Chương 80: Tiếng Trống
Chiếu chỉ tổng động viên của Hoàng đế được ban bố, truyền đi khắp các thành trấn của Đại Việt với tốc độ kinh hoàng. Ban đầu, tin tức về chiến tranh, về quái vật, về những dị biến kinh hoàng đã khiến dân chúng hoảng loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng cầu nguyện vang vọng khắp nơi. Nhiều người cố gắng bỏ chạy, tìm kiếm một nơi ẩn náu an toàn, nhưng rồi họ nhận ra, không còn nơi nào là an toàn nữa.
“Chạy đi đâu bây giờ? Cả nước đều bị bao vây rồi!” Một người phụ nữ trẻ ôm con nhỏ vào lòng, nước mắt giàn giụa, đứng giữa con phố vắng tanh ở một thành trấn nhỏ.
“Chúng ta sẽ chết hết sao? Có phải trời phạt chúng ta không?” Một ông lão run rẩy, nhìn lên bầu trời đỏ tím kỳ dị.
Nhưng rồi, giữa sự hoảng loạn tột cùng ấy, một tiếng hô vang lên, ban đầu chỉ là lác đác, rồi dần dần lan rộng, mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong đêm tối. “Vì Đại Việt! Vì gia đình! Vì non sông gấm vóc!”
“Đúng vậy! Chúng ta không thể để mất! Non sông này là của tổ tiên để lại! Chúng ta phải bảo vệ!” Một người đàn ông trung niên, tay cầm một thanh kiếm cùn, mắt đỏ ngầu vì căm phẫn, gầm lên.
“Dù có chết, cũng phải chết trên mảnh đất này! Không thể để quái vật giày xéo quê hương!” Một nhóm thanh niên, dù khuôn mặt còn non nớt, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết.
Tiếng hô vang liên tục vang lên khắp các vùng đất Đại Việt, từ những ngôi làng hẻo lánh đến những thành trấn lớn. Sự hoảng loạn không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã được thay thế bằng một ý chí kiên cường, một lòng yêu nước sâu sắc. Dân chúng, dù không phải là binh lính chuyên nghiệp, nhưng vì đất nước, vì gia đình, vì non sông gấm vóc, họ nhất định không được để mất. Họ cầm vũ khí thô sơ, tự nguyện tham gia vào các đội dân binh, sẵn sàng chiến đấu.
Trong khi đó, ở phía Bắc, vòng xoáy khổng lồ trên Cấm Địa Thiên An không đơn giản như một hiện tượng tự nhiên. Những ngọn núi di động, được tạo thành từ đá và linh khí tà ác, liên tục hướng về Kinh thành Long Thành, mỗi bước đi đều tạo ra rung chấn kinh hoàng, nghiền nát mọi thứ trên đường đi.
“Ầm ầm! Chúng nó đang đến! Núi đang đi!” Tiếng la hét của binh lính vang vọng.
Từ vòng xoáy trên trời, những thác nước đặc quánh và kỳ dị, liên tục đổ xuống, không phải là nước, mà là một dòng chảy năng lượng hỗn loạn, mang theo mùi tanh tưởi của sự hủy diệt. Chúng gây thành một sự nhấn chìm nghiêm trọng, biến những thung lũng, những cánh đồng thành những biển bùn lầy chết chóc, nơi không một sinh vật nào có thể tồn tại.
“Nước! Nước từ trên trời đổ xuống! Nó không phải nước bình thường!” Một binh sĩ kinh hãi chỉ vào dòng chảy đỏ tím đang cuốn trôi mọi thứ. “Nó đang ăn mòn mọi thứ! Chạy đi!”
Liên tục là những tin báo thất thủ từ các tiền đồn, các thành trấn nhỏ ở phía Bắc. “Bẩm Đại Tướng Quân Phủ Mạch! Tiền đồn Hắc Thạch đã thất thủ! Toàn bộ binh lính đã hy sinh!” “Thành Cổ Long bị nhấn chìm! Không còn một ai sống sót!” Phủ Mạch, với khuôn mặt cương nghị nhưng ánh mắt đầy sự đau đớn, chỉ biết siết chặt nắm đấm, bất lực trước sức mạnh hủy diệt của dị biến.
Phía Đông lại càng thảm khốc hơn. Đất đai rung chuyển dữ dội bởi những trận động đất liên hồi, nhà cửa đổ sập, núi non nứt toác. Những lốc xoáy khổng lồ, cao vút chạm tới trời, xuất hiện dày đặc, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi: cây cối, nhà cửa, thậm chí cả con người. Gió giật mạnh kinh hoàng, đủ sức càn quét tất cả, biến mọi thứ thành tro bụi.
“Đất nứt rồi! Chạy mau!” “Lốc xoáy! Lốc xoáy đang đến!” “Gió! Gió thổi bay hết rồi!” Tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng khắp nơi.
Đại Tướng Quân Khúc Du, người đang trấn giữ mặt trận phía Đông, đứng trên đỉnh thành Quảng Ngãi, nhìn cảnh tượng thiên nhiên đang tàn phá mọi thứ, khuôn mặt hắn ta đầy vẻ tuyệt vọng. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, đối mặt với hàng vạn quân địch, nhưng chưa bao giờ hắn lại cảm thấy bất lực đến vậy trước sức mạnh của tự nhiên. “Trời ơi… đây không phải là chiến tranh của con người nữa… đây là sự trừng phạt của trời đất!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khản đặc.
Phía Tây, luồng tử khí dày đặc bao trùm khắp nơi, biến cảnh vật thành một màu xám xịt chết chóc. Tử khí không chỉ làm suy yếu cơ thể mà còn ăn mòn linh hồn, gây chết chóc một cách nhanh chóng và lặng lẽ. Những người hít phải tử khí quá lâu sẽ gục ngã, cơ thể co giật, rồi biến thành những cái xác khô héo, không còn chút sinh khí.
“Cứu tôi với! Tôi không thở được!” “Tử khí! Nó đang nuốt chửng chúng ta!” “Người kia… hắn chết rồi! Chỉ trong chớp mắt!” Tiếng kêu cứu và tiếng la hét kinh hoàng vang lên, nhưng rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của tử khí.
Tại Thành Khả Vân, trận chiến vẫn đang diễn ra ác liệt. Những binh lính đã chết đi, máu tươi của họ loang lổ khắp nơi. Đột nhiên, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Toàn bộ luồng tinh huyết từ những thi thể binh lính, từ những vũng máu trên mặt đất, không ngừng bốc lên, hướng về phía bầu trời, như bị thu hút bởi một thứ gì đó vô hình. Chúng hòa vào dòng chảy đỏ tím từ vòng xoáy trên cao, tạo thành một cảnh tượng ghê rợn và huyền bí. Điều này khiến cho diện tích của Đại Việt đang dần bị thu hẹp, những vùng đất bị bao phủ bởi dị biến không còn có thể sinh sống được nữa.
Trong Kinh thành Long Thành, Hoàng đế đang đắm chìm vào kế sách, cố gắng tìm mọi cách để kiểm soát tình hình. Toàn bộ thông tin báo về từ bốn phía, từ những tin tức về sự sụp đổ của các thành trì, về những dị biến kinh hoàng, về sự hoảng loạn của dân chúng, khiến hắn muốn bùng nổ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết tột độ.
Hắn nhìn lên trời, nơi những đám mây đỏ tím vẫn cuồn cuộn, tiếng sét vẫn nổ liên hồi. Một nụ cười chua chát hiện trên môi hắn. “Tiếng trống sắp vang rồi, ha ha…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy sự mệt mỏi nhưng cũng pha chút điên loạn. Hắn biết, tiếng trống đó không phải là tiếng trống báo hiệu chiến thắng, mà là tiếng trống của ngày tận thế.
“Lý Khánh! Chuẩn bị ngựa cho Trẫm!” Hoàng đế Thiên Vũ ra lệnh, giọng nói dứt khoát. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải tự mình ra trận, tự mình đối mặt với số phận của Đại Việt.
Hải Long, với hai vết cào lớn ở lưng, vết thương cũ chưa lành vết thương mới lại đến, khiến hắn đau nhói. Hắn nhìn về phía Nam, nơi Thành Khả Vân đang chìm trong biển lửa và khói bụi. Một màu đỏ rực hướng lên trời, đó là màu của máu, của sự hủy diệt, và của những dòng chảy năng lượng kỳ dị từ vòng xoáy. Cảnh tượng đó khiến hắn không muốn nhìn tí nào, nhưng hắn không thể rời mắt.
Hiện tại, với số quân ít ỏi còn lại, trấn giữ ải này khả năng sẽ không trụ vững thêm nữa. Những tiếng cấp báo về hậu cần liên tục vang lên từ phía sau. “Bẩm! Nguồn nước bị dị biến! Không thể uống được nữa!” “Lương thực bị nhiễm độc! Binh sĩ bị tiêu chảy hàng loạt!” Các thứ mất kiểm soát từ bên trong nội bộ quân đội, tinh thần binh sĩ càng thêm suy sụp.
“Chết tiệt!” Hải Long nghiến răng. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến với quái vật, mà còn là cuộc chiến với sự tuyệt vọng, với sự hỗn loạn từ bên trong. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt kiên định. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không chỉ vì bản thân, vì Thái Đức, mà còn vì một tia hy vọng mong manh cho Đại Việt.