Chương 68: Trọng Trách Sở Trưởng
Sau khi được phong làm Sở Trưởng, Hải Long biết rằng trách nhiệm trên vai mình giờ đây lớn hơn rất nhiều. Chức vị Thập Trưởng chỉ là chỉ huy mười người, nhưng Sở Trưởng lại là người đứng đầu một đội quân lên đến bốn trăm người.
Điều đó đồng nghĩa với việc không chỉ phải chiến đấu dũng mãnh, mà còn phải có khả năng lãnh đạo, quản lý, và đưa ra những quyết sách quan trọng. Hắn, một thanh niên mới 15 tuổi, với vẻ ngoài còn non choẹt so với những tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm, giờ đây lại mang trên mình trọng trách lớn lao này.
Tuy nhiên, những tháng ngày sống trong chiến trường khắc nghiệt, đối mặt với cái chết cận kề, và giết chết vô số quái vật đã rèn luyện thân thể hắn thành một cỗ máy chiến đấu tinh nhuệ. Cơ bắp săn chắc, phản xạ nhanh nhạy, và tinh thần thép đã giúp hắn vượt qua mọi giới hạn.
Nhưng Sở Trưởng chỉ là hạng chót trong hàng ngũ các tướng lĩnh. Khi bước vào lều chỉ huy, nơi các tướng quân cấp cao đang tề tựu, Hải Long cảm nhận rõ những ánh mắt khinh thường, dò xét từ các vị Sở Trưởng có kinh nghiệm khác.
Họ là những người đã trải qua hàng chục năm trong quân ngũ, kinh qua vô số trận mạc, và việc một tên nhóc 15 tuổi lại được phong chức ngang hàng với mình khiến họ không khỏi bất mãn.
Trong lều chỉ huy rộng lớn, không khí nặng nề và căng thẳng. Một tấm bản đồ quân sự khổng lồ trải giữa lều, trên đó đánh dấu chi chít các vị trí quân địch và quân ta, những mũi tên đỏ và xanh đan xen nhau như những con rắn đang giao chiến.
Ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng khuôn mặt trầm tư của các tướng lĩnh. Hải Long bước vào, cảm nhận rõ từng ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hắn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy áp lực.
Ở đây, hắn thấy có khoảng năm đến sáu vị tướng quân đang ngồi quanh bàn. Họ là những trụ cột của quân đội Đại Việt, mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên khí chất uy nghiêm và kinh nghiệm trận mạc. Trong quân đội Đại Việt, dưới trướng Chỉ huy sứ, các tướng quân được chia ra làm ba vai trò chính:
Có hai vị Trấn Viễn Tướng Quân chuyên trách phòng thủ biên giới, trấn giữ các thành trì quan trọng, đối phó với các mối đe dọa từ bên ngoài. Nhiệm vụ chính của họ là duy trì an ninh, xây dựng phòng tuyến và chỉ huy các trận địa phòng ngự.
Họ thường là những người kiên định, có khả năng chịu đựng áp lực cao và nắm vững địa hình. Đó là Vũ Khắc, một người râu tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như chim ưng, và Trần Minh, một người trẻ hơn, thân hình vạm vỡ, khí chất cương nghị.
Tiếp theo là hai vị Bình Định Tướng Quân phụ trách các chiến dịch tấn công, dẹp loạn, và mở rộng lãnh thổ. Nhiệm vụ chính của họ là đưa ra các chính sách hợp lý để ổn định vùng đất mới chiếm được, và chỉ huy các cuộc hành quân tấn công vào lãnh thổ địch.
Họ thường là những người quyết đoán, mưu lược, và có khả năng đọc vị đối thủ. Đó là Lý An, một người trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước, và Nguyễn Phong, một người khác sôi nổi, đôi mắt luôn ánh lên sự quyết đoán.
Cuối cùng là hai vị Đô Lương Tướng Quân quản lý toàn bộ hệ thống hậu cần của quân đội, bao gồm lương thực, vũ khí, quân trang, và vận chuyển. Nhiệm vụ chính của họ là đảm bảo nguồn cung cấp liên tục cho quân đội trên mọi mặt trận, duy trì sức chiến đấu.
Họ là những người tỉ mỉ, cẩn trọng, và có khả năng quản lý tài nguyên hiệu quả. Đó là Phạm Khiêm, một người có vẻ ngoài hiền lành, nhưng ánh mắt lại rất tinh tường, và Đỗ Cương, một người khác có vẻ ngoài nghiêm khắc, luôn cầm một cuốn sổ ghi chép.
Tổng số 30 vạn quân ở mặt trận phía Nam của Đại Việt không phải toàn bộ đều do những vị tướng quân này quản lý trực tiếp. Thực tế, những vị tướng quân và các Sở Trưởng, Cơ Doanh Trưởng hay Vệ Trưởng cấp dưới Sở Trưởng chỉ đủ khả năng lãnh đạo khoảng 20 vạn quân trong các chiến dịch lớn.
Còn lại 10 vạn quân sẽ được chia ra làm các nhiệm vụ khác nhau: một phần làm quân dự bị, một phần làm nhiệm vụ tuần tra biên giới ở những khu vực ít nguy hiểm hơn, một phần làm nhiệm vụ bảo vệ kinh thành và các thành trì nội địa, và một phần làm nhiệm vụ hậu cần, vận chuyển. Điều này giúp quân đội duy trì được sự linh hoạt và khả năng ứng phó trong nhiều tình huống.
Cuộc họp bắt đầu. Đô Lương Tướng Quân Phạm Khiêm, với vẻ mặt đầy lo lắng, đứng dậy bẩm báo: “Bẩm đại nhân, vì có những thông tin ngoài tiền tuyến đã bị đồn thổi nên hậu cần gặp khá nhiều khó khăn.” Hắn dừng lại, liếc nhìn các tướng lĩnh khác, rồi tiếp tục
“Dân chúng ở một số vùng đã bắt đầu hoang mang, nghi ngờ về khả năng của quân đội. Họ tích trữ lương thực, không muốn bán cho quân đội với giá hợp lý. Một số thương nhân cũng lợi dụng tình hình để nâng giá vật tư, vũ khí. Việc vận chuyển lương thực và quân trang đến tiền tuyến gặp nhiều trở ngại do thiếu nhân lực và xe cộ.”
Đô Lương Tướng Quân Đỗ Cương tiếp lời, giọng đầy vẻ bất lực: “Thậm chí, có những kẻ còn cố tình tung tin đồn thất thiệt, nói rằng quân đội sắp thất bại, rằng lũ quái vật sẽ tràn vào kinh thành. Điều này khiến lòng dân càng thêm bất an, và việc huy động nguồn lực từ dân chúng trở nên vô cùng khó khăn. Một số kho lương thực ở các trấn nhỏ cũng bị cướp bóc, gây ra sự thiếu hụt cục bộ.”
Các tướng lĩnh khác bắt đầu xì xào bàn tán. Bình Định Tướng Quân Nguyễn Phong đập bàn: “Đám chuột nhắt đó! Dám lợi dụng lúc nước sôi lửa bỏng để gây rối! Phải phái quân đi dẹp loạn ngay lập tức!”
“Không đơn giản như vậy đâu, Trấn Viễn Tướng Quân Vũ Khắc lên tiếng, giọng trầm tĩnh. “Việc dẹp loạn lúc này có thể gây ra phản ứng ngược, khiến dân chúng càng thêm bất mãn. Chúng ta cần một giải pháp khôn ngoan hơn.”
Thượng Quan Hùng lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn biết rõ những lời đồn đoán này xuất phát từ đâu, và ai là kẻ đứng sau.
Hải Long ngồi im lặng, lắng nghe cuộc tranh luận. Hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm của những lời đồn đoán. Chiến tranh không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến về lòng người. Nếu lòng dân không vững, thì quân đội dù mạnh đến đâu cũng khó lòng chiến thắng.
Hắn nhớ lại những kiến thức về quản lý và chiến lược từ quyển “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục”. Quyển sách đó không chỉ nói về lịch sử, địa lý, mà còn phân tích sâu sắc về cách thức duy trì lòng dân, cách đối phó với những âm mưu từ bên trong.
Thượng Quan Hùng cuối cùng lên tiếng, giọng nói đầy uy lực: “Được rồi! Ta đã nghe rõ. Việc trấn an lòng dân và đảm bảo hậu cần là nhiệm vụ cấp bách nhất lúc này. Ta sẽ cử người đi điều tra kỹ lưỡng về những kẻ tung tin đồn thất thiệt và những kẻ lợi dụng tình hình để trục lợi. Đồng thời, chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể để trấn an dân chúng, đảm bảo nguồn cung cấp cho quân đội.”
Hắn nhìn các tướng lĩnh, ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị. “Các ngươi, hãy đưa ra những đề xuất của mình. Ta muốn nghe những giải pháp thực tế, không phải những lời than vãn.”
Cuộc họp tiếp tục diễn ra, với những cuộc thảo luận sôi nổi về cách đối phó với tình hình hậu cần và trấn an lòng dân. Hải Long lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài ý kiến sắc bén, dựa trên những gì hắn đã học được từ quyển sách cổ và kinh nghiệm thực tế.