Chương 82: Ánh Sáng Cuối Cùng
Trong Kinh thành Long Thành, nơi từng là biểu tượng của sự phồn thịnh và uy nghiêm, giờ đây những vết nứt lớn đang sản sinh ngày một nhiều trên mặt đất, trên tường thành, và cả trên những cung điện tráng lệ. Chúng ngoằn ngoèo, sâu hoắm, như những vết thương đang rỉ máu trên thân thể Đại Việt. Đột nhiên, từ một vết nứt lớn ngay giữa quảng trường trung tâm, một luồng sáng chói lòa, màu đỏ tím kỳ dị, phát ra, rọi thẳng lên bầu trời. Luồng sáng đó không phải là ánh sáng bình thường, nó mang theo một thứ năng lượng cổ xưa, tăm tối, như thể một long mạch khổng lồ đang bị tổn thương nghiêm trọng, và nguồn năng lượng của nó đang tuôn trào ra ngoài một cách hỗn loạn.
“Aaaaaa! Cái gì thế này?!” Tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ những người dân còn sót lại trong thành. “Đất nứt! Ánh sáng quỷ dị! Đây là dấu chấm hết rồi!”
“Trời ơi! Long mạch bị tổn thương! Đại Việt sắp diệt vong rồi!” Một vị quan già run rẩy thốt lên, khuôn mặt trắng bệch.
Quả thật, có lẽ đây là dấu chấm hết của một triều đại, một nền văn minh huy hoàng. Cơn đói đã cướp đi sinh mạng của quá nhiều người, khiến cả đất nước chìm trong một màu đỏ bởi tinh huyết. Mỗi khi có người chết, dù là binh lính hay dân thường, một luồng tinh huyết màu đỏ tươi lại bốc lên từ cơ thể họ, không phải là khói, mà là một dòng chảy vật chất hữu hình, xoáy thẳng lên trời, hòa vào vòng xoáy khổng lồ trên cao. Cảnh tượng này vô cùng kỳ dị và ghê rợn, như thể linh hồn của những người đã khuất đang bị hút lên, hoặc một thứ sức mạnh tà ác nào đó đang thu thập sinh lực từ những cái chết. Những luồng tinh huyết này tạo thành những dải màu đỏ tươi, uốn lượn trên không trung, khiến bầu trời vốn đã đỏ tím nay càng thêm ám ảnh, như một bức tranh tận thế được vẽ bằng máu.
Quân sĩ chết đói đã hơn một nửa, những người còn sống sót cũng chỉ còn là những bộ xương di động, không còn sức chiến đấu. Tiếng rên rỉ vì đói, vì bệnh tật vang vọng khắp các doanh trại, khắp các con phố.
Phía Tây, luồng tử khí dày đặc bao trùm khắp nơi, giờ đây đã gần như lan tới Kinh thành. Không khí trở nên ngột ngạt, lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi của sự mục rữa và cái chết. Những binh lính canh gác ở cửa Tây, dù đã cố gắng hết sức, cũng không thể chống cự lại sự ăn mòn của tử khí. Họ gục ngã từng người một, cơ thể co giật, rồi biến thành những cái xác khô héo, ánh mắt vô hồn.
“Tử khí! Nó đến rồi! Đóng cổng thành lại!” Một binh sĩ gào lên trong tuyệt vọng, nhưng đã quá muộn.
Phía Đông, những lốc xoáy kinh hoàng đã biến mất, thay vào đó là một ánh sáng của hoàng hôn không phải do trời mà do sức mạnh kỳ dị nào đó. Ánh sáng này có màu đỏ cam rực rỡ, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo, chết chóc, như ánh sáng của một thế giới khác. Nó cũng dần lan tới Kinh thành, nhuộm đỏ cả bầu trời, tạo ra một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ.
“Ánh sáng gì thế này? Nó không phải mặt trời!” Một người dân kinh hãi chỉ lên trời. “Nó đang đến gần! Nó đang hút cạn sinh lực của ta!”
Phía Bắc, những ngọn núi di động vẫn không ngừng tiến về Kinh thành. Chúng đã phá nát tuyến phòng thủ cuối cùng, những trận địa, những bẫy rập kiên cố nhất cũng không thể cản bước chúng. Tiếng “Ầm ầm!” của chúng ngày càng gần, khiến cả Kinh thành rung chuyển dữ dội.
“Chạy đi! Chạy đi thôi! Núi đang đến!” Tiếng la hét của binh lính và dân thường vang vọng. “Nhanh quá! Chúng quá nhanh chóng!”
Phía Nam, tình hình cũng không khá hơn là bao. Thái Đức, với khuôn mặt xanh xao, đôi môi khô nứt, đang sắp nhắm mắt vì quá đói. Cậu ta nằm gục trong vòng tay Hải Long, hơi thở yếu ớt.
“Thái Đức! Cố lên! Đừng bỏ cuộc!” Hải Long lay nhẹ người bạn, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng. “Chúng ta sẽ tìm được đường sống! Nhất định phải sống!”
Với tình hình như này, trong một hai ngày nữa, toàn bộ binh lính ở ĐÂY chết hết vì đói và kiệt sức, dù không có quái vật tấn công. Vũ Khắc, vị tướng quân chỉ huy phòng thủ phía Tây Nam, đang vật lộn với cơn đói, bụng hắn réo lên từng hồi, đầu óc quay cuồng. Hắn nhìn những binh sĩ dưới trướng mình, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt vô hồn, lòng hắn đau như cắt. Hắn không muốn các binh sĩ phải chờ chết ở đây một cách vô ích.
“Ta không thể để các ngươi chết vô nghĩa!” Vũ Khắc gầm lên, giọng nói khản đặc. Hắn biết, đây là một quyết định đi ngược lại quân lệnh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. “Toàn bộ binh sĩ! Giải tán! Ai muốn sống thì hãy tìm đường thoát thân! Trấn thủ ở đây chỉ có chết! Ta… ta sẽ ở lại đây!”
Tiếng hô của Vũ Khắc vang vọng khắp doanh trại, khiến các binh sĩ ngạc nhiên. Một số người vỡ òa trong nước mắt, vội vàng bỏ chạy. Một số người khác, dù kiệt sức, nhưng vẫn còn chút ý chí chiến đấu, muốn ở lại cùng Vũ Khắc.
Hải Long, với ánh mắt kiên định, biết rằng nếu cứ ở lại đây, hắn và Thái Đức cũng sẽ chết. Hắn phải tìm đường sống. May mắn thay, trong một hai ngày nay, hắn đã gắng sức săn bắt được vài con ngựa hoang chưa bị hóa biến thành quái vật. Thịt ngựa, dù dai và khó nuốt, nhưng đã giúp bọn hắn và một số binh lính còn lại cầm cự được phần nào.
“Thái Đức! Cố lên!” Hải Long nói, rồi hắn vác Thái Đức lên vai. Thân hình gầy gò của Thái Đức nhẹ bẫng, nhưng với sức lực đã cạn kiệt, Hải Long vẫn cảm thấy nặng nhọc vô cùng.
“Hải Long… mày định đi đâu?” Thái Đức thều thào.
“Tìm sự sống! Chúng ta sẽ không chết ở đây!” Hải Long đáp, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi một tia hy vọng mong manh vẫn còn le lói. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm, nhưng hắn không thể bỏ cuộc. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để tìm ra con đường sống sót cho mình và cho Thái Đức.