Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-la-kaka-kakaka.jpg

Ta Là Kaka Kakaka

Tháng 1 24, 2025
Chương 577. Siêu sao - truyền kỳ - vua bóng đá - Kaka Chương 576. 10 toàn 10 mỹ
giai-tri-xuan-thu.jpg

Giải Trí Xuân Thu

Tháng 2 13, 2025
Chương 764. Nạp nạp càn khôn cổ phục nay Chương 763. Chìm nổi theo sóng nhớ hôm nay
bat-dau-mang-uchiha-luu-vong-hang-hai.jpg

Bắt Đầu Mang Uchiha Lưu Vong Hàng Hải

Tháng 1 17, 2025
Chương 433. Đại kết cục! Ta, Uchiha bộ tộc vinh quang! Chương 432. Obito, đến ngươi ra tay thời điểm!
hai-tac-ta-tang-them-giao-dien-tro-choi.jpg

Hải Tặc: Ta Tăng Thêm Giao Diện Trò Chơi

Tháng 1 23, 2025
Chương 720. Tinh khách bên ngoài Chương 719. ROUGH TALE
dien-roi-giao-hoa-mu-mu-cho-ta-lam-thu-ky

Điên Rồi! Giáo Hoa Mụ Mụ Cho Ta Làm Thư Ký!

Tháng 1 31, 2026
Chương 967 kết cục thiên: Tiêu Phượng Chương 966 Bạch Ngọc Lan
thi-dai-hoc-ket-thuc-ta-ke-thua-pha-san-xi-nghiep.jpg

Thi Đại Học Kết Thúc, Ta Kế Thừa Phá Sản Xí Nghiệp!

Tháng 2 2, 2026
Chương 190: Ăn thua đủ! Chương 189: Bị đánh giá thấp Giang Thần!
toan-dan-than-chi-tu-thanh-lap-luan-hoi-khong-gian-bat-dau.jpg

Toàn Dân Thần Chỉ: Từ Thành Lập Luân Hồi Không Gian Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2025
Chương 252. Bổ sung một cái đại kết cục Chương 251. Hành tẩu ở đường hầm thời gian bên trong, tiến vào lịch sử tàn ảnh mảnh vỡ
than-tu-chi-chu.jpg

Thần Tú Chi Chủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 971. Đại kết cục Chương 970. Tiên giới
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 81: Đại Việt Trên Bờ Vực
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 81: Đại Việt Trên Bờ Vực

Sau trận chiến kinh hoàng tại Thành Khả Vân, Hải Long và Thái Đức cùng những binh sĩ còn sống sót của đội quân phía Nam đã rút lui về Khẩu Chi, trận địa cuối cùng ngăn chặn đám quái vật tiến về Kinh thành. Cuộc chiến vừa qua đã rút cạn sức lực của Hải Long. Hắn đã chiến đấu với đám quái vật một lúc lâu, cảm nhận rõ rệt sự mạnh mẽ vượt bậc của chúng so với trước đây. Hắn chỉ giết được một, hai con quái thú, thì lập tức có hàng chục con khác lao lên thay thế, không ngừng nghỉ.

“Làm gì đi Hải Long! Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu!” Thái Đức thốt lên, giọng cậu ta khản đặc vì khát và mệt mỏi, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu. “Đại Việt loạn quá rồi! Từ thức ăn, nước uống đều bị biến chất! Nước sông suối đen ngòm, bốc mùi hôi thối. Lương thực dự trữ cũng bắt đầu mốc meo, có mùi lạ, ăn vào là nôn thốc nôn tháo hoặc đau bụng quằn quại!”

Trải qua hơn một tuần, không ít binh sĩ đã không chết vì quái vật mà chết vì kiệt sức, vì đói khát và bệnh tật. Những người lính gục ngã trên đường rút lui, cơ thể khô quắt, ánh mắt vô hồn. Mặc dù có rất nhiều người yêu nước, họ không mong muốn điều gì hơn ngoài việc bảo vệ được vùng đất của mình, bảo vệ gia đình và tổ tiên. Nhưng sự biến đổi quá bất ngờ của thế giới, sự xuất hiện của những dị biến kinh hoàng, đã khiến họ không kịp đề phòng, không kịp thích nghi. Thức ăn dự trữ sắp dùng hết, tàn vong đang tới gần.

“Chúng ta không thể tiếp tục thế này được! Sức người có hạn!” Một binh sĩ gục xuống, thở hổn hển.

“Đừng bỏ cuộc! Hãy nghĩ đến gia đình chúng ta! Nghĩ đến non sông!” Một người khác cố gắng vực dậy tinh thần, nhưng giọng nói cũng đầy sự mệt mỏi.

Trong Kinh thành Long Thành, Hoàng đế đang đứng trên đỉnh Lạc Hoàng, nơi thờ cúng tổ tiên và cha ông mình. Gió lạnh thổi tạt vào long bào, nhưng hắn không cảm thấy lạnh. Ánh mắt hắn nhìn về phía Bắc, nơi vòng xoáy khổng lồ trên Cấm Địa Thiên An vẫn cuồn cuộn, nuốt chửng cả bầu trời.

“Sắp hết rồi, phụ hoàng… Con bất hiếu…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự bất lực và đau đớn. Hắn là một minh quân, luôn cố gắng vì dân, vì nước, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình bất lực trước thảm họa này.

Những tin tức liên tục được báo về khiến hắn muốn bùng nổ.

“Bẩm bệ hạ! Phía Bắc hoàn toàn thất thủ! Đại Tướng Quân Phủ Mạch… đã chết trận! Người đã anh dũng hy sinh khi cố gắng chặn đứng những ngọn núi di động!”

“Bẩm bệ hạ! Vòng xoáy phía Bắc đã tới trên đỉnh Kinh thành! Nó đang bao trùm cả bầu trời! Những ngọn núi di động đang tiến vào!”

“Bẩm bệ hạ! Phía Đông và phía Tây liên tục thất thủ! Các thành trì bị phá hủy, dân chúng và binh lính thiệt hại vô số!”

“Bẩm bệ hạ! Phía Nam… không còn hy vọng! Thành Khả Vân đã thất thủ hoàn toàn! Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng và binh lính dưới trướng người đã tử thủ đến hơi thở cuối cùng!”

Tin tức dồn dập như những nhát dao đâm vào trái tim Hoàng đế. Hắn siết chặt ngọc tỉ trong tay, nhìn những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên tường thành Kinh thành, như những vết thương đang rỉ máu trên thân thể Đại Việt. Kinh thành, biểu tượng của sự vững chãi, giờ đây cũng đang bị tổn thương.

Lại một tuần trôi qua. Phía Nam, nơi Hải Long và Thái Đức đang cố thủ lại yên ắng một cách bất thường. Sự đáng sợ đang âm ỉ, không phải là tiếng gầm rú hay tiếng vũ khí va chạm, mà là một sự im lặng chết chóc, báo hiệu một điều gì đó còn kinh khủng hơn sắp xảy ra.

Nhìn lên bầu trời, vòng xoáy màu đỏ tím trên cao ngày càng kỳ dị, nó không chỉ cuộn tròn mà còn phát ra những luồng sáng lập lòe, như một con mắt khổng lồ đang nhìn xuống. Khắp nơi trên vùng đất của Đại Việt, nhiều người không chịu được cơn đói, cơn khát, và sự tuyệt vọng. Vô số người đã gục ngã, nằm la liệt trên đường phố, trong các ngõ ngách, trong những ngôi nhà hoang tàn.

Cứ có người chết, một luồng tinh huyết màu đỏ tươi lại bốc lên từ cơ thể họ, không phải là khói, mà là một dòng chảy vật chất hữu hình, xoáy thẳng lên trời, hòa vào vòng xoáy khổng lồ trên cao. Cảnh tượng này vô cùng kỳ dị và ghê rợn, như thể linh hồn của những người đã khuất đang bị hút lên, hoặc một thứ sức mạnh tà ác nào đó đang thu thập sinh lực từ những cái chết. Những luồng tinh huyết này tạo thành những dải màu đỏ tươi, uốn lượn trên không trung, khiến bầu trời càng thêm ám ảnh.

Hải Long và Thái Đức đang vô cùng đói, bụng họ réo lên từng hồi. Khuôn mặt họ hốc hác, đôi mắt trũng sâu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Bọn họ chia nhau một miếng bánh cuối cùng, khô cứng và mốc meo, cố gắng nuốt xuống cổ họng khô khốc.

“Mày ăn nhiều hơn đi, Hải Long,” Thái Đức nói, giọng yếu ớt. “Cậu cần sức để chiến đấu.”

Hải Long lắc đầu. “Mày cũng vậy, Thái Đức. Chúng ta phải cùng nhau sống sót.”

Khắp nơi trong quân đội, la liệt tiếng kêu than, tiếng rên rỉ vì đói, vì bệnh tật, vì tuyệt vọng. “Nước đâu? Cho ta chút nước!” “Ta không chịu nổi nữa rồi!” “Chết đi còn hơn sống thế này!”

Vũ Khắc, vị tướng quân chỉ huy phòng thủ phía Tây Nam, cảm thấy tự trách tột độ. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng sức người có hạn. “Ta đã làm sai điều gì sao? Tại sao Đại Việt lại phải chịu đựng thảm họa này?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy sự bất lực.

Các tướng quân dưới trướng Thượng Quan Hùng, những người còn sống sót, đang cố gắng kéo dài tính mạng binh sĩ của mình bằng mọi cách. Họ chia sẻ từng giọt nước, từng mẩu lương khô ít ỏi, động viên tinh thần binh sĩ, nhưng họ biết, thời gian không còn nhiều.

“Xong… xong thật rồi…” Một binh sĩ mất hết lí trí, ánh mắt vô hồn, buông vũ khí, gục xuống. “Không còn hy vọng gì nữa…”

Lại ba ngày nữa trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì từ phía quái vật. Nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tấn công nào. Xác chết nằm la liệt thật sự, không chỉ ở chiến trường mà còn ở mọi ngõ ngách trên Đại Việt, từ những con đường làng đến những con phố lớn trong thành. Mùi tử khí bao trùm khắp nơi.

Hoàng đế lực bất tòng tâm, nhìn ngọc tỉ trong tay mình, nhớ lại lời của ông nội, vị Hoàng đế khai quốc: “Dân là gốc của nước. Gốc có vững thì cây mới xanh tươi. Dân giàu nước mạnh, dân an thiên hạ thái bình. Quyền lực lớn nhất của Hoàng đế không nằm ở vương miện hay long bào, mà ở tấm lòng vì dân và khả năng lắng nghe tiếng nói trăm họ.”

Hắn mỉm cười cô độc, một nụ cười đầy sự chua chát và tự trách. “Phụ hoàng… con đã không làm được. Con đã không bảo vệ được dân chúng, không giữ được non sông này.”

“Lý Khánh! Mở kho phát lương thực cho dân! Toàn bộ!” Hoàng đế ra lệnh, giọng nói dứt khoát. Lúc trước, hắn cũng đã phát lương gần hết kho dự trữ, chỉ còn lại một chút ít ỏi, nhưng giờ đây, hắn quyết định phát nốt, dù biết rằng nó cũng không thể cứu vãn được tình hình.

Kinh thành Long Thành, giờ đây cũng không còn vẻ tráng lệ như xưa. Những vết nứt lớn xuất hiện trên tường thành, trên các cung điện, như những vết thương đang rỉ máu, báo hiệu sự suy tàn. Hải Long và Thái Đức hiện nay bọn họ vô cùng đói, cơ thể kiệt quệ. Nếu đám quái vật đến, họ không biết liệu mình có còn sức để chiến đấu hay không. Đại Việt đang đứng trên bờ vực thẳm, và không ai biết liệu có kỳ tích nào xảy ra để cứu vãn tình thế này hay không.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-lanh-chua-vong-linh-di-dong-phao-dai.jpg
Toàn Dân Lãnh Chúa: Vong Linh Di Động Pháo Đài
Tháng 4 2, 2025
tan-the-tai-phiet-thai-tu-bat-dau-nhan-vat-phan-dien-dinh-phong.jpg
Tận Thế: Tài Phiệt Thái Tử, Bắt Đầu Nhân Vật Phản Diện Đỉnh Phong!
Tháng 1 24, 2025
tong-vo-bac-luong-viet-nhat-ky-nu-hiep-nhom-ngoi-khong-yen.jpg
Tổng Võ: Bắc Lương Viết Nhật Ký, Nữ Hiệp Nhóm Ngồi Không Yên
Tháng 2 2, 2026
tu-huyen-lenh-bat-dau-thanh-lap-tien-trieu.jpg
Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu Thành Lập Tiên Triều
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP