Chương 74: Cuộc Tháo Chạy Đến Khả Vân
Mặt trận phía Tây Nam, nơi Hải Long đang quần thảo, giờ đây đã trở thành một địa ngục trần gian. Tiếng gào thét của quái vật át đi mọi âm thanh, tiếng binh khí va chạm, tiếng đổ vỡ của công sự, tiếng rên rỉ của những người lính bị thương, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng điên loạn.
Toàn bộ các tướng lĩnh và chỉ huy ở tuyến này, những người đã cố gắng chống trả đến hơi thở cuối cùng, đều đã bị giết sạch. Thân xác họ nằm la liệt, bị xé nát không còn nguyên vẹn, máu nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn. Quái vật ùn ùn tràn vào, không ngừng nghỉ, như một dòng sông lũ đen ngòm nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
Hải Long, với vết thương ở vai và bắp chân vẫn đang rỉ máu, ánh mắt hắn rực lửa quyết tâm. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt binh lính, thấy những người đang tháo chạy vô định. Hắn biết, không thể cố chấp giữ vững phòng tuyến này nữa. “Dàn trận rút lui!” Hải Long gầm lên, giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy uy lực, cố gắng át đi tiếng ồn ào hỗn độn.
Tức thì, đội quân của hắn, dù đã kiệt sức và thương vong nặng nề, vẫn cố gắng tuân lệnh. Những binh sĩ bộ binh còn lại, dưới sự chỉ dẫn của các Thập Trưởng như Thái Đức, Cao, Hùng, Nam, nhanh chóng tạo thành một hàng rào phòng thủ tạm thời, dùng khiên và giáo chặn đứng bước tiến của quái vật. “Cung thủ! Bắn tên dẹp đường!” Hải Long tiếp tục ra lệnh. Hơn 100 cung thủ của Tiễn Vũ Doanh, tay run rẩy vì mệt mỏi, vẫn cố gắng kéo căng dây cung, bắn ra những mũi tên như mưa. Những mũi tên lửa rực sáng xé toang màn đêm, găm vào thân thể lũ quái vật, tạo thành những đốm lửa nhỏ, tạm thời làm chậm bước tiến của chúng.
“Kỵ binh tiến lên! Dẫn đầu!” Hải Long ra lệnh cho 50 kỵ binh còn lại, những người lính dũng cảm nhất. Họ thúc ngựa, lao thẳng vào giữa đám quái vật, mở một con đường máu, tạo khoảng trống cho bộ binh rút lui. Kế sách rút lui của Hải Long là một sự thay đổi táo bạo. Thay vì chỉ đơn thuần tháo chạy, hắn tổ chức một cuộc rút lui có chiến thuật, vừa đánh vừa lùi, cố gắng giảm thiểu tổn thất.
Tuy nhiên, cuộc chiến bên này vẫn vô cùng gian nan. Những con quái vật đã cho thấy sự đáng sợ và thông minh của chúng. Những con người đá khổng lồ, cao ngất như những ngọn núi di động, không ngừng đấm vào tường thành, tạo ra tiếng “rầm! rầm!” long trời lở đất. Tiếng “Gru gru!” ghê rợn của chúng vang vọng khắp chiến trường, khiến binh lính mất hết tinh thần.
Chúng không chỉ tấn công trực diện mà còn biết cách bao vây, cắt đứt đường lui của binh sĩ. Những con quái vật hình người gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, thoăn thoắt luồn lách qua các khe hở, xiên thẳng vào những binh sĩ đang cố gắng rút lui. Tiếng “phập!” của lưỡi rìu đá xé toạc da thịt, tiếng “khục khục” của máu trào ra từ cổ họng, tiếng “cứu ta… cứu ta!” vang lên thảm thiết rồi tắt lịm.
Hải Long tận mắt chứng kiến một người lính trẻ, vì quá sợ hãi, đứng im như trời trồng, đôi mắt thất thần nhìn một con quái vật lao tới. Hắn muốn hét lên, muốn cứu người lính đó, nhưng không kịp. Con quái vật chỉ một nhát đã kết liễu sinh mạng người lính tội nghiệp.
Ở mặt trận chính, lều chỉ huy của Thượng Quan Hùng chìm trong không khí nặng nề của sự tuyệt vọng. Các sĩ quan liên lạc liên tục chạy vào, khuôn mặt tái mét, quân phục lấm lem máu và bùn đất, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức và hoảng loạn.
“Báo! Bẩm đại nhân!” Một người lính liên lạc xông vào, máu từ vết thương trên trán chảy dài xuống khóe mắt, giọng run rẩy. “Phía Tây Nam… đã bị chọc thủng! Toàn bộ chỉ huy đã hy sinh! Quái vật… quái vật tràn vào như thủy triều!” Hắn vừa nói vừa thở dốc, rồi gục xuống.
Chưa kịp định thần, một người lính khác đã xông vào, người ngợm be bét máu, một cánh tay bị xé toạc, chỉ còn lại một mảng thịt bầy nhầy. “Cấp báo! Đông Nam cũng bị thủng! Chúng đã phá hủy kho lương thực và vũ khí! Binh sĩ đang tháo chạy tán loạn! Không thể kiểm soát được nữa!” Hắn gào lên, rồi ngã vật xuống, bất tỉnh.
Thượng Quan Hùng nhìn những người lính cấp báo, ánh mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt già nua hằn rõ vẻ đau đớn và bất lực. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng lũ quái vật quá đông, quá mạnh, và quan trọng hơn, chúng đã học được cách chiến đấu thông minh hơn. Hắn biết, Thành Bạch Linh đã không thể giữ được nữa.
“Toàn quân rút lui về thành Khả Vân!” Thượng Quan Hùng gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp lều chỉ huy, đầy sự đau đớn nhưng cũng đầy quyết đoán. “Đây là lệnh cuối cùng! Ta sẽ tự mình chỉ huy cuộc rút lui!”
Lệnh rút lui được truyền đi khắp các chiến tuyến. Toàn bộ quân Đại Việt, dù đã kiệt sức và hoảng loạn, vẫn cố gắng dàn trận một cách bài bản nhất có thể. Các đội bộ binh tạo thành hàng rào, cung thủ liên tục “Phóng tên!” chặn đường lũ quái vật, tạo khoảng cách để đồng đội rút lui. Những mũi tên lửa như vũ bão, lao vút về phía trước, tạm thời cản được bước tiến của quái vật, nhưng không thể ngăn cản chúng hoàn toàn.
Cuộc rút lui là một thảm kịch. Mặc dù có sự chỉ huy của Thượng Quan Hùng và sự nỗ lực của binh sĩ, nhưng tổn thất vẫn vô cùng đáng kể. Hàng ngàn binh lính ngã xuống trên đường rút, bị quái vật truy đuổi và xé xác. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng gầm rú của quái vật, tiếng vũ khí va chạm không ngừng vang lên. Bầu trời không còn quang đãng, mà thay vào đó là những đàn quái vật bay lượn dày đặc, che khuất ánh trăng, khiến màn đêm càng thêm u ám và đáng sợ.
Những con quái vật hình người gầy gò thoăn thoắt luồn lách qua đám đông, xiên thẳng vào lưng những binh sĩ đang bỏ chạy, hoặc dùng rìu đá chém ngang, cắt đứt chân tay họ. Những con Huyết Ngạc Thú khổng lồ lao vào giữa đội hình, dùng thân hình đồ sộ nghiền nát binh lính, tiếng xương cốt kêu răng rắc ghê rợn.
Hải Long và Thái Đức liên tục chiến đấu, vừa đánh vừa lui, cố gắng hội quân cùng Chỉ huy sứ. Hải Long dùng kiếm đâm trực diện vào một con quái vật đang chặn đường, rồi lui lại, bật người sang một bên để né tránh đòn tấn công của một con khác.
Hắn chiến đấu rất hăng, trên người hắn và Thái Đức đều đã có thêm những vết thương mới, máu thấm đỏ quân phục, nhưng bọn hắn không lùi bước. Ánh mắt họ kiên nghị, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất.
Một binh sĩ Tiễn Vũ Doanh gào lên, chỉ về phía tuyến giữa, nơi khói lửa bốc lên dày đặc và tiếng đổ vỡ ngày càng lớn. Hải Long nhìn về phía đó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn biết, Thành Bạch Linh đã hoàn toàn tan tác.
Bên trong mảnh đất Đại Việt, ngay bây giờ, những dị biến kinh hoàng đang xảy ra. Ở một số nơi, mặt đất nứt toác ra thành những khe sâu hun hút, như những vết thương khổng lồ trên cơ thể trái đất. Từ dưới những khe nứt đó, một dòng chảy màu xanh lục kỳ lạ, sền sệt và phát sáng yếu ớt, từ từ trào ra.
Cây cối xung quanh dòng chảy màu xanh đó bắt đầu dị biến. Những thân cây khô héo bỗng nhiên mọc ra những cành lá gai góc, sắc nhọn như lưỡi dao, hoặc biến thành những khối thịt bầy nhầy, nhúc nhích một cách ghê rợn. Những đỉnh núi vốn bất động giờ đây rung chấn dữ dội, đá lở, cây đổ, như thể có một thứ gì đó khổng lồ đang cựa quậy bên trong.
Các loài vật, từ những con chim đang bay lượn trên trời đến những con thú rừng đang ẩn mình trong hang, đều sợ hãi tột độ, đua nhau tìm nơi an toàn, tiếng kêu thét hoảng loạn của chúng vang vọng khắp nơi, báo hiệu một tai ương chưa từng có.
Không biết đã rút lui trong khoảng thời gian bao lâu, có lẽ là vài khá lâu, cuối cùng, những binh sĩ còn sống sót cũng tới được thành Khả Vân. Điều kỳ lạ là trong suốt quãng đường rút lui, đám quái vật luôn chậm hơn một cách khó hiểu. Chúng không truy đuổi gắt gao, mà dường như chỉ giữ một khoảng cách nhất định, như thể đang có một kế hoạch nào đó.
Khả Vân là một thành trì kiên cố, được liên kết bởi ba thành lớn khác tạo thành một tuyến phòng thủ vững chãi. Tường thành cao ngất, dày đặc, được xây bằng những khối đá khổng lồ, vững chãi hơn bất kỳ thành trì nào mà Hải Long từng thấy. Hậu cần ở đây cũng đầy đủ, với kho lương thực và vũ khí dồi dào, khác hẳn với tình trạng thiếu thốn ở Thành Bạch Linh.
“Cuối cùng cũng tới nơi!” Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ những người lính kiệt sức.
Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên nghị, đứng trên một gò đất cao. Hắn kéo căng dây cung, bắn một mũi tên lửa lên không trung. Mũi tên xé gió, vẽ một vệt sáng rực rỡ trên bầu trời đêm, là tín hiệu cho binh lính bên trong thành.
“Là Chỉ huy sứ! Nhanh lên! Mở cửa thành!” Tiếng hô vang lên từ phía trong. Cánh cổng thành Khả Vân, vốn kiên cố và đóng chặt, từ từ được mở ra, lộ ra một khoảng trống nhỏ.
Toàn bộ binh sĩ còn sống sót, ai nấy đều máu me, người ngợm bẩn thỉu, quân phục rách nát, nhanh chóng tràn vào thành. Có người mất một cánh tay, máu vẫn đang chảy ròng ròng. Có người mất một chân, phải lê lết trên mặt đất, hoặc được đồng đội dìu đi. Khuôn mặt họ hốc hác, đôi mắt thất thần, ánh lên sự mệt mỏi cùng cực và nỗi kinh hoàng tột độ. Khung cảnh thật tang thương, như một đoàn quân từ địa ngục trở về.
Hải Long và Thái Đức cũng nhanh chóng đi trị thương. Bọn hắn cũng tàn tạ không chịu được. Hải Long có một vết chém sâu ở bắp tay, máu đã đông lại, và một vết cào lớn ở sườn. Thái Đức thì bị một vết thương ở chân, khiến hắn khập khiễng, và một vết chém dài trên trán.
Khi đang được các y sĩ băng bó vết thương, Thái Đức nhìn Hải Long, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Không biết Đình Hiền đang thế nào, Hải Long? Ngươi có lo không?”