Chương 69: Màn Đêm Thầm Lặng
Buổi họp quân sự đã kết thúc, mang theo những quyết định quan trọng định hình lại toàn bộ cục diện phòng thủ của mặt trận phía Nam Đại Việt. Không có một kế hoạch tấn công lớn nào được vạch ra, thay vào đó, trọng tâm được đặt vào việc tăng cường an ninh, đề phòng mọi mối hiểm nguy từ bên trong lẫn bên ngoài, và nâng cao năng lực chiến đấu của binh sĩ.
Vấn đề hậu cần, từng là nỗi lo lắng lớn nhất, cũng đã được giải quyết phần nào nhờ những biện pháp cứng rắn của Thượng Quan Hùng và sự hợp tác dần trở lại của dân chúng.
Toàn quân giờ đây được huấn luyện theo phương pháp của Hải Long, những chiến thuật mà hắn đã áp dụng hiệu quả trong các trận đánh nhỏ lẻ với quái vật. Mỗi buổi sáng, tiếng hô vang dội, tiếng vũ khí va chạm, và tiếng bước chân dồn dập lại vang lên khắp các bãi tập.
Các Thập Trưởng, dưới sự giám sát của Hải Long, miệt mài hướng dẫn binh sĩ cách nhận diện điểm yếu của từng loại quái vật, cách phối hợp đội hình để tạo ra hiệu quả sát thương tối đa, và cách tận dụng địa hình để cài đặt bẫy.
Những bài tập mô phỏng các đợt tấn công của Huyết Ngạc Thú, Thủy Độc Chu, hay bầy bọ cánh cứng khổng lồ được thực hiện liên tục, giúp binh sĩ làm quen với áp lực chiến trường và rèn luyện phản xạ.
Thật sự, trải qua những tháng ngày sống trong chiến trường khắc nghiệt, thân thể Hải Long đã thay đổi rõ rệt. Làn da hắn không còn trắng trẻo như thuở còn ở làng quê, mà đã sạm đi vì nắng gió, trở nên rắn chắc và chai sần. Những thớ cơ bắp nổi lên dưới lớp quân phục, không quá đồ sộ nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ.
Đôi mắt hắn, vốn đã sắc lẹm, giờ đây càng thêm kiên nghị và sâu thẳm, như đôi mắt của một chiến binh đã trải qua vô vàn sinh tử. Mỗi cử động của hắn đều toát lên sự linh hoạt và hiệu quả, không thừa một chút sức lực nào. Ngay cả hơi thở của hắn cũng trở nên đều đặn và mạnh mẽ hơn, cho thấy một thể chất đã đạt đến đỉnh cao của sự rèn luyện.
Mặc dù Hải Long mới được nâng lên chức Sở Trưởng, nhưng với độ tuổi 15, việc trực tiếp huấn luyện hàng trăm người là điều khó khả thi. Thay vào đó, hắn chủ yếu giám sát các buổi huấn luyện, quan sát từng động tác của binh sĩ, và đưa ra những chỉ dẫn cụ thể cho các Thập Trưởng.
“Thập Trưởng Cao,” Hải Long nói với Cao, người lính trẻ tuổi mà hắn từng cứu, giờ đã là một Thập Trưởng dưới quyền hắn. “Khi đối phó với Huyết Ngạc Thú, hãy nhớ tập trung vào mắt chúng. Mắt là điểm yếu chí mạng nhất. Cho hai binh sĩ dùng khiên chặn đầu, thu hút sự chú ý, rồi ba người còn lại sẽ dùng giáo đâm thẳng vào mắt.”
“Rõ, Sở Trưởng!” Cao đáp, ánh mắt đầy vẻ kính trọng.
Thái Đức, người cũng được phân vào đội của Hải Long, giờ đây đã là một Thập Trưởng, hỗ trợ Hải Long trong việc huấn luyện. Hắn đã không còn là chàng thư sinh yếu ớt ngày nào, mà đã trở thành một chiến binh thực thụ, những vết sẹo trên tay và mặt là minh chứng cho sự trưởng thành của hắn trên chiến trường.
“Này Lục Hùng,” Thái Đức nói với Hải Long trong một buổi nghỉ ngơi, “ngươi thấy đấy, phương pháp của ngươi thật sự hiệu quả. Binh sĩ của ta đã tiến bộ rõ rệt. Thương vong cũng giảm đi đáng kể.”
Hải Long gật đầu. “Đó là nhờ sự nỗ lực của tất cả mọi người. Nhưng chúng ta không thể chủ quan. Kẻ thù của chúng ta không ngừng học hỏi và tiến hóa.”
Mọi thứ ở Thành Bạch Linh đều được chuẩn bị kỹ càng hơn bao giờ hết. Các tuyến phòng thủ được gia cố thêm bằng đá và gỗ, những hố chông được đào sâu hơn, và những dây thép gai được giăng mắc dày đặc hơn.
Kho lương thực và vũ khí được kiểm kê thường xuyên, đảm bảo luôn đầy đủ cho quân đội. Các đội y tế cũng được tăng cường, chuẩn bị sẵn sàng cho những đợt tấn công tiếp theo.
Tuy nhiên, trải qua những đợt tấn công liên miên, quân số của mặt trận phía Nam Đại Việt đã giảm mạnh. Thống kê cho thấy, 5 đến 6 vạn người đã vĩnh viễn nằm xuống chiến trường, và 4 vạn người khác bị thương nặng nhẹ, cần thời gian dài để hồi phục. Con số này là một tổn thất vô cùng lớn, khiến quân đội phải liên tục đối mặt với áp lực thiếu hụt nhân lực.
Thỉnh thoảng, triều đình có vài đợt tuyển quân thêm quân số từ các trấn nội địa, nhưng đám lính mới này chỉ là những thanh niên chưa từng cầm kiếm, chưa từng thấy máu.
Họ chỉ được cho về việc hậu cần, vận chuyển lương thực, vật tư, hoặc làm nhiệm vụ canh gác ở những khu vực ít nguy hiểm hơn. Việc đưa họ ra tiền tuyến lúc này chẳng khác nào đẩy họ vào chỗ chết.
Một đêm nọ, Thành Bạch Linh chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng sự cảnh giác vẫn được duy trì ở mức cao nhất. Trên bức tường chắn đầu tiên, nơi đối mặt trực diện với kẻ thù, vô số bẫy đã được cài đặt.
Những hố chông sâu hun hút, những tấm lưới tàng hình, và những sợi dây báo động được giăng mắc khắp nơi, sẵn sàng chờ đợi bước chân của lũ quái vật.
Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ đang diễn ra. Mấy cái bẫy đang thường, những sợi dây báo động được nối với những quả chuông nhỏ, thỉnh thoảng lại rung rinh một cách nhẹ nhàng, không đủ để tạo ra tiếng động lớn, nhưng đủ để khiến lính canh gác phải chú ý.
Lính canh gác đang vô cùng chăm chú, đôi mắt không rời khỏi màn đêm mịt mùng phía trước. Họ cố gắng lắng nghe, cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ thù.
Nhưng rồi, một điều kinh hoàng xảy ra. Không một ai phát hiện ra lũ quái vật từ từ xâm nhập vào. Những tên lính gác tuyến đầu, từng người một, đổ gục xuống một cách im lặng. Không một tiếng rên, không một tiếng động lạ, không một dấu hiệu vật lộn nào.
Người lính bên cạnh, chỉ cách anh ta vài bước chân, hoàn toàn không thể phát hiện ra điều gì bất thường. Anh ta vẫn đứng đó, mắt vẫn nhìn về phía trước, tay vẫn siết chặt vũ khí, nhưng đã là một cái xác không hồn. Không một vết thương rõ ràng, không một giọt máu chảy ra từ cơ thể.
Cái chết đến quá nhanh, quá bí ẩn, như thể một bóng ma vô hình đã lướt qua và cướp đi sinh mạng họ trong chớp mắt. Cứ thế, toàn bộ lính gác tuyến đầu bị giết sạch, vẫn đứng ở tư thế canh gác, như những bức tượng đá.
Cùng lúc đó, những chiếc bẫy tinh vi được giăng mắc phía trước tường thành cũng từ từ bị gỡ bỏ. Không một tiếng động, không một sự xáo trộn, những sợi dây báo động bị cắt đứt, những tấm lưới tàng hình được cuộn lại gọn gàng, và những hố chông được lấp đầy một cách cẩn thận. Tất cả diễn ra trong im lặng tuyệt đối, dưới màn đêm đen kịt, như thể có một bàn tay vô hình, khéo léo đang dọn dẹp con đường cho một cuộc tấn công sắp tới.
Ẩn mình trong màn sương mù dày đặc của Mê Vụ Chi Cốc, những ánh mắt lạnh lẽo đang dõi về phía tường thành. Đó không phải là ánh mắt của quái vật thông thường, mà là những đốm sáng xanh lè, đỏ rực, hoặc tím sẫm, lấp lóe trong màn sương, như những vì sao ma quái. Chúng thuộc về những sinh vật bí ẩn, những kẻ đã gây ra cái chết thầm lặng cho lính gác.
Trong màn sương, một vài điều kinh khủng bắt đầu xuất hiện. Những cái bóng mờ ảo, cao lớn, di chuyển không tiếng động, như những ảo ảnh. Chúng có hình dáng giống con người, nhưng lại không phải con người. Làn da chúng tái nhợt, gần như trong suốt, và đôi mắt chúng phát ra thứ ánh sáng kỳ dị.
Hắc Thạch Quái những khối đá khổng lồ, đen sì, với những khe nứt phát ra ánh sáng đỏ rực như dung nham. Chúng di chuyển chậm chạp, nặng nề, nhưng mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển. Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ là những khối đá vô tri, nhưng lại có khả năng hấp thụ năng lượng sống từ những sinh vật xung quanh, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng là những kẻ đã gỡ bỏ các bẫy một cách im lặng, dùng sức mạnh kinh hồn để di chuyển những tảng đá khổng lồ và lấp đầy những hố chông.
Những ánh mắt trong màn sương mù của Mê Vụ Chi Cốc vẫn không ngừng dõi theo Thành Bạch Linh, như những kẻ săn mồi đang chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay. Chúng không vội vàng, không hung hãn, mà chỉ kiên nhẫn chờ đợi, từng chút một làm suy yếu phòng tuyến của Đại Việt.