Chương 78: Cổng Thành Đại Hủy Diệt
Tiếng gầm rú man rợ của vô số quái thú hòa lẫn vào tiếng “Đùng! Đùng!” trầm đục, dữ dội, vang vọng khắp Thành Khả Vân. Sáu con Người Đá Khổng Lồ, cao lớn sừng sững như những ngọn núi di động, mỗi bước chân của chúng đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện trên nền đá. Chúng không chút do dự, dùng nắm đấm khổng lồ bằng đá, những khối đá sần sùi mang theo sức mạnh nguyên thủy, đấm thẳng vào tường thành. Mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, tạo ra những tiếng nổ kinh hoàng, như tiếng sấm sét giáng xuống mặt đất.
“Đùng! Đùng! Đùng! Chúng nó đang phá cổng! Cổng thành sắp sập rồi!” Tiếng la hét của binh lính vang lên trong hoảng loạn, át đi cả tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của quái vật.
Rung chấn dữ dội lan truyền khắp tường thành. Hải Long đang đứng trên tường thành, cố gắng bắn tên vào những con quái thú bay lượn trên không, bỗng cảm thấy một lực đẩy mạnh kinh hoàng, như thể mặt đất dưới chân hắn đang vỡ vụn. Hắn mất thăng bằng, “Huỵnh!” một tiếng, ngã xuống từ độ cao vài mét, may mắn là không phải bên ngoài mà là vào khoảng không gian giữa hai lớp tường thành. Hắn ngã xuống một cách khá đau, lưng đập mạnh vào những khối đá lởm chởm, vết thương cũ chưa lành lại bị rách toạc, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, khiến hắn phải nghiến răng kìm nén.
“Aaa! Cứu tôi với! Tôi rơi rồi!” Tiếng la hét thảm thiết của một số binh sĩ khác vang lên. Họ không may mắn như Hải Long, bị hất văng ra khỏi tường thành, rơi thẳng xuống biển quái thú bên dưới. Tiếng xương thịt bị xé toạc, tiếng gào thét cuối cùng của họ nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ man rợ, biến mất không dấu vết.
Hải Long vừa cố gắng gượng dậy, một con quái thú đầu cá hình người đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hung tợn, hàm răng sắc nhọn như dao cạo. Nó gầm gừ, vung móng vuốt sắc nhọn lao tới, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy và máu. Hải Long không chút do dự, rút thanh kiếm bên hông, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Chết tiệt!” Hắn lẩm bẩm, “Lại là loại này!” Hắn né sang trái, tránh cú vồ đầu tiên, rồi đâm thẳng vào bụng con quái vật. Tiếng “xoẹt” vang lên, nhưng lớp da của nó quá dày, lưỡi kiếm chỉ xuyên qua được một phần. Con quái vật gầm lên đau đớn, vung tay quật mạnh. Hải Long bật nhảy lên cao, tránh đòn, rồi chém liên tiếp vào các khớp nối trên chân nó. Cứ thế, hắn và con quái vật đấu qua đấu lại, mỗi đòn đánh đều mang theo sự sống và cái chết. Hắn biết, quái vật không dễ dàng chịu thua, chúng có sức sống dai dẳng và khả năng phục hồi đáng sợ. “Khốn kiếp! Sao chúng lại dai dẳng đến vậy?!” Hải Long nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào từng nhát chém, cố gắng tìm ra điểm yếu chí mạng của đối thủ.
Trên tường thành, các tướng lĩnh chỉ huy bây giờ không còn đứng chỉ đạo nữa. Họ buộc phải ra trận, trực tiếp tham gia chiến đấu, máu me be bét, quần áo rách nát. Tiếng gầm thét của họ hòa lẫn vào tiếng trống trận, tiếng vũ khí va chạm, tiếng la hét của binh sĩ và tiếng gào rú của quái vật.
“Tiến lên! Không được lùi bước! Một tấc đất cũng không được nhường!” Tướng quân gầm lên, tay cầm thanh đại đao, chém bay đầu một con quái thú đang cố gắng trèo lên tường thành, máu tươi văng tung tóe. “Đại Việt vạn tuế! Giết!”
Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt nghiêm nghị, đứng vững trên tường thành, tay cầm cây cung lớn, ánh mắt quét qua chiến trường hỗn loạn. Hắn ta kéo dây cung căng hết cỡ, mũi tên ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, rồi buông tay. Mũi tên xé gió, bay thẳng vào một con quái thú bay lượn trên không trung, xuyên thủng đầu nó một cách chính xác, khiến nó rơi xuống như một tảng đá. Hắn liên tục bắn, mỗi mũi tên đều tìm đến một điểm yếu chí mạng, hạ gục từng con quái thú một cách nhanh chóng và hiệu quả, thể hiện tài bắn cung tuyệt đỉnh của mình. “Giữ vững đội hình! Tiễn Vũ Doanh, yểm trợ phía Nam! Không được để chúng vượt qua!”
Tiếng trống trận vang lên dồn dập trong chiến trường, không ngừng nghỉ, như tiếng tim đập của Đại Việt, cố gắng làm tăng sĩ khí đã suy sụp của binh lính. “Thùng! Thùng! Thùng!” Mỗi tiếng trống như một lời thúc giục, một lời nhắc nhở về trách nhiệm và danh dự. Khói lửa mờ mịt bao trùm khắp nơi, hòa lẫn với sương mù từ Mê Vụ Chi Cốc, khiến tầm nhìn bị hạn chế, chỉ thấy những bóng đen khổng lồ thoắt ẩn thoắt hiện. Xa xa, quái vật nhiều như thủy triều dâng, không thể đếm xuể, gào rú liên hồi, tiếng gầm gừ vang vọng khắp thung lũng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Chúng muôn hình vạn trạng, từ những con quái thú nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đến những con khổng lồ với hình thù kỳ dị, tất cả đều lao vào tường thành như những con sóng dữ dội, không ngừng nghỉ.
“Ầm Ầm!” Tiếng đấm của những con Người Đá Khổng Lồ vào cổng thành vang lên dữ dội, khiến cả Thành Khả Vân rung chuyển bần bật, như thể một trận động đất đang xảy ra.
“Bọn quái vật đang muốn phá cổng thành! Các huynh đệ tập trung! Không được để chúng vượt qua! Cổng thành là sinh mạng của chúng ta!” Tiếng hô hoán của các chỉ huy vang lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc.
Sáu con Người Đá Khổng Lồ đã đến gần tường thành. “Đùng! Đùng!” ban đầu chỉ là những rung chấn nhẹ, nhưng qua nhiều cú đấm liên tục, tường thành bắt đầu nứt rõ rệt, những vết nứt lớn xuất hiện trên lớp đá kiên cố, có dấu hiệu thủng. Từng mảng đá vụn rơi xuống, báo hiệu sự sụp đổ đang đến gần. “Trời ơi! Tường thành không trụ nổi nữa rồi!” “Chúng ta phải làm gì đây?!” “Cứu với! Chúng nó sắp vào rồi!”
Trong khi Thành Khả Vân đang đứng trước bờ vực thẳm, tình hình ở các mặt trận khác cũng không khá hơn, thậm chí còn tồi tệ hơn nhiều.
Phía Đông, các lốc xoáy mây đỏ rực xuất hiện ngày càng nhiều, chúng cuộn tròn trên bầu trời, hút mọi thứ vào bên trong với sức mạnh khủng khiếp. “Gió! Gió cuốn người đi rồi!” “Cứu tôi với! Mẹ ơi!” Tiếng la hét thảm thiết vang lên. Nó khủng khiếp đến nỗi mấy trăm người, cả binh lính lẫn dân thường, đã bị cuốn đi, biến mất không dấu vết trong những cơn lốc xoáy tử thần, như những con kiến nhỏ bé bị cuốn vào dòng nước lũ. Tường thành kiên cố nhất cũng không trụ vững, bị xé toạc từng mảng lớn, đá vụn bay tứ tung.
“Rút về Thành Liên Kha! Nhanh lên! Không thể chống đỡ được nữa! Đây là lệnh của tướng quân!” Tiếng la hét của các tướng lĩnh vang lên trong tuyệt vọng, ra lệnh rút lui. “Bỏ lại tất cả! Ai không chạy kịp thì chết!”
Phía Tây, luồng tử khí dày đặc bao trùm khắp nơi, biến cảnh vật thành một màu xám xịt chết chóc, không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Cây cối khô héo, sông ngòi cạn kiệt, chỉ còn lại những vũng bùn đen ngòm. “Đùng!” một tiếng nổ lớn, một bên tường thành nứt vỡ, đổ sập xuống, để lộ ra một khoảng trống lớn, nơi hàng ngàn quái vật đang gầm gừ chờ đợi. Binh lính hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau. “Chạy đi! Chạy đi thôi! Chúng nó vào rồi!” “Tử khí! Tử khí đang nuốt chửng chúng ta!” Tiếng gào thét của quái vật từ bên ngoài tràn vào, hòa lẫn với tiếng kêu cứu của binh sĩ, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian.
Phía Bắc, những ngọn núi trong Cấm Địa Thiên An như có tiếng gọi từ vực sâu, tiếng vang vọng trầm đục, khiến mặt đất rung chuyển. “Ầm ầm!” Tiếng động kinh hoàng vang lên, những ngọn núi khổng lồ bắt đầu rung lắc dữ dội, rồi từ từ đứng dậy, di chuyển về phía Kinh thành Long Thành. Chúng không phải là núi đá thông thường, mà là những thực thể khổng lồ, được tạo thành từ đá và linh khí tà ác, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng. “Quái vật! Núi đang đi!” “Không thể tin được! Đây là ác mộng!” Tiếng la hét của các tướng lĩnh vang lên, nhưng các trận địa, dàn trận, hay bẫy rập mà họ đã chuẩn bị trước đó đều không ăn thua. Những ngọn núi di động cứ thế nghiền nát mọi thứ trên đường đi, không gì có thể cản bước chúng, như những vị thần khổng lồ đang giận dữ.
Trong Kinh thành Long Thành, nơi Hoàng đế Thiên Vũ đang ngự trị, không khí càng thêm căng thẳng. Liên tục là những tin tức về những dị tượng kinh hoàng ở các phía. Mưa như trút nước ngoài trời, từng hạt mưa nặng trĩu như những giọt nước mắt của trời đất, hòa lẫn với không khí nặng nề của sự lo lắng và tuyệt vọng.
“Người đâu! Viết chiếu hộ trẫm! Nhanh lên!” Hoàng đế Thiên Vũ gầm lên, khuôn mặt uy nghiêm giờ đây đầy vẻ lo lắng và tuyệt vọng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết. “Ban bố lệnh tổng động viên toàn quốc! Toàn bộ dân chúng, từ già đến trẻ, từ nam đến nữ, đều phải đứng lên! Bảo vệ Đại Việt! Bảo vệ gia đình mình! Đây là mệnh lệnh cuối cùng của Trẫm! Ai không tuân theo sẽ bị xử tử!”
Mệnh lệnh tổng động viên được ban ra, lan truyền khắp mọi nẻo đường của Đại Việt với tốc độ chóng mặt. Giờ đây, Đại Việt chính thức bước vào đại loạn. Nhiều tin đồn lan truyền nhanh chóng, thậm chí còn không đúng sự thật, càng làm tăng thêm sự hoang mang trong dân chúng.
“Nghe nói quái vật ăn thịt người, chúng nó còn biến người thành quái vật!”
“Hoàng Triều đã bỏ rơi chúng ta rồi! Các tướng lĩnh đã bỏ chạy hết!”
“Tận thế đến rồi! Đây là sự trừng phạt của trời đất vì tội lỗi của chúng ta!”
“Thành Khả Vân đã thất thủ! Không còn hy vọng gì nữa đâu!”
“Có kẻ nói, quái vật là do triều đình triệu hồi để tiêu diệt phản loạn!”
“Không phải đâu, tôi nghe nói là do một pháp sư tà ác nào đó đã mở cổng địa ngục!”
“Cứu với! Chúng nó đang đến! Tôi thấy một con quái vật bay qua mái nhà tôi rồi!”
“Chạy đi đâu bây giờ? Cả nước đều bị bao vây rồi!”
“Thần linh đã bỏ rơi chúng ta rồi sao?”
Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng cầu nguyện vang lên khắp nơi, từ những con hẻm nhỏ đến những quảng trường lớn. Sự hỗn loạn bao trùm lấy tất cả, như một màn sương đen đang nuốt chửng mọi hy vọng.
Giờ đây, Thành Khả Vân có lẽ là sắp sụp đổ. Các quái vật đá với sức mạnh quá khủng khiếp, những cú đấm của chúng đã khiến tường thành nứt toác, có dấu hiệu thủng, không thể chống đỡ thêm được bao lâu nữa. Tướng quân Lý An, tay ôm một cánh tay mới bị đứt lìa, khuôn mặt tái mét vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự kiên cường. “Chết tiệt! Chúng quá mạnh!” Hắn nghiến răng. Phạm Khiêm thì mất một chân, nằm gục xuống đất, cố gắng cầm máu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. “Đại nhân… chúng ta không thể giữ được nữa đâu…”
Các tướng lĩnh còn lại, dù bị thương nặng nhẹ, vẫn cố gắng chiến đấu, nhưng họ biết, hy vọng đang dần tắt. Họ tập trung lại, khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng.
“Chỉ huy sứ đại nhân! Hãy rút lui! Rút về phía sau để bảo toàn lực lượng! Chúng ta không thể hy sinh vô ích ở đây!” Một vị tướng quân khuyên nhủ, giọng đầy khẩn thiết, “Nếu cứ cố thủ ở đây, chúng ta sẽ chết hết! Không còn một ai!”
Một vị tướng khác cũng tiếp lời: “Đúng vậy! Rút lui là thượng sách lúc này! Chúng ta cần giữ lại lực lượng để bảo vệ Kinh thành!”
Nhưng Thượng Quan Hùng biết, giờ này rút lui sẽ là toàn bộ mặt trận phía Nam thất thủ, sẽ ảnh hưởng cục diện của toàn bộ Đại Việt. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, bất chấp sự tuyệt vọng đang bao trùm. “Không! Chúng ta không thể lùi bước! Đây là tuyến phòng thủ cuối cùng! Nếu chúng ta rút, Kinh thành sẽ bị uy hiếp trực tiếp! Đại Việt sẽ sụp đổ!”
Hải Long, với hai vết cào mới ở lưng, vết thương cũ chưa lành vết thương mới lại đến, khiến hắn đau nhói, nhưng hắn vẫn không ngừng chiến đấu. Hắn vẫn chiến đấu, ánh mắt sắc lạnh, hạ gục từng con quái vật một, dù cơ thể đã rã rời. Thái Đức còn may mắn hơn, nhờ công việc hậu cần, cậu ta chỉ bị rách quần áo, không bị thương nặng. Cậu ta vẫn miệt mài băng bó cho các binh sĩ, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng nhưng đôi tay vẫn không ngừng nghỉ. “Cố lên! Cố lên các huynh đệ!” Cậu ta động viên, dù giọng nói cũng đã khản đặc.
Chiếu chỉ được ban bố, Đại Việt chính thức bước vào đại loạn. Khói lửa chiến tranh bao trùm khắp nơi, tiếng kêu than của dân chúng vang vọng khắp các thành trấn. Một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và hủy diệt đã bắt đầu, và không ai biết liệu Đại Việt có thể vượt qua được cơn bão này hay không.