Chương 75: Tiếng Kêu Của Một Triều Đại
Trong một tòa trướng dã chiến được dựng vội vã giữa lòng Thành Khả Vân, nơi ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên khuôn mặt căng thẳng của Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng. Trước mặt hắn ta, một tướng sĩ cấp báo đang quỳ gối, thân thể run rẩy bần bật không ngừng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục. Tiếng nói của hắn ta đứt quãng, nghẹn ngào như bị bóp nghẹt.
“Bẩm… bẩm đại nhân! Con số thiệt hại… quá lớn! Toàn quân… chỉ còn lại khoảng ba đến năm vạn binh sĩ… còn có thể chiến đấu!” Tướng sĩ đó cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Thượng Quan Hùng. “Ba vạn người khác… đang bị thương nặng, cần được cấp cứu khẩn cấp! Hệ thống hậu cần… hoàn toàn rối loạn, việc lui tới Thành Khả Vân quá bất ngờ, chúng ta không kịp chuẩn bị đầy đủ!”
Thượng Quan Hùng nghe đến con số đó, đôi mắt sắc lạnh của hắn ta chợt co rút lại, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Hắn ta không nói một lời, nhưng khí thế uy áp tỏa ra từ hắn ta khiến cả không gian như đặc quánh lại, khiến người báo cáo run rẩy hơn nữa, tưởng chừng như sắp ngất đi. May mắn thay, nhờ sự chuẩn bị từ trước, thông tin về tình hình chiến sự thảm khốc này đã được ngăn cách triệt để giữa quân đội và dân chúng, tránh gây hoảng loạn trong lòng dân.
Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Quân tinh nhuệ dưới trướng ta… còn bao nhiêu?”
“Bẩm đại nhân… chỉ còn khoảng ba trăm người có thể chiến đấu…” Tướng sĩ đáp, giọng nói như sắp vỡ òa. “Số tướng lĩnh… cũng chỉ còn quá nửa… nhiều vị đã hy sinh anh dũng trên chiến trường.”
Thượng Quan Hùng nhắm mắt lại. Ba trăm người! Từ hai ngàn binh sĩ tinh nhuệ ban đầu, giờ chỉ còn lại một con số thảm hại. Tổn thất này vượt xa mọi dự kiến của hắn. Hắn biết, tình hình đã đến mức không thể che giấu được nữa. Nhưng báo cáo về kinh thành lúc này, khi mọi thứ còn đang hỗn loạn, chỉ càng làm tăng thêm sự bất ổn. “Tạm thời không cần báo tới kinh thành,” hắn ra lệnh, giọng nói trầm khàn. “Hãy để ta tự sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện ở đây trước đã.”
Trong một khu lều trại dã chiến khác, Hải Long và Thái Đức đang miệt mài băng bó cho các binh sĩ bị thương. Mùi máu tanh nồng, tiếng rên rỉ đau đớn, và những khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, vì sợ hãi, bao trùm khắp nơi. Hải Long, với kinh nghiệm từ những lần bị thương trong rừng sâu và kiến thức về dược liệu từ Thái Đức, đã trở thành một người băng bó thành thạo. Hắn di chuyển nhanh nhẹn giữa các lều, đôi tay thoăn thoắt xử lý vết thương, khuôn mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi đau đáu khôn tả.
Hơn hai trăm người đã ngã xuống hoặc bị thương nặng. Con số này khiến Hải Long cảm thấy một sự mất mát lớn lao. Hắn nhìn những khuôn mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn hành quân, cùng hắn luyện tập, giờ đây nằm bất động hoặc quằn quại trong đau đớn. Tâm trạng hắn nặng trĩu, một sự chua xót dâng lên trong lòng. Hắn cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh, không chỉ là những trận đánh, mà là sự mất mát của từng sinh mạng, từng hy vọng.
Thái Đức bên cạnh, khuôn mặt lấm lem máu và bụi bẩn, đôi tay run rẩy khi băng bó cho một người lính trẻ. Cậu ta nhìn Hải Long, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. “Hải Long… Dần dần tao thấy các điều bí ẩn càng xảy ra nhiều hơn. Những đợt tấn công gần đây càng mạnh thêm, quái vật xuất hiện càng nhiều và hung hãn hơn. Đại Việt… sắp không ổn rồi!” Giọng cậu ta run rẩy, đầy sự sợ hãi.
Hải Long im lặng, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi mờ ảo trong màn đêm. “Đúng vậy,” hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn. “Sự yên bình mà chúng ta từng biết… đang dần biến mất. Mọi thứ đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.” Hắn cảm nhận được một luồng linh khí tà ác đang ngày càng mạnh mẽ, bao trùm khắp không gian, như một lời nguyền đang giáng xuống Đại Việt.
Cùng lúc đó, ở phía Tây Bắc, nơi Đình Hiền và đạo quân của Tướng quân Lý Hổ đang chiến đấu, bầu trời có vẻ khá quang đãng, những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Nhưng đằng sau vẻ quang đãng ấy là một biến cố khó lường, một thảm họa kinh hoàng đang diễn ra.
Phía Bắc, thuộc phạm vi Đạo Bắc Lĩnh, nơi Cấm Địa Thiên An tọa lạc, thật sự dị biến đã vượt quá sức tưởng tượng của con người. Một trận rung chấn kinh hoàng đã xảy ra, không phải do động đất, mà là do một nguồn năng lượng khổng lồ bùng nổ từ sâu trong Cấm Địa Thiên An. Tiếng nứt gãy kinh hoàng vang vọng khắp nơi, khiến tường thành kiên cố nhất cũng sụp đổ tan tành như những khối cát. Binh lính thiệt hại vô số, hàng ngàn người bị chôn vùi dưới đống đổ nát, hoặc bị xé xác bởi những sinh vật quỷ dị mới xuất hiện từ sâu trong cấm địa.
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, một bóng người khổng lồ xuất hiện. Đó là Đại Tướng Quân Phủ Mạch, chức vị cao hơn Chỉ huy sứ một bậc, người được Hoàng Đế phái đến để trấn giữ mặt trận phía Bắc. Hắn ta đứng sừng sững giữa đống đổ nát, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt đầy vẻ đau đớn nhưng vẫn giữ được sự kiên định.
“Toàn quân tập hợp!” Giọng hắn ta vang vọng như tiếng sấm, cố gắng át đi tiếng la hét, tiếng rên rỉ của binh sĩ.
Trên bầu trời, vùng xoáy sâu thẳm trên Cấm Địa Thiên An vẫn không ngừng quay cuồng, những tia sét màu tím liên tục giáng xuống, xé toạc màn đêm. Những ngọn núi trong đó rung lắc dữ dội, đá lở, cây đổ, tạo ra những tiếng động kinh hoàng. Khí tức tà ác bốc lên nghi ngút, bao trùm cả một vùng rộng lớn.
“Trời ơi! Cái quái gì thế này?!” Một binh lính trẻ gào lên, khuôn mặt trắng bệch. “Tường thành sụp rồi! Chúng ta phải làm sao đây?!”
“Quái vật! Quái vật ở khắp nơi!” Một người khác hoảng loạn la hét, chỉ tay về phía những bóng đen đang lao ra từ Cấm Địa Thiên An.
“Chúng ta không thể chống đỡ được nữa! Chạy đi! Chạy đi thôi!” Tiếng kêu gọi hoảng loạn vang lên, khiến một số binh lính bắt đầu bỏ chạy tán loạn.
Đại Tướng Quân Phủ Mạch nhìn cảnh tượng đó, lòng hắn ta đau như cắt. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không cân sức. Nhưng hắn không thể bỏ cuộc. Hắn phải giữ vững trận địa bằng mọi giá.
Trong khi đó, ở phía Đông, mặt trận vừa được phái thêm binh lực để hỗ trợ. Quân đội Hoàng Triều đang cố gắng củng cố phòng tuyến, chuẩn bị cho những đợt tấn công tiếp theo. Tình hình ở đây tuy chưa đến mức thảm khốc như phía Tây Bắc, nhưng cũng đang ngày càng trở nên căng thẳng.
Trong lòng dân chúng ở các thành trấn, sự hoang mang tột độ đang lan truyền nhanh chóng. Mặc dù Hoàng Triều đã cố gắng phong tỏa tin tức, nhưng những tin đồn về chiến tranh, về những sinh vật quỷ dị, và về những lệnh giới nghiêm đã bắt đầu rò rỉ. Các giới nghiêm được đặt ra nghiêm ngặt hơn, nhiều lệnh cấm mới được ban hành ở các thành, khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn hoàn toàn.
Đường phố vắng vẻ, các cửa hàng đóng cửa im ỉm. Tiếng rao hàng không còn, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ. Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, sợ hãi. Họ cảm nhận được một điều tồi tệ sắp diễn ra, một cơn bão lớn đang ập đến. Sự hoảng loạn sinh sôi nhanh chóng, như một loại dịch bệnh vô hình, gặm nhấm niềm tin và hy vọng của họ.
Tại một góc phố nhỏ, bà lão bán trầu cau run rẩy nắm chặt tay đứa cháu nội. “Trời ơi, chiến tranh đến thật rồi sao? Nghe nói binh lính chết nhiều lắm, quái vật từ đâu xuất hiện giết người không gớm tay!”
Một người đàn ông trung niên, tay ôm chặt bọc đồ lỉnh kỉnh, khuôn mặt tái mét đáp lời: “Suỵt! Bà nói nhỏ thôi, lính tuần tra nghe thấy thì sao! Mà bà nghe gì chưa? Phía Bắc, tường thành sụp đổ hết rồi! Cả một đạo quân tinh nhuệ cũng bị tiêu diệt gần hết!”
Một thiếu phụ trẻ tuổi, ôm con nhỏ vào lòng, nước mắt lưng tròng: “Nhà tôi có người thân ở đó… không biết giờ sống chết ra sao… Lệnh giới nghiêm thế này, làm sao mà đi tìm được đây?”
“Cấm đi lại ban đêm, cấm tụ tập đông người, cấm cả việc mua bán lương thực quá nhiều…” Một người khác càu nhàu, giọng đầy bất bình nhưng cũng không kém phần sợ hãi. “Cứ thế này thì làm sao mà sống nổi? Lương thực trong nhà cũng sắp hết rồi!”
Tiếng trẻ con khóc thét vì đói, tiếng chó sủa vang vọng trong đêm, cùng với tiếng gió rít qua những mái nhà, càng làm tăng thêm không khí u ám, nặng nề. Nhiều người bắt đầu tích trữ lương thực, chuẩn bị bỏ chạy nếu tình hình trở nên tệ hơn, nhưng không biết phải đi đâu, về đâu. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy tuyệt vọng, không biết tương lai của Đại Việt sẽ đi về đâu. Khói lửa chiến tranh đang dần bao trùm lấy toàn bộ Đại Việt Hoàng Triều, và tiếng kêu than của dân chúng như một lời dự báo cho một thảm họa sắp tới.