Chương 77: Đại Chiến
Tiếng gió rít qua những ngọn cờ rách nát trên tường thành, mang theo mùi máu và sự mục rữa, khiến không khí càng thêm nặng nề. Bầu trời trên cao, dù đã quang đãng sau cơn dị biến kinh hoàng, nhưng vẫn còn vương những vệt đỏ tím kỳ dị, như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong Mê Vụ Chi Cốc, một tiếng “Gru gru!” man rợ, trầm đục và ghê rợn vang vọng. Tiếng kêu đó không phải là của một sinh vật đơn lẻ, mà là hàng ngàn, hàng vạn tiếng kêu hợp lại, tạo thành một bản giao hưởng của sự điên loạn. Hải Long cảm nhận rõ rệt một luồng sức mạnh tà ác đang lan tỏa, khiến Thiên Linh Châu trong người hắn rung động dữ dội. Những con quái thú ẩn mình trong sương mù, như nhận được một mệnh lệnh vô hình từ luồng sức mạnh đó, bắt đầu biến đổi một cách kinh hoàng.
Cơ thể chúng phình to ra, lớp da xám xịt nứt nẻ, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn màu đỏ tươi. Móng vuốt chúng dài ra, sắc nhọn hơn, ánh lên màu đen của máu khô. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng giờ đây rực sáng như những đốm lửa địa ngục, và từ miệng chúng, những chiếc răng nanh mọc dài thêm, sắc lẹm như dao cạo. Giác quan của chúng trở nên cực kỳ nhạy bén, có thể đánh hơi mùi máu từ xa hàng dặm, và nghe thấy tiếng bước chân dù là nhỏ nhất. Chúng điên cuồng gào rú, tiếng gầm gừ vang vọng khắp thung lũng, như những lời nguyền rủa từ vực sâu.
Từ trên Thành Khả Vân, vẫn là cảnh tượng hùng vĩ nhưng đầy bi tráng ấy. Đám mây đỏ tím trên bầu trời vẫn không ngừng cuộn tròn, xoáy lại thành một vòng xoáy khổng lồ, như một cánh cổng dẫn đến thế giới khác. Sét nổ liên hồi, xé toạc không gian, những tia sét màu tím giáng xuống chói tai, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Dòng chảy năng lượng màu đỏ tím vẫn chảy xuống, mang theo một chút tăm tối, nhuộm đỏ cả không gian.
Hải Long đứng trên tường thành, tay cầm thanh kiếm, nhưng rõ ràng là không vững. Hắn cảm nhận được sự run rẩy trong từng thớ thịt, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm kinh hoàng. Hắn quay sang Thái Đức, khuôn mặt cậu ta cũng tái mét, đôi mắt mở to nhìn về phía trước.
“Thái Đức,” Hải Long nói, giọng hắn trầm khàn, “có lẽ đây là trận chiến cuối cùng của chúng ta.”
Thái Đức không nói gì, chỉ gật đầu, siết chặt cây cung trong tay. Cậu ta biết, Hải Long không nói đùa.
Toàn bộ quân đội hiện nay chỉ còn khoảng 10 vạn người có thể chiến đấu, một con số quá ít ỏi so với hàng vạn quái thú đang kéo đến. Những binh sĩ bị thương được tập trung ở phía sau, làm công tác hậu cần, băng bó vết thương và vận chuyển lương thực, đạn dược. Tiễn Vũ Doanh, những cung thủ được đào tạo đặc biệt, đứng ở hàng đầu, ánh mắt căng thẳng nhìn về phía sương mù. Việc thủ thành bằng kỵ binh không còn là quân bài chiến lược, bởi địa hình hiểm trở và số lượng quái vật quá lớn khiến kỵ binh trở nên vô dụng. Ánh mắt ai nấy cũng lo lắng, sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Đột nhiên, một binh sĩ cấp báo lao đến, giọng nói hốt hoảng: “Cấp báo! Thành Lạch Tray xảy ra bạo loạn! Dân chúng hoảng loạn tấn công binh lính, cướp phá kho lương thực!”
“Cấp báo! Thành Long An cũng vậy! Tình hình vượt tầm kiểm soát!”
“Cấp báo! Thành Hưng Yên…!”
Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng đang không biết phải làm gì trước những tin tức dồn dập đó, thì đột nhiên, một tiếng tù và vang vọng khắp chiến trường, trầm đục và khẩn cấp, báo hiệu một đợt tấn công mới. “Có quái vật! Có quái vật!” Tiếng la hét của lính gác vang lên từ phía xa.
Cả quân đội như được chuẩn bị từ trước. Mặc dù tinh thần đang suy sụp, nhưng kỷ luật quân đội đã ăn sâu vào máu thịt họ. Toàn bộ binh lính nhanh chóng tập hợp một cách chiến lược, vào vị trí phòng thủ. Tiễn Vũ Doanh giương cung, Giáo binh sẵn sàng.
“Tất cả vào vị trí! Đội hình phòng thủ vòng cung!” Thượng Quan Hùng gầm lên, giọng nói vang vọng khắp tường thành, át đi tiếng gió rít và tiếng gào rú của quái thú. “Tiễn Vũ Doanh, chuẩn bị loạt tên đầu tiên! Giáo binh, khiên giáp sẵn sàng! Không được lùi một bước!”
Một sĩ quan trẻ tuổi, khuôn mặt tái mét nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, hô lớn: “Đội hình vòng cung! Nhanh lên! Hàng đầu tiên che chắn, hàng sau chuẩn bị tấn công!”
“Đừng run sợ! Chúng ta là binh lính Đại Việt! Chúng ta sẽ bảo vệ thành này đến hơi thở cuối cùng!” Một vị đội trưởng Giáo binh quát tháo, vỗ mạnh vào vai một tân binh đang run rẩy. “Ngẩng cao đầu lên! Sống chết có số, nhưng chí khí không thể mất!”
Phía xa xa, tiếng gào rú ghê rợn của quái thú ngày càng gần. Trong màn sương mù dày đặc, những bóng đen khổng lồ thoắt ẩn thoắt hiện. Chúng có hình thù kỳ dị, thân hình biến dạng, có con mọc thêm chi, có con mọc thêm mắt, da thịt sần sùi, chảy ra chất lỏng màu xanh đen. Ánh mắt chúng đỏ rực như than hồng, và từ miệng chúng, những chiếc răng nanh sắc nhọn nhô ra, dính đầy máu. Chúng di chuyển nhanh như chớp, lao về phía tường thành như những con thú đói khát.
“Là quái vật! Chúng ở trên trời!” Một binh sĩ hét lên, chỉ tay lên bầu trời.
Từ trên trời, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đỏ tím, hàng ngàn quái thú có cánh, hoặc những con quái vật bay lượn với hình thù kỳ dị, lao xuống như mưa tên, tạo thành một bóng đen khổng lồ bao trùm cả Thành Khả Vân. Chúng có đôi cánh bằng da, đôi mắt phát sáng trong đêm, và những chiếc móng vuốt sắc nhọn sẵn sàng xé toạc mọi thứ.
Hải Long cầm chắc cây cung trong tay, cùng với Thái Đức. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút sợ hãi. “Đội quân dàn trận! Tiễn Vũ Doanh sẵn sàng!” Tiếng hô vang dội của Thượng Quan Hùng vang lên.
“Bắn!”
Từ xa, hàng ngàn mũi tên được phóng ra, tạo thành một màn tên dày đặc, xé gió lao về phía đám quái vật. Tiếng “vù vù” của mũi tên hòa lẫn vào tiếng gào rú của quái thú, tạo nên một âm thanh hỗn loạn.
“Tới rồi… tới rồi! Đám quái vật tấn công rồi!” Giọng nói lo lắng, tuyệt vọng của một binh sĩ vang lên.
Từng con, từng con quái thú tràn vào như lũ, chúng lao vào tường thành như điên như loạn, dường như còn mạnh hơn trước và nhiều hơn trước. Những mũi tên bắn trúng chúng chỉ làm chúng chậm lại một chút, hoặc gây ra những vết thương nhỏ không đáng kể. Chúng không ngừng gầm gừ, tiếng gầm gừ đó như một lời thách thức, một lời chế giễu đối với sự yếu ớt của con người.
Xa xa, từng con Người Đá Khổng Lồ xuất hiện. Chúng cao hơn chục mét, thân hình được tạo thành từ những khối đá khổng lồ, di chuyển chậm chạp nhưng mỗi bước đi đều tạo ra rung chấn dữ dội, khiến mặt đất rung chuyển. Ánh mắt chúng là những đốm lửa đỏ rực, và từ miệng chúng, những tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, tạo ra cảnh tượng hãi hùng, như những ngọn núi đang di chuyển.
Một con quái thú khổng lồ đã tới gần tường thành, bị dính vào một cái bẫy chông được ngụy trang khéo léo. Hàng chục mũi chông sắc nhọn đâm xuyên qua cơ thể nó, nhưng nó vẫn không ngừng cử động, gầm gừ, cố gắng thoát ra và tiếp tục tấn công. Sức sống dai dẳng của chúng khiến binh lính kinh hãi.
“Thả đá xuống! Thả đá xuống!” Tiếng hô vang vọng từ trên tường thành. Hàng trăm tảng đá lớn được thả xuống, đập mạnh vào đám quái vật, nhưng chúng vẫn không ngừng tiến lên.
Hải Long cầm cung, bắn như thiện xạ. Hắn rút mũi tên một cách nhanh nhẹn, kéo dây cung căng hết cỡ, rồi thả tay. Mũi tên xé gió, bay thẳng vào mắt một con quái thú đang lao lên tường thành. Con quái vật gầm lên đau đớn, lảo đảo rồi ngã xuống. Hắn lại tiếp tục, bắn liên tiếp vào những điểm yếu của chúng: mắt, cổ họng, hoặc những vết nứt trên lớp da cứng rắn. Mỗi mũi tên của hắn đều chính xác, gây ra sát thương lớn, nhưng đám quái vật quá dai dẳng, số lượng quá đông, chúng cứ thế lao vào tường thành như điên như loạn.
“Giáo phóng! Giáo phóng!” Tiếng hô vang lên. Hàng ngàn cây giáo được phóng ra, đâm thẳng vào đám quái vật đang cố gắng trèo lên tường thành.
“Giữ vững vị trí! Đừng để chúng vượt qua!” Một vị tướng khác gầm lên, tay cầm thanh kiếm sáng loáng. “Ai lùi một bước, chém tại chỗ!”
“Phía cánh phải! Có một con quái thú lớn đang cố gắng phá cổng!” Một binh sĩ cấp báo.
“Tập trung hỏa lực vào đó! Tiễn Vũ Doanh, yểm trợ cánh phải!” Thượng Quan Hùng ra lệnh, giọng nói đầy căng thẳng. “Không được để cổng thành bị phá! Đó là tuyến phòng thủ cuối cùng!”
Những con Người Đá Khổng Lồ dần dần tiến vào, chúng không bị ảnh hưởng bởi những cái bẫy chông, cứ thế đạp qua, nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Tiếng rung chấn dữ dội từ mỗi bước chân của chúng khiến tường thành rung lắc bần bật, những vết nứt lớn bắt đầu xuất hiện trên lớp đá kiên cố.
“Cứ như thế này, Thành Khả Vân sẽ thất thủ mất!” Một binh sĩ tuyệt vọng gào lên.
Tiếng la hét, khóc than bắt đầu phát tán khắp nơi. “Chúng ta sẽ chết hết sao?” “Không! Không thể nào!” “Hoàng Triều sẽ không bỏ rơi chúng ta!” “Cứu với! Cứu với!”
“Im lặng! Giữ vững tinh thần!” Thượng Quan Hùng cố gắng trấn an, nhưng giọng nói của hắn cũng bắt đầu run rẩy. “Chúng ta còn hy vọng! Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!”
Đã có thương vong. Những binh sĩ bị quái thú xé xác, bị giẫm nát dưới chân Người Đá Khổng Lồ. Máu tươi nhuộm đỏ tường thành, hòa lẫn với chất lỏng xanh đen từ xác quái vật.
Đã có quái vật trèo lên tường thành. Hải Long cầm kiếm, ánh mắt cương nghị. Hắn bật nhảy lên không trung, né tránh một cú vồ của quái thú có cánh. Thân hình hắn uyển chuyển như một con rắn, lướt qua giữa những đòn tấn công chí mạng. Hắn né sang trái, tránh một cú cắn chí mạng từ một con quái thú có hàm răng sắc như dao cạo, rồi đâm vào cổ họng con quái vật. Máu đen phun ra, con quái vật gầm lên đau đớn, giãy giụa trong tuyệt vọng. Hắn chém liên tiếp vào những chi của nó, khiến nó mất thăng bằng rồi rơi xuống, đập mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn.
“Hải Long! Cẩn thận phía sau!” Thái Đức hét lên, bắn một mũi tên xuyên qua đầu một con quái thú đang lao tới Hải Long.
Hải Long gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Hắn biết, đây là cuộc chiến mà họ không thể lùi bước.
Các thể loại bẫy giờ không còn tác dụng. Khi Người Đá Khổng Lồ tới, bọn chúng cứ thế đạp qua những hố chông, nghiền nát những cọc nhọn, không hề hấn gì. Tiếng rung chấn dữ dội từ mỗi bước chân của chúng khiến tường thành rung lắc bần bật, những vết nứt lớn bắt đầu xuất hiện trên lớp đá kiên cố. Từng mảng đá vụn rơi xuống, báo hiệu sự sụp đổ đang đến gần.
“Cứ như thế này, Thành Khả Vân sẽ thất thủ mất!” Tiếng la hét, khóc than bắt đầu phát tán khắp nơi, không chỉ từ binh lính mà còn từ những người dân đang ẩn nấp trong thành. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy tất cả, như một màn sương đen đang nuốt chửng mọi hy vọng.
“Đừng bỏ cuộc! Chúng ta còn sống! Chúng ta phải chiến đấu!” Một binh sĩ bị thương, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm gãy, cố gắng đứng dậy.
“Cha ơi! Mẹ ơi! Con sợ quá!” Tiếng khóc của trẻ con vang lên từ sâu bên trong thành, hòa lẫn với tiếng gầm rú của quái vật và tiếng vũ khí va chạm.
Trên tường thành, Thượng Quan Hùng nhìn về phía vòng xoáy trên trời, nơi những tia sét vẫn không ngừng giáng xuống, và dòng chảy năng lượng đỏ tím vẫn cuồn cuộn đổ xuống. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc tấn công thông thường, mà là một thảm họa, một sự kiện chưa từng có trong lịch sử Đại Việt.
“Thần linh ơi… đây có phải là sự trừng phạt của người không?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy sự bất lực và tuyệt vọng. “Đại Việt… liệu có thể vượt qua được kiếp nạn này không?”
Binh lính vẫn chiến đấu, nhưng tinh thần của họ đang dần suy sụp. Mỗi khi một con quái thú ngã xuống, lại có hàng chục con khác lao lên thay thế. Số lượng quái vật dường như vô tận, và sức mạnh của chúng ngày càng tăng lên. Thành Khả Vân, biểu tượng của sự kiên cường, đang đứng trước bờ vực sụp đổ.