Chương 79: Ranh Giới Sinh Tử
Tiếng gầm rú man rợ của vô số quái vật hòa lẫn vào tiếng “Đùng! Đùng!” trầm đục, dữ dội, vang vọng khắp Thành Khả Vân. Sáu con Người Đá Khổng Lồ, cao lớn sừng sững như những ngọn núi di động, mỗi bước chân của chúng đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện trên nền đá. Chúng không chút do dự, dùng nắm đấm khổng lồ bằng đá, những khối đá sần sùi mang theo sức mạnh nguyên thủy, đấm thẳng vào tường thành. Mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, tạo ra những tiếng nổ kinh hoàng, như tiếng sấm sét giáng xuống mặt đất.
Hải Long đã chiến đấu với đám quái vật một lúc lâu, cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, từng thớ thịt như muốn vỡ vụn. Những con quái vật này mạnh hơn lúc trước rất nhiều, chúng dai dẳng, hung hãn và số lượng dường như vô tận. Hắn chỉ giết được một, hai con, thì lập tức có hàng chục con khác lao lên thay thế. Thanh kiếm trong tay hắn đã cùn đi ít nhiều, lưỡi kiếm dính đầy máu đen của quái vật. Hơi thở hắn dồn dập, mồ hôi ướt đẫm lưng, vết thương cũ ở lưng lại bị rách toạc, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến hắn phải nghiến răng kìm nén.
“Quân số thiệt hại rất lớn, thưa đại nhân! Mà chúng lại quá nhiều, lại quá mạnh! E là không còn trụ lâu được nữa!” Tiếng báo cáo hốt hoảng của một binh sĩ liên tục vang lên từ phía dưới, nhưng Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng cũng không khá hơn là bao. Do rung chấn dữ dội từ những cú đấm của con Người Đá Khổng Lồ, hắn đã bị thương nghiêm trọng ở ngực, một vết thương lớn đang rỉ máu, khiến hắn phải ôm chặt lấy ngực, khuôn mặt tái mét.
Hắn đang do dự, ánh mắt quét qua chiến trường hỗn loạn, nhìn những binh sĩ đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Lòng hắn quặn thắt. Nhưng rồi, hắn lại thấy cửa thành sắp bị phá. Những tiếng “Rắc! Rắc!” lớn vang lên, cánh cổng gỗ dày cộp bắt đầu nứt toác. Những binh lính đang cố gắng giữ cổng thành, tay chân run rẩy, có vài người đã bị gãy tay, gãy chân, nằm la liệt dưới đất, máu chảy lênh láng. Cổng thành một vài chỗ nứt toác, để lộ ra những khe hở lớn. Tiễn Vũ Doanh, những cung thủ tinh nhuệ, bị đám quái vật trên không tấn công dồn dập, e là không phát huy tác dụng được nữa, mũi tên của họ chỉ như những hạt mưa rào so với bão tố.
Thượng Quan Hùng biết, không thể chần chừ được nữa. Quyết định phải được đưa ra ngay lập tức, dù nó có đau đớn đến mấy. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn đau, giọng nói khản đặc nhưng vẫn đầy uy lực, vang vọng khắp chiến trường:
“Lý An! Ngươi chỉ huy một vạn quân, rút lui về Kinh thành báo tin! Báo cáo tình hình khẩn cấp cho Hoàng Đế! Nhanh lên!”
“Phạm Khiêm! Ngươi chỉ huy hai vạn quân hậu cần, rút về phía Đông, hội quân với Đại Tướng Quân Khúc Du! Đảm bảo lương thảo và quân nhu không bị mất!”
“Đỗ Cương… Nguyễn Phong…” Thượng Quan Hùng khẽ dừng lại, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau đớn tột cùng. “Đỗ Cương đã tử trận ở Thành Bạch Linh… Nguyễn Phong vừa hy sinh anh dũng khi cố gắng chặn đứng một con Người Đá Khổng Lồ…” Hắn nghiến răng, cố gắng kìm nén cảm xúc.
“Vũ Khắc! Ngươi chỉ huy hai vạn quân phía Tây Nam, phòng thủ ở Khẩu Chi! Đó là trận địa cuối cùng ngăn chặn đám quái vật tới Kinh thành! Phải giữ vững bằng mọi giá!”
“Trần Minh! Ngươi chỉ huy hai vạn quân còn lại, rút về Khẩu Chi, hỗ trợ Vũ Khắc!”
Nghe những lời chỉ huy đó, các tướng quân còn lại đều không đồng ý. Họ nhìn Thượng Quan Hùng, ánh mắt đầy sự lo lắng và bất bình.
“Đại nhân! Còn người thì sao?!” Tướng quân Thiết Hùng gầm lên, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn. “Đại nhân đã bị thương nặng! Không thể ở lại đây được!”
“Đúng vậy, đại nhân! Hãy cùng chúng tôi rút lui! Chúng ta cần đại nhân chỉ huy!” Một vị tướng khác khẩn thiết nói.
Thượng Quan Hùng nhìn họ, ánh mắt kiên định. “Số binh lính dưới trướng ta, những người tinh nhuệ nhất, sẽ ở lại tử thủ Thành Khả Vân! Đây là mệnh lệnh! Không ai được phép cãi lời!” Với số quân tinh nhuệ ít ỏi còn lại, tử thủ chỉ có chết. Hắn biết điều đó. Nhưng đây là cách duy nhất để giữ lại một chút uy nghiêm cuối cùng của Hoàng Triều, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối, và quan trọng hơn, không làm ảnh hưởng tới gia đình của các tướng sĩ nếu họ bỏ chạy.
“Nhưng… đại nhân!” Các tướng lĩnh vẫn cố gắng phản đối, nhưng bất ngờ, một tiếng “Rầm!” lớn vang lên, cánh cổng thành bị phá tan tành. Những con quái vật khổng lồ, gầm gừ những tiếng man rợ, thuận thế tràn vào thành như lũ. Tường thành bị thủng một lỗ lớn, đá vụn và xác binh lính văng tung tóe.
“Không xong rồi! Cổng thành bị phá rồi!” Tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi.
Cảnh tượng cổng thành bị phá vỡ khiến các tướng lĩnh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh. Họ biết, đã quá muộn để tranh cãi.
“Nhanh lên! Sắp không kịp nữa rồi!” Tiếng la hét vẫn vang vọng khắp chiến trường.
Hải Long và Thái Đức, nghe thấy tiếng cổng thành bị phá, không chút do dự, nhanh chóng lao đến chỗ những con ngựa còn sót lại. Cả hai nhanh chóng lên ngựa, hướng về phía Tây Nam, theo lệnh của Chỉ huy sứ. Trên đường đi, tay bọn họ cầm mảnh vải, nhanh chóng buộc vết thương một cách sơ sài. Vết thương lớn trước ngực của Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng khiến hắn cầm thanh kiếm còn không vững, nhưng hắn vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định, cùng với những binh lính trung thành cuối cùng của mình. Gương mặt họ cương nghị, không một chút sợ hãi, sẵn sàng hy sinh.
“Lên cho ta! Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!” Thượng Quan Hùng gầm lên, vung kiếm về phía đám quái vật đang tràn vào.
Thành Khả Vân chính thức thất thủ. Khói lửa chiến tranh bay nghi ngút, bao trùm cả một vùng trời. Cờ gãy tan, tường thành tan tác, đổ nát khắp nơi. Tiếng gào rú của quái vật, tiếng la hét của binh sĩ, tiếng đổ sập của công trình hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Trên bầu trời, vòng xoáy màu đỏ tím trên Thành Khả Vân liên tục cuộn tròn, ngày càng một to lớn hơn, nuốt chửng cả bầu trời phía Nam. Cùng với vòng xoáy khổng lồ ở phía Bắc trên Cấm Địa Thiên An, tạo thành một hiện tượng kỳ dị, hai vòng xoáy khổng lồ, một đỏ tím, một đen kịt, đang dần tiến lại gần nhau, như hai con mắt của quỷ dữ đang nhìn xuống Đại Việt. Khi chúng tiến lại gần, những tia sét màu tím liên tục giáng xuống, xé toạc không gian giữa hai vòng xoáy, tạo ra những tiếng nổ kinh hoàng, báo hiệu một sự kiện còn khủng khiếp hơn sắp xảy ra.
Trên đường lui về phía Tây Nam, Hải Long và Thái Đức gặp vô cùng nhiều điều kỳ lạ. Các biến dị khắp Đại Việt đã trở nên rõ ràng và kinh hoàng hơn bao giờ hết.
Rừng cây Những cánh rừng xanh tươi trước đây giờ biến thành những khu rừng chết chóc, cây cối khô héo, thân cây vặn vẹo như những hình thù quái dị, bốc lên mùi mục rữa nồng nặc. Từ những thân cây đó, những dây leo gai góc màu đen vươn ra, tự động quấn chặt lấy bất cứ sinh vật nào đi ngang qua, hút cạn sinh lực của chúng.
Sông ngòi Các con sông, suối trước đây trong vắt giờ chuyển sang màu đen kịt, đặc quánh như máu đông, bốc lên mùi hôi thối kinh khủng. Cá và các loài thủy sinh vật chết nổi lềnh bềnh, hoặc biến đổi thành những sinh vật gớm ghiếc với vảy cứng, răng nanh sắc nhọn, tấn công bất cứ ai lại gần.
Động vật Những loài động vật hoang dã, từ những con chim nhỏ đến những con thú lớn, đều trở nên điên loạn. Chúng tấn công lẫn nhau một cách tàn bạo, đôi khi còn lao vào tấn công con người một cách vô thức. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, cơ thể biến dạng, lông lá rụng trụi hoặc mọc thêm những chiếc gai nhọn.
“Trời ơi! Đây không phải là chiến tranh nữa! Đây là tận thế!” Thái Đức thốt lên, giọng nói run rẩy, ánh mắt kinh hoàng nhìn những cảnh tượng xung quanh.
Hải Long siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt hắn kiên định. “Chúng ta phải sống sót, Thái Đức. Bằng mọi giá. Chúng ta phải tìm ra sự thật đằng sau tất cả những chuyện này.” Hắn biết, cuộc hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.