Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ba-dao-chem-nat-hiep-khach-hon-dai-nhan-ta-la-nguoi-thanh-that.jpg

Ba Đao Chém Nát Hiệp Khách Hồn, Đại Nhân Ta Là Người Thành Thật

Tháng 2 9, 2026
Chương 277: Vấn Tâm sáu thi Chương 276: im lặng!
truoc-khi-trung-sinh-ta-la-tien-mon-ac-doc-nam-phoi.jpg

Trước Khi Trùng Sinh Ta Là Tiên Môn Ác Độc Nam Phối

Tháng 3 5, 2025
Chương 249. Đại kết cục ( bên dưới ) Chương 248. Đại kết cục ( bên trong )
cam-nang-vuot-cuu-chau-tien-phu.jpg

Cẩm Nang Vượt Cửu Châu Tiên Phủ

Tháng 2 1, 2026
Chương 100: Cổ Kiếm Môn nam Bồ Tát Chương 99: Nam nhân ở giữa số lượng đọ sức
bat-dau-cung-chi-dau-nuong-tua-lan-nhau.jpg

Bắt Đầu Cùng Chị Dâu Nương Tựa Lẫn Nhau

Tháng 12 3, 2025
Chương 70: Chương 70:Ha-ha-ha cuối cùng bản tọa cũng từ nơi chết tiệc này đi ra Chương 69: Diệp Thần vs tái nhợt thanh niên
ta-nha-cung-cap-pokemon-mo-ra-than-thu-thoi-dai.jpg

Ta! Nhà Cung Cấp Pokemon ! Mở Ra Thần Thú Thời Đại!

Tháng 2 24, 2025
Chương 647. Cuối cùng mạnh nhất huyễn thú! Arceus! Chương 646. Này chính là Giang Bạch toàn lực!
nghich-do-nguoi-con-muon-khi-su-den-khi-nao.jpg

Nghịch Đồ, Ngươi Còn Muốn Khi Sư Đến Khi Nào?

Tháng 2 2, 2026
Chương 160 ngốc Chương 159 nợ
sau-khi-xuyen-viet-da-tro-thanh-nong-nghiep-chi-than

Sau Khi Xuyên Việt, Đã Trở Thành Nông Nghiệp Chi Thần

Tháng 10 11, 2025
Chương 265: Toàn lực đánh một trận (2) Chương 265: Toàn lực đánh một trận (1)
moi-ngay-thuoc-tinh-gap-boi-giao-hoa-duoi-nguoc-cau-ta-sinh-em-be.jpg

Mỗi Ngày Thuộc Tính Gấp Bội, Giáo Hoa Đuổi Ngược Cầu Ta Sinh Em Bé

Tháng 2 1, 2026
Chương 217: Cái này không gọi đoạt, người văn minh gọi chấp pháp Chương 216: Biên chế bên trong cảm giác
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 83: Ánh Sáng Cuối Cùng(2)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 83: Ánh Sáng Cuối Cùng(2)

Vác Thái Đức trên vai, Hải Long bước đi loạng choạng. Cậu bạn gầy gò, nhẹ tênh, nhưng với sức lực đã cạn kiệt, mỗi bước chân của Hải Long đều nặng như đeo chì. Hắn nhìn lại phía sau, nơi Vũ Khắc và một vài binh sĩ kiên cường đang đứng lại, ánh mắt đầy sự tôn kính và tiếc nuối. Họ là những người lính trung thành, nhưng Hải Long biết, ở lại đó chỉ là chờ chết. Hắn phải tìm một con đường khác, một con đường sống, dù mong manh đến đâu.

Cảnh tượng Đại Việt bây giờ thật sự quá khủng khiếp. Mỗi bước chân, họ lại giẫm lên những xác chết khô quắt, nằm la liệt khắp nơi. Không chỉ có binh lính, mà cả dân thường, người già, trẻ nhỏ, đều gục ngã vì đói khát, bệnh tật, hoặc bị những sinh vật biến dị tấn công. Mùi tử khí nồng nặc, quyện với mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của những ngôi nhà đổ nát, tạo thành một thứ không khí ghê rợn, khiến người ta muốn nôn mửa.

Trên bầu trời, luồng tinh huyết màu đỏ tươi vẫn không ngừng bốc lên từ những xác chết, xoáy tít rồi hòa vào vòng xoáy khổng lồ trên cao. Vòng xoáy ấy giờ đây đã lớn hơn rất nhiều, nuốt chửng cả một mảng trời, và những tia sáng đỏ tím kỳ dị vẫn không ngừng phát ra từ đó, rọi xuống mặt đất, khiến mọi vật đều mang một màu sắc u ám, chết chóc. Đôi khi, từ vòng xoáy đó, những con quái vật bay lượn với hình thù kỳ dị, thân hình lởm chởm gai nhọn, đôi mắt đỏ ngầu, lao xuống cướp đi những sinh mạng cuối cùng.

Những vết nứt trên mặt đất ngày càng nhiều, sâu hoắm, từ đó những luồng khí lạnh lẽo, hôi thối bốc lên, mang theo tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt. Một vài con quái vật nhỏ hơn, hình dáng như những con gián khổng lồ, bò ra từ những vết nứt đó, lao vào tấn công bất kỳ sinh vật sống nào mà chúng bắt gặp. Hải Long phải liên tục cảnh giác, dùng thanh kiếm cùn của mình để đẩy lùi chúng, dù mỗi nhát chém đều khiến cơ thể hắn đau nhức như muốn rã rời.

Thái Đức trên vai hắn thỉnh thoảng lại rên lên khe khẽ, khiến Hải Long càng thêm lo lắng. Cậu bạn đã quá yếu, chỉ còn là một hơi thở thoi thóp. Hải Long biết, hắn không thể dừng lại. Dừng lại là chết. Hắn phải đi, phải tìm, dù không biết đích đến là đâu, dù hy vọng mong manh như ngọn nến trước gió.

“Cố lên, Thái Đức… Cố lên…” Hắn lẩm bẩm, không biết là nói với Thái Đức hay nói với chính mình. Đôi chân hắn run rẩy, nhưng ý chí thì không hề nao núng. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ không để Thái Đức chết. Hắn sẽ tìm ra một con đường sống, dù phải đối mặt với bất kỳ thứ kinh hoàng nào nào mà Đại Việt đang biến thành. Phía trước, chỉ là một màn sương mù dày đặc, nhưng Hải Long vẫn bước đi, bước đi trong tuyệt vọng và hy vọng.

Ánh sáng hoàng hôn kỳ dị từ phía Đông, không phải của mặt trời mà của một sức mạnh vô danh, đã nhuộm đỏ cả không gian, khiến mọi thứ trở nên siêu thực và đáng sợ. Những tòa nhà đổ nát, những con đường hoang tàn, tất cả đều chìm trong một màu đỏ cam rực rỡ, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo, chết chóc. Hải Long cảm thấy như có một luồng năng lượng vô hình đang hút cạn sức lực của mình, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Cơn đói cồn cào trong bụng hắn, nhưng nỗi sợ hãi và ý chí sinh tồn đã át đi tất cả.

Hắn đi qua những khu chợ từng tấp nập, giờ chỉ còn là đống đổ nát, những gian hàng trống rỗng, những vật dụng vương vãi. Những bộ xương người nằm vắt vẻo trên những sạp hàng, trên những chiếc xe đẩy, như những con rối bị bỏ rơi. Từ những con hẻm tối tăm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gầm gừ ghê rợn của những sinh vật biến dị, hoặc tiếng khóc thét của những người còn sống sót đang cố gắng chống cự. Hải Long cố gắng tránh xa những âm thanh đó, hắn không có sức để đối đầu với bất kỳ mối đe dọa nào nữa.

Thái Đức trên lưng hắn bắt đầu ho khan, những tiếng ho yếu ớt, khô khốc. Hải Long dừng lại, đặt Thái Đức xuống một cách cẩn thận. Cậu bạn mở mắt, ánh nhìn mờ mịt.

“Nước… nước…” Thái Đức thều thào.

Hải Long lục lọi trong túi, chỉ còn lại một ít nước đục ngầu trong chiếc bình da. Hắn cẩn thận đổ từng giọt vào miệng Thái Đức. Thái Đức nuốt khan, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

“Chúng ta… chúng ta sẽ đi đâu?” Thái Đức hỏi, giọng yếu ớt đến nỗi Hải Long phải cúi sát tai mới nghe rõ.

“Ta không biết… Nhưng chúng ta phải đi… Phải tìm một nơi nào đó an toàn… một nơi có thức ăn…” Hải Long đáp, giọng hắn cũng khản đặc. Hắn nhìn xung quanh, không gian hoang tàn và vô vọng. Đại Việt đã trở thành một địa ngục trần gian.

Hắn nhớ lại những lời của Vũ Khắc, về việc giải tán binh lính. Quyết định đó có lẽ là đúng đắn, dù nó đi ngược lại tất cả những gì họ đã được huấn luyện. Trong tình cảnh này, kỷ luật quân đội đã trở nên vô nghĩa. Chỉ có sinh tồn mới là mục tiêu duy nhất.

Hải Long lại vác Thái Đức lên vai. Hắn không thể để cậu bạn nằm lại đây. Thái Đức là người bạn duy nhất của hắn, là lý do để hắn tiếp tục chiến đấu. Hắn bước tiếp, đôi chân như muốn khuỵu xuống, nhưng ý chí vẫn không cho phép hắn gục ngã.

Hắn đi qua một con sông cạn, nước đã biến mất, chỉ còn lại lớp bùn nứt nẻ và những xác cá khô. Tiếng gió rít qua những thân cây khô héo, tạo thành những âm thanh rùng rợn như tiếng thì thầm của ma quỷ. Những ngọn núi di động từ phía Bắc giờ đây đã hiện rõ hơn. Chúng không phải là những ngọn núi bình thường, mà là những khối đất đá khổng lồ, lởm chởm, di chuyển một cách chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của chúng. Chúng mang theo một thứ năng lượng cổ xưa, như thể chúng đã thức tỉnh từ một giấc ngủ dài, và giờ đây đang tìm cách nuốt chửng cả thế giới.

Hải Long cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng trào trong lòng. Liệu có lối thoát nào không? Liệu có nơi nào trên đất Đại Việt này còn an toàn? Hắn không biết. Nhưng hắn vẫn phải tìm.

Đêm xuống, bầu trời không còn là màu đỏ tím nữa, mà là một màu đen kịt, không một vì sao. Chỉ có ánh sáng đỏ cam kỳ dị từ phía Đông vẫn còn le lói, hắt lên những bóng ma quái của những đống đổ nát. Tiếng gầm gừ của quái vật trở nên rõ ràng hơn trong màn đêm, tiếng bước chân nặng nề của những ngọn núi di động cũng vang vọng khắp nơi. Hải Long tìm một góc tường đổ nát, cố gắng ẩn mình. Hắn đặt Thái Đức xuống, ôm chặt cậu bạn vào lòng, cố gắng truyền hơi ấm cho cậu.

“Lạnh quá…” Thái Đức run rẩy nói.

Hải Long cởi chiếc áo khoác rách nát của mình, đắp lên người Thái Đức. Hắn biết, như vậy cũng không đủ, nhưng hắn không còn gì khác. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi vòng xoáy tinh huyết vẫn không ngừng quay, và những luồng sáng đỏ tím vẫn bắn ra. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng lên trong lòng. Tại sao? Tại sao Đại Việt lại phải chịu đựng những điều này? Tại sao họ lại phải chết một cách thảm khốc như vậy?

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Hắn phải mạnh mẽ. Hắn phải sống. Vì Thái Đức.

Một tiếng động lớn vang lên từ phía xa, như tiếng đổ vỡ của một tòa nhà khổng lồ. Hải Long mở mắt, nhìn về phía đó. Ánh sáng đỏ tím từ vòng xoáy trên cao đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn, rọi sáng cả một vùng. Hắn thấy một cái bóng khổng lồ, hình thù kỳ dị, đang di chuyển chậm rãi về phía Kinh thành. Đó là một con quái vật chưa từng thấy, thân hình đồ sộ, lởm chởm những khối thịt và xương, đôi mắt đỏ rực như than hồng. Nó di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển.

“Quái vật… khổng lồ…” Thái Đức thì thầm, cậu bạn đã tỉnh lại, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Đừng nhìn…” Hải Long nói, ôm chặt Thái Đức hơn. Hắn biết, nếu con quái vật đó tiến vào Kinh thành, thì mọi hy vọng sẽ chấm dứt.

Hắn phải tìm một con đường khác. Một con đường ra khỏi Kinh thành, ra khỏi Đại Việt đang hấp hối này. Nhưng đi đâu? Biển cả? Hay những vùng đất xa xôi chưa bị ảnh hưởng? Hắn không biết. Hắn chỉ biết, hắn phải đi.

Bình minh đến, nhưng không phải là bình minh của một ngày mới, mà là bình minh của sự chết chóc. Ánh sáng đỏ cam từ phía Đông vẫn không tắt, hòa quyện với màu xám xịt của tử khí từ phía Tây, tạo thành một khung cảnh u ám, tuyệt vọng. Những ngọn núi di động đã tiến gần hơn nữa, giờ đây đã có thể nhìn thấy rõ những khối đá khổng lồ đang lăn bánh, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của chúng. Tiếng gầm rú của quái vật, tiếng la hét của những người còn sống sót, tiếng đổ vỡ của nhà cửa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của ngày tận thế.

Hải Long đứng dậy, đôi chân run rẩy. Hắn nhìn Thái Đức, người đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Hắn phải đi.

Hắn quyết định đi về phía Nam, nơi mà hắn hy vọng có thể tìm thấy một con đường ra biển. Biển cả, có lẽ là nơi duy nhất chưa bị ảnh hưởng bởi sự kỳ dị này. Hoặc ít nhất, đó là hy vọng cuối cùng của hắn.

Hắn bước đi, bước qua những con phố hoang tàn, những ngôi nhà đổ nát, những xác chết la liệt. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với cơn đói, cơn khát, và nỗi sợ hãi. Hắn nhìn thấy những binh sĩ đã bỏ cuộc, nằm gục bên đường, ánh mắt vô hồn. Hắn thấy những người dân đang cố gắng tìm kiếm thức ăn trong đống đổ nát, nhưng chỉ tìm thấy sự tuyệt vọng.

Hắn gặp một nhóm người sống sót, khoảng chục người, họ cũng đang cố gắng tìm đường thoát thân. Họ nhìn Hải Long và Thái Đức với ánh mắt vừa thương hại vừa cảnh giác.

“Cậu bé… cậu định đi đâu?” Một người đàn ông lớn tuổi hỏi, giọng khàn đặc.

“Tìm đường sống…” Hải Long đáp, giọng hắn cũng không khá hơn.

“Không có đường sống đâu… Tất cả đã kết thúc rồi…” Người đàn ông nói, rồi quay đi, tiếp tục bước đi trong tuyệt vọng.

Hải Long không nói gì. Hắn không muốn tin vào điều đó. Hắn phải tin vào hy vọng. Hy vọng là thứ duy nhất còn lại.

Hắn tiếp tục đi, không ngừng nghỉ. Hắn đi qua những cánh đồng khô cằn, những khu rừng đã bị tàn phá. Những cái cây trơ trụi, không còn lá, như những bộ xương khổng lồ vươn lên trời. Đôi khi, hắn phải dừng lại, đặt Thái Đức xuống, để bản thân nghỉ ngơi một chút, hoặc để tránh những con quái vật đang lẩn khuất trong bóng tối.

Một lần, hắn suýt nữa bị một con quái vật hình dáng như một con nhện khổng lồ tấn công. Nó có tám cái chân dài, lởm chởm gai nhọn, đôi mắt đỏ rực như máu. Hải Long đã phải dùng hết sức bình sinh để đẩy lùi nó, và may mắn thoát chết trong gang tấc. Sau trận chiến đó, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng hắn vẫn không dám dừng lại.

Thái Đức đôi lúc tỉnh dậy, nhìn Hải Long bằng ánh mắt biết ơn. “Cảm ơn… Hải Long…” Cậu bạn thều thào.

“Đừng nói gì cả… Hãy giữ sức…” Hải Long đáp.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để tìm ra con đường sống sót cho mình và cho Thái Đức. Đại Việt đang chìm trong vực thẳm, nhưng hắn vẫn tin rằng, ở đâu đó, vẫn còn một tia sáng, một con đường để thoát ra khỏi địa ngục này. Hắn sẽ tìm thấy nó, dù phải trả giá bằng bất cứ giá nào.

Hắn bước đi, bước đi trong màn đêm vô tận, hướng về phía Nam, nơi có thể có hy vọng cuối cùng. Tiếng gió rít, tiếng quái vật gầm gừ, tiếng đổ vỡ của một thế giới đang sụp đổ, tất cả đều vang vọng trong tai hắn, nhưng hắn vẫn bước đi, kiên cường và đầy quyết tâm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quai-vat-bi-dong-che-ba-di-gioi
Quái Vật Bị Động Chế Bá Dị Giới
Tháng 2 6, 2026
vua-bat-dau-da-luyen-hoa-kim-si-dai-bang-thanh-nhan-choang-vang.jpg
Vừa Bắt Đầu Đã Luyện Hóa Kim Sí Đại Bàng, Thánh Nhân Choáng Váng!
Tháng 2 9, 2026
hong-hoang-thien-nhan-lao-to.jpg
Hồng Hoang: Thiên Nhân Lão Tổ
Tháng 1 31, 2026
nguoi-tai-tu-trong-bung-me-bat-dau-sua-chua-thien-dao-van-co-doc-ton.jpg
Người Tại Từ Trong Bụng Mẹ, Bắt Đầu Sửa Chữa Thiên Đạo, Vạn Cổ Độc Tôn!
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP