyết hút cạn. Binh sĩ cũng vậy, mất chuỗi cung ứng, không còn lương thực, nước uống, họ gục ngã khắp nơi, chết vì đói, vì kiệt sức, hoặc vì bệnh tật.
Lúc này, trên bầu trời, hai đám mây khổng lồ, một đỏ tím từ phía Nam và một đen kịt từ phía Bắc, chỉ còn một chút nữa là chạm vào nhau. Chúng xoay tròn điên cuồng, tạo ra những luồng gió mạnh kinh hoàng. Những ngọn núi di động từ phía Bắc, cao lớn như những vị thần giận dữ, chỉ cách Kinh thành Long Thành ba cây số. Chúng đang phá nát tuyến phòng thủ cuối cùng của Đại Việt, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của chúng một cách nhanh chóng, không gì có thể cản bước.
“Chạy đi! Chạy đi! Hai đám mây sắp chạm vào nhau rồi!” Một người dân ở ngoại thành Long Thành hét lên trong hoảng loạn, chỉ tay lên bầu trời. “Chỉ còn một cây số nữa thôi! Những ngọn núi sẽ tới Kinh thành!”
Đám quái vật từ phía Nam, ùn ùn kéo tới Kinh thành, chúng gầm gừ những tiếng man rợ, lao vào bất cứ thứ gì cản đường. Phía Đông và phía Tây, những đạo quân quái vật cũng lần lượt kéo tới Kinh thành, tạo thành một vòng vây khổng lồ, không cho bất kỳ ai có thể thoát ra.
“Chạm… chạm rồi…” Hoàng đế Đồng Hoàng nắm chặt tay Hoàng hậu Khúc Liên, thở dài một tiếng, ánh mắt hắn đầy sự chấp nhận số phận. Hắn biết, thời khắc cuối cùng đã đến.
Chính thức, hai vòng xoáy khổng lồ chạm vào nhau. “Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!” Sức mạnh quá khủng khiếp, vượt xa mọi tiếng nổ từng có. Từ phía Bắc, tâm của vòng xoáy phát sáng một ánh sáng thần kỳ, màu trắng bạc, rực rỡ đến chói mắt, như thể thần linh giáng lâm, mang theo một nguồn năng lượng thuần khiết nhưng cũng đầy hủy diệt. Trong khi đó, phía Nam, một ánh sáng màu tím sẫm, u ám và đầy tà khí, xuất hiện ở tâm vòng xoáy, như một cánh cổng địa ngục đang mở ra.
“Phần phật!” Tiếng động kinh hoàng vang lên, không phải của vật chất, mà là của chính thực tại đang bị xé toạc. Toàn bộ tuyến phòng thủ của Đại Việt, từ những bức tường thành kiên cố nhất đến những chiến binh dũng cảm nhất, đều thất thủ hoàn toàn, tan biến trong ánh sáng và bóng tối. Xác chết ngổn ngang khắp nơi, nhưng điều kỳ lạ là chúng mất hết đi các tinh chất, cơ thể khô quắt, không còn chút máu hay linh khí, như thể một thứ gì đó đã hút cạn sinh lực của họ.
Hai đám quái vật khổng lồ từ phía Nam và phía Bắc, mang theo hai luồng năng lượng đối lập, chạm trán nhau ngay tại Kinh thành Long Thành. Tiếng gầm rú, tiếng va chạm, tiếng nổ vang vọng khắp nơi, biến Kinh thành thành một chiến trường của ngày tận thế. Hoàng đế Đồng Hoàng, ngồi trên ngai vàng đổ nát, cùng Hoàng hậu Khúc Liên, ánh mắt họ nhìn về phía trận chiến cuối cùng, chấp nhận số phận của mình và của Đại Việt.
Hải Long cũng bị chấn động bởi sức mạnh khủng khiếp đó, hắn ngã vật xuống đất, Thái Đức cũng vậy, cơ thể cả hai đau nhức. Những rung chấn từ trong lòng đất không ngừng lại, chúng làm nứt toác mặt đất, tạo ra những khe nứt khổng lồ, sâu không thấy đáy, chia cắt các vùng đất, biến Đại Việt thành những mảnh vỡ rời rạc. Từ những vết nứt đó, những luồng năng lượng kỳ dị bốc lên, mang theo cả ánh sáng và bóng tối, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một thế giới hoàn toàn khác đang được khai mở trên nền tảng của sự hủy diệt.