Chương 71: Cuộc Chiến Ba Mặt
Tiếng tù và báo động vẫn vang vọng không ngớt, xé toang màn đêm và gieo rắc sự hoảng loạn khắp Thành Bạch Linh. Mặt trận phía Nam Đại Việt, nơi Thượng Quan Hùng trấn giữ, giờ đây đã chia thành ba đoạn chính: tuyến của Hải Long nằm ở chính giữa, hai bên là tuyến Tây Nam và Đông Nam.
Cảnh hỗn loạn diễn ra đồng loạt ở cả ba phía, khiến mọi thứ bị đảo lộn hoàn toàn, như một bức tranh địa ngục được vẽ nên bằng máu và lửa.
Phòng chỉ huy của mỗi tuyến đều chìm trong sự hỗn loạn tột cùng. Tiếng la hét của binh sĩ, tiếng gầm rú của quái vật, tiếng đổ vỡ của lều trại, tiếng báo cáo dồn dập, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh điên loạn.
Các sĩ quan liên lạc chạy tới chạy lui, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và kiệt sức, cố gắng truyền đạt thông tin nhưng thường xuyên bị ngắt quãng bởi tiếng nổ và tiếng đổ vỡ. Bản đồ quân sự trong lều bị xé rách, các mũi tên chỉ dẫn bị xô lệch, phản ánh đúng tình trạng hỗn loạn của chiến trường.
Tuy nhiên, trong cái mớ hỗn độn đó, may mắn thay, một vài vị tướng và vệ trưởng hoặc cơ doanh trưởng có tiềm năng đã kịp thời kiểm soát lại tình hình. Tại tuyến Tây Nam, Vệ Trưởng Trần Hưng, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt chai sạn, gằn giọng: “Tất cả! Giữ vững vị trí! Ai lùi bước, chém!”
Hắn rút kiếm, tự mình lao vào giữa vòng vây của quái vật, chém giết điên cuồng, mở đường cho binh sĩ. Tiếng hô của hắn, dù khản đặc, vẫn đủ sức vực dậy tinh thần của những người lính đang hoảng loạn. Từng nhóm binh sĩ, dưới sự chỉ huy của hắn, bắt đầu tập hợp lại, tạo thành những vòng tròn phòng thủ nhỏ, cố gắng chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão.
Ở tuyến Đông Nam, Cơ Doanh Trưởng Lý Bằng, một thanh niên trẻ tuổi nhưng đầy quyết đoán, ra lệnh: “Cung thủ! Bắn tên lửa! Đốt cháy lũ quái vật! Bộ binh! Tạo thành hàng rào! Không cho chúng vượt qua!”
Hắn nhanh chóng điều động binh lính, tận dụng những vị trí cao để cung thủ có thể bắn tên hiệu quả, đồng thời tổ chức các đội bộ binh tạo thành tuyến phòng thủ tạm thời. Sự gấp rút và nhanh chóng trong từng hành động của họ đã tạo nên một bức tranh sống động về ý chí chiến đấu, về những nỗ lực tuyệt vọng để giữ vững phòng tuyến.
Mặt đất rung lên dữ dội, không phải chỉ do tiếng bước chân của hàng vạn quái vật, mà còn do sự xuất hiện của những con người đá khổng lồ. Chúng là những khối đá đen sì, cao lớn hơn cả một ngôi nhà, với những khe nứt phát ra ánh sáng đỏ rực như dung nham nóng chảy.
Chúng điên cuồng cố gắng phá vỡ tường thành, mỗi cú đấm của chúng đều tạo ra tiếng “rầm! rầm!” long trời lở đất, khiến những bức tường kiên cố nhất cũng phải rung chuyển. Tiếng đá vỡ vụn, tiếng gạch đổ nát, hòa lẫn với tiếng kêu chói tai, ghê rợn của chúng, như tiếng gào thét của những linh hồn bị nguyền rủa, đánh thẳng vào tâm lý người lính, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng.
“Trời ơi… to như thế này sao chúng ta có thể đánh được?!” Một binh sĩ trẻ tuổi thốt lên, khuôn mặt tái mét, tay run rẩy không thể cầm vững vũ khí.
Mở màn của những con người đá khổng lồ đã khiến toàn bộ lũ quái vật khác ào ào lao vào như thủy triều. Số lượng chúng kinh khủng hơn tất cả những đợt trước cộng lại, đen đặc cả một vùng trời đất, không thấy điểm cuối.
Chúng không còn là những sinh vật chỉ biết lao đầu vào bẫy một cách mù quáng nữa. Những con quái vật này thông minh hơn những đợt trước quá nhiều. Chúng có chiến thuật riêng, biết cách tránh né những hố chông, những sợi dây báo động, và những tấm lưới tàng hình.
Chúng không lao thẳng vào những nơi có hỏa lực mạnh, mà tìm cách len lỏi qua những điểm yếu của phòng tuyến, hoặc phối hợp tấn công để tạo ra những lỗ hổng. Những chiến thuật và trận địa mà quân Đại Việt đã dày công chuẩn bị lúc bấy giờ như một trò hề cho lũ quái vật, chúng dễ dàng vượt qua, khiến binh lính không kịp trở tay.
Cả Thành Bạch Linh chìm vào trong hỗn loạn thực sự. Tiếng kêu gào thảm thiết của những người lính bị xé xác, tiếng gầm rú điên loạn của quái vật, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng nổ long trời lở đất, tất cả tạo nên một bức tranh kinh khủng, chết chóc.
Máu chảy thành sông, xác chết chất chồng lên nhau như núi, tạo thành những gò đất cao ngất. Khói lửa bốc lên ngùn ngụt, che khuất cả bầu trời, biến ánh trăng mờ nhạt thành một màu đỏ thẫm u ám, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi cháy khét của những quả cầu độc, mùi hôi thối của quái vật, và mùi mồ hôi, sợ hãi của con người, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, đặc quánh, như thể chính địa ngục đang mở cửa.
Trong lúc hỗn loạn tột cùng, một tiếng báo động khẩn cấp vang lên từ phía Tây Nam: “Báo! Phía Tây Nam bị chọc thủng! Quái vật đã tràn vào thành!”
Hải Long, đang chiến đấu quyết liệt ở tuyến chính giữa, nghe thấy tiếng báo động, ánh mắt hắn lóe lên sự lo lắng tột độ. Hắn biết, nếu phía Tây Nam bị chọc thủng hoàn toàn, lũ quái vật sẽ tràn vào, bao vây toàn bộ Thành Bạch Linh, và sẽ rất khó khăn cho những tuyến khác.
Mặc dù cần có sự điều động của tướng quân cấp cao để di chuyển quân, nhưng tình hình quá cấp bách, không còn thời gian để chờ đợi mệnh lệnh.
“Giết! Các huynh đệ tiến lên!” Hải Long gầm lên, giọng hắn vang vọng giữa chiến trường hỗn loạn. Hắn vung kiếm, chém bay đầu một con quái vật đá nhỏ đang lao tới, rồi dẫn đầu đội quân của mình, lao về phía Tây Nam. Thái Đức, Cao, Hùng, Nam và những người lính khác, những người đã tin tưởng Hải Long, không một chút do dự, theo sát hắn.
Khi đội của Hải Long tiến đến tuyến Tây Nam, cảnh tượng trước mắt khiến họ rùng mình. Tuyến phòng thủ đã gần như sụp đổ, binh lính đang tháo chạy trong hoảng loạn. Huyết Ngạc Thú, Thủy Độc Chu, cùng vô số loại quái vật mới đang tràn vào, xé xác bất cứ ai cản đường.
“Cung thủ! Bắn tên! Tập trung hỏa lực vào những con quái vật !” Hải Long ra lệnh.
Từng đợt tên và giáo liên tục dội xuống, tạo thành một cơn mưa thép dày đặc. Tiễn Vũ Doanh, dưới sự chỉ huy của Hải Long, bắn ra những mũi tên lửa như vũ bão, lao vút về phía những con quái vật. Tiếng “xèo xèo” vang lên khi những mũi tên lửa găm vào cơ thể lũ quái vật, đốt cháy lớp lông, lớp vảy của chúng. Ánh sáng từ những mũi tên lửa rực sáng cả một góc trời, tạm thời cản được bước tiến của lũ quái vật, giúp binh lính có thêm chút thời gian để tập hợp lại.
Hải Long lao vào giữa vòng vây của quái vật, kiếm hắn vung lên như một cơn lốc, chém giết điên cuồng. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng kinh nghiệm đã tích lũy được. Hắn biết, đây là trận chiến quyết định, và hắn phải làm mọi thứ để bảo vệ Thành Bạch Linh, bảo vệ Đại Việt.
Tiếng trống trận từ lều chỉ huy vẫn vang lên dồn dập, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng hiệu lệnh tấn công, mà là tiếng thúc giục binh sĩ giữ vững tinh thần, tiếng kêu gọi sự sống còn. Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt đầy lo lắng nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, liên tục ra lệnh, điều động binh lính, cố gắng kiểm soát tình hình. Hắn biết, đây là trận chiến quyết định, và nếu Thành Bạch Linh thất thủ, cả Đại Việt sẽ lâm nguy.
Hải Long, giữa vòng vây của quái vật, cảm nhận rõ rệt sự tuyệt vọng đang bao trùm. Hắn nhìn thấy những người lính ngã xuống, nhìn thấy những lều trại bị phá hủy, và nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết. Một ngọn lửa căm thù bùng cháy trong lòng hắn.