Chương 70: Cuộc Tấn Công Bất Ngờ
Màn đêm buông xuống Thành Bạch Linh, mang theo sự tĩnh mịch đáng sợ. Trên bức tường chắn đầu tiên, nơi vô số bẫy đã được giăng mắc, giờ đây chỉ còn là một khoảng trống chết chóc. Những chiếc bẫy, từng là lớp phòng thủ kiên cố nhất của Đại Việt, đã bị tháo gỡ một cách tinh vi, không một tiếng động, không một cảnh báo nào.
Những hố chông sâu hun hút giờ đây đã được lấp đầy bằng đất và đá, những sợi dây báo động bị cắt đứt gọn gàng, và những tấm lưới tàng hình được cuộn lại, biến mất vào bóng tối. Lớp phòng thủ bên ngoài đã bị phá vỡ hoàn toàn, nhưng không một ai hay biết.
Trong khi đó, những quái vật tàng hình, những với thân hình mờ ảo, gần như trong suốt, bắt đầu tiến vào tuyến phòng thủ thứ hai. Chúng di chuyển không tiếng động, lướt đi như những bóng ma giữa các lều trại và vị trí canh gác.
Những binh lính đang trực, dù có cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thoáng qua, một cảm giác bất an mơ hồ, nhưng không đáng kể. Họ chỉ nghĩ đó là do gió đêm hoặc sự mệt mỏi. Không ai có thể nhìn thấy những kẻ địch vô hình này.
Từng người lính gác trên tuyến phòng thủ thứ hai cứ thế đổ gục xuống một cách im lặng, không một tiếng kêu, không một dấu hiệu vật lộn. Lướt qua, cướp đi sinh mạng họ trong chớp mắt, không để lại bất kỳ vết thương hay dấu vết nào.
Cái chết đến quá nhanh, quá bí ẩn, khiến những người lính khác vẫn đang nghỉ ngơi, ăn uống, hay trò chuyện hoàn toàn không hay biết về thảm kịch đang diễn ra.
Trong các lều trại, binh lính vẫn đang say giấc nồng sau một ngày huấn luyện mệt mỏi. Ở các khu vực ăn uống, một vài người lính vẫn đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói thỉnh thoảng vang lên, tạo nên một sự tương phản đến rợn người với cái chết đang len lỏi khắp nơi.
Thường thường, khi quái vật tấn công tuyến phòng thủ thứ nhất, tiếng chuông báo động sẽ vang lên, cảnh báo cho toàn bộ binh lính ở các tuyến sau. Nhưng lần này, không có bất kỳ tiếng chuông nào, không một lời cảnh báo nào được đưa ra.
Hải Long vừa mới tắm xong, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đang định quay về lều thì đột nhiên, một cảm giác bất an mạnh mẽ ập đến, khiến hắn rùng mình. Đó là một linh cảm kỳ lạ, một sự bất thường trong luồng linh khí xung quanh mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận được. Hắn nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua màn đêm.
“Thái Đức!” Hải Long gọi, giọng hắn trầm thấp nhưng đầy vẻ lo lắng. “Đi theo ta! Ta cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
Thái Đức, đang ngồi lau kiếm trong lều, ngẩng đầu lên. “Có chuyện gì vậy, Lục Hùng?” Hắn hỏi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Hải Long, hắn lập tức đứng dậy, siết chặt thanh kiếm trong tay. “Ngươi cảm nhận được gì sao?”
“Không rõ,” Hải Long đáp, “nhưng linh cảm của ta chưa bao giờ sai. Có điều gì đó đang xảy ra.”
Hai người nhanh chóng di chuyển về phía tuyến phòng thủ thứ hai, nơi sự im lặng đáng sợ đang bao trùm. Khi họ vừa đến gần, một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, khiến Hải Long rùng mình.
Đúng lúc đó, viên linh châu trong người hắn, thứ mà hắn đã gần như quên mất sự hiện diện của nó, đột nhiên rung lên dữ dội, phát ra một luồng khí ấm nóng, cảnh báo về một mối nguy hiểm cực lớn đang cận kề.
“Nguy rồi!” Hải Long gằn giọng. “Có kẻ địch đã đột nhập! Toàn bộ tuyến phòng thủ thứ hai đã bị đánh bại!”
Hắn cố gắng cảnh báo những người lính xung quanh. “Có quái vật! Chúng đã vào đến đây rồi! Mau báo động!”
Nhưng những người lính khác chỉ nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu. “Ngươi nói gì vậy, Sở Trưởng? Ta không thấy gì cả. Ngươi có lẽ đã mệt mỏi quá rồi.”
“Đúng vậy, Sở Trưởng” một người lính khác nói, “đêm nay yên tĩnh mà. Ngài chắc đã nhìn nhầm rồi.”
Không ai tin hắn. Họ không thể nhìn thấy những kẻ địch vô hình, và sự im lặng tuyệt đối khiến họ chủ quan. Hải Long biết mình không thể lãng phí thời gian tranh cãi. Hắn bạo gan, quyết định tự mình đi báo Chỉ huy sứ.
Hắn lao nhanh về phía lều chỉ huy, mặc kệ những ánh mắt nghi ngờ và những lời thì thầm phía sau. Khi Hải Long xông vào lều, Thượng Quan Hùng đang ngồi trước bản đồ, ánh mắt đầy vẻ trầm tư.
“Bẩm đại nhân! Nguy rồi! Quái vật đã đột nhập vào tuyến phòng thủ thứ hai! Chúng là những kẻ tàng hình, không ai có thể phát hiện ra!” Hải Long thở hổn hển, giọng nói đầy vẻ cấp bách.
Thượng Quan Hùng nhìn Hải Long, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng. “Ngươi nói đúng. Ta hạ lệnh cho các đội dự bị chuẩn bị sẵn sàng. Ngươi, mau quay về điều động lính của mình vào vị trí, chuẩn bị chiến đấu!”
Hải Long lập tức quay về đội của mình. Hắn ra lệnh cho các Thập Trưởng nhanh chóng tập hợp binh sĩ, chuẩn bị vũ khí và vào vị trí phòng thủ. Thái Đức, Cao, Hùng, Nam và những người lính khác, những người đã tin tưởng Hải Long, lập tức tuân lệnh, không một chút do dự.
Khi đội của Hải Long vừa vào vị trí, một tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ phía sau: “Có người chết… có người chết rồi!”
Tiếng la hét đó như một mồi lửa châm vào thùng thuốc súng. Toàn bộ binh lính trong thành, những người đang nghỉ ngơi, ăn uống, đều cuống cuồng bật dậy. Sự hỗn loạn bắt đầu lan rộng.
Đúng lúc đó, những chiếc bẫy ở tuyến phòng thủ thứ nhất đã bị gỡ bỏ hoàn toàn, và tuyến phòng thủ thứ hai đã bị vô hiệu hóa. Bây giờ, đám quái vật mới thực sự đổ bộ vào thành. Mở màn là những con quái vật đá khổng lồ, thân hình đen sì, với những khe nứt phát ra ánh sáng đỏ rực như dung nham.
Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ là những khối đá vô tri, nhưng lại có sức mạnh kinh hồn. Chúng xông vào, phá những đoạn tường thành tuyến phòng thủ thứ nhất, mở đường cho những con quái vật khác lao vào.
Theo sau những con quái đá là một làn sóng quái vật mới, thông minh hơn và biết sử dụng mưu kế hơn. Có những sinh vật hình người, thân hình gầy gò, làn da xanh xám, đôi mắt đỏ ngầu, chúng di chuyển nhanh nhẹn, cầm những chiếc rìu đá sắc nhọn, không ngừng gào thét những âm thanh ghê rợn, phối hợp tấn công một cách có tổ chức, không hề hỗn loạn như những đợt trước.
Lại có những con quái vật trông giống loài chim nhưng có bộ lông màu đen tuyền, đôi mắt vàng khè, chúng không tấn công trực diện mà bay lượn trên không trung, ném xuống những quả cầu độc màu xanh lục, phát nổ khi chạm đất, tạo ra những đám khói độc khiến binh lính ngã gục.
Cứ thế, một màn hỗn loạn kinh hoàng xảy ra. Tiếng gào thét của quái vật, tiếng la hét của binh sĩ, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng nổ vang trời, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc của sự hỗn loạn tột cùng.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi cháy khét của những quả cầu độc, mùi hôi thối của quái vật, và mùi mồ hôi, sợ hãi của con người, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, đặc quánh, như thể chính địa ngục đang mở cửa.
Khói lửa bốc lên ngùn ngụt, che khuất cả bầu trời, biến ánh trăng mờ nhạt thành một màu đỏ thẫm u ám, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.
Binh lính Đại Việt, những người vừa mới giật mình thức giấc, chưa kịp định thần đã phải đối mặt với làn sóng quái vật hung hãn. Họ hoảng loạn, cố gắng tìm kiếm vũ khí, tìm kiếm đồng đội, nhưng mọi thứ đều chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng va chạm, tiếng đổ vỡ của lều trại, tiếng gào thét của những người bị quái vật xé xác, tất cả tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng, không khác gì ngày tận thế.
Sở của Hải Long, nhờ có sự chuẩn bị từ trước, đã kịp thời vào vị trí phòng thủ. Họ chiến đấu một cách có tổ chức, áp dụng những chiến thuật đã được huấn luyện.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của những con quái vật mới, thông minh hơn, đã khiến Hải Long ngỡ ngàng và bất ngờ. Hắn không ngờ lũ quái vật lại có thể tiến hóa nhanh đến vậy.
Toàn bộ tuyến biên giới phía Nam chìm trong hỗn loạn. Các báo cáo khẩn cấp liên tục đổ về lều chỉ huy, giọng nói của người đưa tin run rẩy, đứt quãng vì sợ hãi và kiệt sức:
“Báo! Phía Tây Nam bị tập kích bất ngờ! Số lượng quái vật rất lớn! Chúng đã vượt qua tuyến phòng thủ thứ hai!”
“Báo! Đông Nam cũng bị tập kích bất ngờ! Chúng đã phá vỡ tuyến phòng thủ thứ nhất! Binh sĩ đang tháo chạy!”
Thượng Quan Hùng đứng trong lều chỉ huy, khuôn mặt hắn trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây là một cuộc tấn công tổng lực, một cuộc chiến mà Đại Việt chưa từng đối mặt. Số phận của Đại Việt đang treo trên sợi tóc.