Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hai-tac-tu-tay-hai-giet-toi-dai-hai-trinh

Hải Tặc: Từ Tây Hải, Giết Tới Đại Hải Trình!

Tháng 10 25, 2025
Chương 334 Đại kết Cục Chương 333: Rút ra Joy Boy
bat-dau-phat-tuc-phu-ta-biet-co-hoi-nhieu.jpg

Bắt Đầu Phát Tức Phụ, Ta Biết Có Hơi Nhiều

Tháng 1 23, 2025
Chương 302. Đại kết cục Chương 301. Còn phải cố gắng
vi-dien-chi-toi-cuong-khong-lo-xanh.jpg

Vị Diện Chi Tối Cường Khổng Lồ Xanh

Tháng 2 26, 2025
Chương 24. Diệt sát Lão Yêu Chương 23. Thiên Đế Bảo Khố
vo-dich-the-tu-nu-de-quy-cau-buong-tha.jpg

Vô Địch Thế Tử, Nữ Đế Quỳ Cầu Buông Tha!

Tháng mười một 26, 2025
Chương 227: Vĩnh hằng (cuối cùng) Chương 226: Tương lai chi xem
tu-dai-lao-den-vo-lam-minh-chu

Từ Đại Lão Đến Võ Lâm Minh Chủ

Tháng mười một 12, 2025
Chương 835: Đại kết cục Chương 834: Phong hỏa ngay cả 3 tháng
ta-tai-hieu-cam-do-giam-bao-nhung-nam-kia.jpg

Ta Tại Hiệu Cầm Đồ Giám Bảo Những Năm Kia

Tháng 1 24, 2025
Chương 441. Một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên Chương 440. Nắm Thiên chọc ra cái lỗ thủng
e135c17a4def9656e08c69beaa4d0b4d

Thực Vật Đại Chiến Tu Tiên Giới

Tháng 2 25, 2025
Chương 285. Plants vs Zombie Chương 284. Siêu tấn công từ xa
ta-khong-phai-la-da-nhan.jpg

Ta Không Phải Là Dã Nhân

Tháng 1 24, 2025
Chương 126. Thật nhàm chán a, cũng không tới nữa Chương 125. Tự sát yêu cầu tư cách
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 76: Tiếng Thét Của Thời Khắc Cuối Cùng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 76: Tiếng Thét Của Thời Khắc Cuối Cùng

Sau những tổn thất kinh hoàng tại Thành Khả Vân, các đợt tuyển quân mới nhanh chóng được diễn ra trên khắp các thành trấn còn lại của Đại Việt. Mệnh lệnh khẩn cấp được ban ra từ Kinh thành, yêu cầu mọi trai tráng đủ tuổi phải nhập ngũ, không có ngoại lệ. Các đợt huấn luyện cấp tốc được thực hiện ngay tại chỗ, không còn hai tháng chuẩn bị như trước. Những tân binh, với khuôn mặt còn non choẹt và ánh mắt đầy hoang mang, được nhồi nhét các kỹ năng chiến đấu cơ bản một cách vội vã.

Trong một bãi đất trống tạm bợ, một vị tướng già với giọng khàn đặc đang quát tháo: “Nhanh lên! Nhanh lên nữa! Các ngươi nghĩ đây là trò đùa sao? Sinh tử chỉ cách nhau một khoảnh khắc! Ai chậm trễ, ta sẽ đích thân ném ra ngoài thành cho quái vật xé xác!”

Một tân binh trẻ tuổi, tay run rẩy cầm thanh giáo, thì thầm với người bên cạnh: “Huynh đệ… ta sợ quá. Ta chưa từng cầm vũ khí bao giờ…”

Người kia, có vẻ cứng rắn hơn một chút, cố gắng trấn an: “Cố lên! Cả làng ta chỉ còn ta và ngươi sống sót. Nếu chúng ta không chiến đấu, ai sẽ bảo vệ gia đình chúng ta đây?”

Tại Thành Khả Vân, Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn kiên định, đích thân chỉ đạo việc triển khai các đội hình phòng thủ mới. “Đội hình Hình vuông rỗng” được thiết lập ở các vị trí trọng yếu, nơi binh sĩ đứng thành hình vuông, tạo ra một không gian trống ở giữa để bảo vệ các cung thủ . “Đội hình Mai rùa” cũng nhanh chóng được dàn trận, nơi binh sĩ dùng khiên che chắn kín mít từ mọi phía, tạo thành một khối phòng thủ vững chắc, sẵn sàng chống đỡ những đợt tấn công dữ dội của quái vật.

Một viên tướng trẻ báo cáo với Thượng Quan Hùng: “Bẩm đại nhân, các tân binh đã được trang bị đầy đủ. Tinh thần tuy còn hoang mang, nhưng họ đều có ý chí chiến đấu.”

Thượng Quan Hùng gật đầu, ánh mắt xa xăm: “Tinh thần là thứ quan trọng nhất lúc này. Hãy nói với họ, Đại Việt đang cần họ. Chúng ta không còn đường lui!” Hắn quay sang một sĩ quan khác: “Hệ thống hậu cần đã ổn định chưa? Lương thực và đạn dược phải được phân phối đến từng binh sĩ, không được thiếu sót một chút nào!”

“Dạ bẩm đại nhân, đang được thiết lập lại một cách khẩn trương. Các kho lương thực và vũ khí đã được kiểm kê, phân phát lại theo kế hoạch mới nhất,” sĩ quan đó đáp.

Các đơn vị Tiễn Vũ Doanh (cung thủ) và Giáo (lính cầm giáo) được thiết lập lại một cách khẩn trương, với những binh sĩ còn sót lại và tân binh được huấn luyện đặc biệt. Bẫy được giăng khắp nơi: hào sâu được đào, chông tre được cắm dày đặc, những hầm chông được ngụy trang tinh vi, và các loại bẫy đá, bẫy lưới cũng được bố trí ở những vị trí chiến lược. Hệ thống canh gác được tăng cường lên ba lớp, đảm bảo không một sơ hở nào có thể bị bỏ qua. Cường độ huấn luyện diễn ra liên tục, không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến tận đêm khuya, nhằm nhanh chóng biến những tân binh thành những chiến binh có thể chiến đấu.

“Đội hình Mai Rùa, dàn trận!” Tiếng hô vang dội của các chỉ huy vang vọng khắp thao trường, thúc giục binh sĩ nhanh chóng vào vị trí. Mức độ huấn luyện nghiêm ngặt đến mức không ai dám lơ là, một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng những hình phạt nặng nề.

“Nhanh lên! Khiên đâu? Che chắn kỹ vào! Đừng để lộ ra một kẽ hở nào!” Một vị đội trưởng quát lớn. “Chúng ta không thể chết một cách vô ích được!”

Hải Long, mặc dù mới 15 tuổi, nhưng hắn đã trải qua những cuộc chiến khốc liệt, chứng kiến vô số cái chết và sự tàn bạo của quái vật. Ánh mắt hắn giờ đây cương nghị hơn bao giờ hết, không còn chút vẻ ngây thơ của một thiếu niên. Thiên Linh Châu trong người hắn giao động không ngừng, phát ra những luồng khí nóng lạnh thất thường, báo hiệu một điều chẳng lành sắp xảy ra, một biến cố lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng đối mặt.

Thành Khả Vân, với những bức tường thành vững chãi, có các đồn canh gác kiên cố, nhưng Tháp Canh và Tháp Cổng vẫn luôn là những điểm yếu chí mạng. Tuy nhiên, sau bài học xương máu từ các trận chiến trước, Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng đã ra lệnh củng cố những vị trí này một cách đặc biệt, không cho phép bất kỳ sai lầm nào được phép mắc phải. Những khối đá lớn hơn, những thanh gỗ kiên cố hơn được dùng để gia cố, và số lượng binh lính canh gác cũng được tăng cường gấp bội.

“Tháp Canh số ba, đã gia cố xong chưa?” Thượng Quan Hùng hỏi một viên quan kỹ thuật.

“Dạ bẩm đại nhân, đã hoàn tất! Chúng tôi đã dùng thêm ba lớp gỗ lim và đá nguyên khối để gia cố, đảm bảo vững chắc hơn bao giờ hết!” Viên quan kỹ thuật lau mồ hôi, thở phào.

Trong khi đó, ở Thành Bạch Linh cảnh tượng như địa ngục trần gian. Xác chết của binh sĩ và quái vật chất chồng lên nhau, máu loang lổ khắp nơi, tạo thành những vũng lầy ghê rợn. Sương mù dày đặc tràn vào từ Mê Vụ Chi Cốc, bao phủ toàn bộ chiến trường, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và những con quái vật khổng lồ thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương, gầm gừ những tiếng rợn người, như những bóng ma tử thần đang săn lùng con mồi. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng gầm gừ của quái vật vang vọng không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc.

“Cẩn thận! Phía trước có tiếng động!” Một binh sĩ cảnh báo, giọng run rẩy.

“Màn sương này… quái vật ẩn mình trong đó! Chúng ta không nhìn thấy gì cả!” Một người khác gào lên trong tuyệt vọng.

“Lùi lại! Lùi lại! Đừng để chúng bao vây!” Tiếng chỉ huy vang lên, nhưng dường như đã quá muộn.

Nhưng sự yên bình chưa được bao lâu trên Thành Khả Vân. Bầu trời lúc trước quang đãng, trong xanh, lúc này đột nhiên nhuộm một màu đỏ pha tím vô cùng kỳ dị. Màu sắc đó không phải là hoàng hôn, mà là một thứ màu sắc của máu và sự hủy diệt, khiến ai nhìn vào cũng phải rùng mình. Dị tượng này còn kinh khủng hơn bất kỳ điều gì từng xảy ra ở phía Bắc. Một vòng xoáy lớn chưa từng có, khổng lồ đến mức bao trọn cả một vùng trời rộng lớn, xuất hiện giữa không trung, xoay tròn điên cuồng. Gió mạnh đến nỗi các cây cờ trên tường thành gãy đôi, tiếng xé rách vải vóc vang lên chói tai. Binh lính trên tường thành và dưới đất đều hoảng loạn tột độ, nhiều người ngã quỵ xuống đất, ôm đầu la hét.

“Trời sập rồi! Trời sập rồi!” Một binh sĩ trẻ tuổi gào thét, buông vũ khí.

“Cái quái gì thế này?! Mây đỏ tím… chưa từng thấy bao giờ!” Một người lính già kinh nghiệm run rẩy nói.

“Gió! Gió mạnh quá! Cờ gãy hết rồi!”

Viên Linh Châu trong người Hải Long đột nhiên phát sáng rực rỡ, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn, nhưng đồng thời cũng khiến hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự hỗn loạn và tà ác từ vòng xoáy trên trời. Những tia sét màu tím liên tục giáng xuống từ vòng xoáy, xé toạc màn mây đỏ tím, tạo ra những tiếng “Đùng! Đùng! Đùng!” chói tai, vang vọng khắp không gian, khiến một số người gần đó bị điếc ngay tức khắc. Hơn một trăm tiếng sét màu tím liên tục giáng xuống Cấm Địa Thiên An trong vòng 5 phút, mỗi tia sét đều mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Vùng mây xoáy ở giữa như chứa đựng một sức mạnh khổng lồ, một nguồn năng lượng nguyên thủy đang bùng nổ.

Sau khoảng một tiếng đồng hồ, đột nhiên một tiếng “Phần Phật!” lớn vang lên, như tiếng cánh chim khổng lồ vỗ mạnh vào không khí. Gió mạnh khủng khiếp, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.

“Dàn trận! Dàn trận!” Tiếng hô vang dội của Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng vang vọng khắp Thành Khả Vân, cố gắng trấn tĩnh binh sĩ. “Không được hoảng loạn! Giữ vững vị trí!” Tiễn Vũ Doanh nhanh chóng chuẩn bị, cung thủ giương cung, mũi tên lắp sẵn. Bình Định Tướng Quân, một vị tướng già dặn kinh nghiệm, cầm chặt thanh kiếm trong tay, đứng vững như bàn thạch, ánh mắt kiên định nhìn về phía vòng xoáy trên trời.

“Tiễn Vũ Doanh, chuẩn bị! Bắn bất cứ thứ gì xuất hiện từ vòng xoáy!” Bình Định Tướng Quân ra lệnh, giọng nói trầm hùng.

Lúc này, không còn dấu được người dân nữa. Toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng trên bầu trời và sự hỗn loạn của quân đội đều được trưng bày ra cho mọi người thấy. Tiếng hoảng loạn, la hét liên tục vang lên khắp thành.

“Trời ơi! Cái quái gì thế này?!” Một bà lão gào khóc, ôm chặt đứa cháu vào lòng. “Tận thế rồi! Tận thế rồi! Ông trời trừng phạt chúng ta!”

“Quái vật! Quái vật từ trên trời rơi xuống!” Một người đàn ông chỉ tay về phía vòng xoáy, khuôn mặt trắng bệch, “Chúng nó sẽ ăn thịt chúng ta mất!”

“Chạy đi! Chạy đi thôi! Chúng ta không thể sống sót được đâu!” Tiếng kêu gọi tuyệt vọng vang lên, khiến hàng trăm người dân bắt đầu bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau.

“Mẹ ơi! Con sợ!” Một đứa trẻ bám chặt lấy váy mẹ, khóc nức nở.

“Đừng sợ con! Mẹ sẽ bảo vệ con!” Người mẹ ôm con thật chặt, nhưng ánh mắt cũng đầy vẻ hoảng loạn.

“Có ai biết chuyện gì đang xảy ra không? Có phải là điềm báo cho sự diệt vong của Đại Việt không?” Một học giả già run rẩy hỏi, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.

“Lính tráng cũng đang hoảng loạn kìa! Chúng ta biết tin vào ai bây giờ?” Một người phụ nữ khác hét lên.

Toàn bộ cả vùng phía Nam chìm trong hoảng loạn. Ở giữa vòng xoáy, một năng lượng khổng lồ “Đùng!” một tiếng nổ lớn, khiến một số người bị điếc ngay tức khắc. Một dòng chảy màu đỏ tím, đặc quánh và kỳ dị, từ trên cao đổ xuống, lan tỏa ra bốn phía, như một dòng sông máu đang chảy tràn trên bầu trời, nhuộm đỏ cả không gian. Dòng chảy đó không phải là nước, mà là một thứ năng lượng hỗn loạn, mang theo mùi tanh tưởi của sự hủy diệt, khiến ai hít phải cũng cảm thấy buồn nôn và chóng mặt.

“Nôn quá! Cái mùi gì thế này?” Một binh sĩ nôn khan.

“Đó là máu của quỷ dữ! Chúng đang đến!” Một người khác run rẩy nói.

Trong các vùng đất khác của Đại Việt, lúc trước chỉ xuất hiện một vài dị biến nhỏ lẻ, nhưng bây giờ, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn, kinh khủng hơn. Bóng tối không phải do ánh sáng bị che khuất, mà bị những đám mây đen kịt, dày đặc bao trùm, tạo ra một không gian kỳ dị, u ám, như thể màn đêm đã bao phủ cả ban ngày.

“Trời ơi, sao mà tối thế này? Mới giữa trưa mà cứ như đêm vậy!” Một nông dân kêu lên, nhìn bầu trời đen kịt.

“Không phải mây đen bình thường! Ta cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương!”

Ở Thành Bạch Linh, những con quái vật như nhận được một thứ gì đó từ luồng sáng kỳ dị từ vòng xoáy trên trời. Chúng gầm gừ những tiếng kêu lạ lùng, dữ tợn hơn bao giờ hết, lao vào tấn công binh lính một cách điên cuồng, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ nguồn năng lượng tà ác đó.

“Chúng mạnh hơn rồi! Chúng đang trở nên hung hãn hơn!” Một binh sĩ hét lên khi bị một con quái vật đẩy lùi.

“Tiếng kêu của chúng… như đang gọi đồng loại! Chắc chắn có chuyện gì đó đang xảy ra!”

Phía Bắc, vòng xoáy trên Cấm Địa Thiên An hiện nay to hơn bao giờ hết, nó như muốn nuốt trọn toàn bộ Đại Việt. Trong vòng xoáy vẫn còn ánh sáng kỳ dị, tiếng gió rít gào như tiếng quỷ khóc, cây cối xung quanh đổ rạp hàng loạt, đá lở, đất nứt, tạo ra những tiếng động kinh hoàng. Đại Tướng Quân Phủ Mạch, người được mệnh danh là chiến tướng của Đại Việt, ngay lúc này cũng đăm chiêu, suy tư, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến thông thường. Các binh sĩ dưới trướng hắn, với ánh mắt hoảng loạn, không biết mình đang gặp phải thứ gì, chỉ biết chiến đấu trong vô vọng.

“Đại tướng quân! Vòng xoáy đang lớn dần! Chúng ta có nên rút lui không?” Một viên tướng hỏi, giọng đầy lo lắng.

Phủ Mạch siết chặt nắm đấm: “Rút lui? Rút lui về đâu? Đây là biên giới! Nếu chúng ta bỏ chạy, toàn bộ Đại Việt sẽ lâm nguy! Chúng ta phải giữ vững!”

“Nhưng… chúng ta đang đối mặt với cái gì vậy? Đây không phải là quái vật bình thường!” Một binh sĩ run rẩy nói.

“Ta không biết! Nhưng ta biết, chúng ta là binh lính Đại Việt! Chúng ta có trách nhiệm bảo vệ đất nước này!” Phủ Mạch gầm lên, cố gắng vực dậy tinh thần binh sĩ.

Ở phía Đông, mặt trận tưởng chừng như ổn định, bây giờ đột nhiên xuất hiện mấy chục lốc xoáy khổng lồ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Những đám mây đỏ rực cuồn cuộn trên bầu trời, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những bàn tay khổng lồ đang cố gắng xé toạc không gian. Trên thành Quảng Ngãi, Đại Tướng Quân Khúc Du, một vị tướng già dặn kinh nghiệm, nhìn cảnh tượng đó, biết lo lắng cũng không giúp được gì. “Thật sự Đại Việt sắp không xong rồi,” hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy sự tuyệt vọng.

“Bẩm đại tướng quân! Phía Đông Nam xuất hiện ba lốc xoáy nữa! Chúng đang tiến về phía thành!” Một binh sĩ cấp báo, khuôn mặt tái mét.

“Mây đỏ rực… như máu! Đây là điềm gì vậy?” Một sĩ quan khác hỏi, giọng run rẩy.

Khúc Du thở dài: “Điềm gì ư? Điềm báo cho sự kết thúc. Hãy chuẩn bị tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!”

Phía Tây, lúc trước là nơi ổn định nhất, ít chịu ảnh hưởng của dị biến nhất, nhưng bây giờ lại xuất hiện nhiều dị tượng nhất. Những con sông bỗng nhiên chuyển sang màu đen kịt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Cây cối trong rừng khô héo, chết rũ trong chớp mắt, biến những cánh rừng xanh tươi thành những khu rừng chết chóc, xám xịt. Những loài động vật hoang dã, từ những con chim nhỏ đến những con thú lớn, đều trở nên điên loạn, tấn công lẫn nhau một cách tàn bạo, hoặc lao vào tự sát. Bầu trời phía Tây bị bao phủ bởi một màn sương màu xanh lá cây kỳ lạ, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở. Thỉnh thoảng, từ sâu trong màn sương, lại vang lên những tiếng gào thét ghê rợn, như tiếng gọi của tử thần, báo hiệu về một mối nguy hiểm mới đang trỗi dậy từ vùng đất này.

“Sông… sông đổi màu rồi! Nó đen kịt và bốc mùi ghê tởm!” Một ngư dân kinh hãi chỉ vào dòng sông.

“Rừng cây chết hết rồi! Chỉ trong một đêm! Như bị nguyền rủa vậy!” Một tiều phu lắp bắp.

“Chim chóc, thú rừng… chúng đang tự giết lẫn nhau! Thậm chí còn tấn công cả người!” Một người dân khác hoảng loạn.

“Màn sương xanh này… ta không thở nổi! Cảm giác như có thứ gì đó đang bóp nghẹt phổi ta!”

“Tiếng gào thét đó… từ đâu ra vậy? Nó không phải tiếng người!”

Cả Đại Việt, từ Bắc chí Nam, từ Đông sang Tây, đều chìm trong những dị biến kinh hoàng, báo hiệu một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và hủy diệt đang ập đến. Tiếng kêu than, tiếng la hét, tiếng gầm gừ của quái vật, và tiếng gió rít gào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bi tráng cho ngày tận thế.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

noi-xong-lam-nhan-tan-nguoi-o-re-nguoi-luc-dia-than-tien.jpg
Nói Xong Làm Nhàn Tản Người Ở Rể, Ngươi Lục Địa Thần Tiên ?
Tháng 2 6, 2026
xuyen-sach-thanh-duong-tu-ac-doc-sung-khoc-thien-menh-muoi-muoi.jpg
Xuyên Sách Thành Dưỡng Tử Ác Độc, Sủng Khóc Thiên Mệnh Muội Muội!
Tháng 2 8, 2026
thien-kiem-than-nguc.jpg
Thiên Kiếm Thần Ngục
Tháng 1 11, 2026
ta-mot-khoa-max-cap-nguoi-cung-ta-so-thien-phu
Ta Một Khóa Max Cấp, Ngươi Cùng Ta So Thiên Phú?
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP