Chương 67: Khởi Đầu Mới Của Thập Trưởng
Bình minh thứ hai sau trận đại chiến rạng rỡ chiếu xuống Thành Bạch Linh, mang theo một làn gió mát lành, xua đi phần nào mùi máu tanh và khói bụi còn vương vấn. Hải Long, giờ đã được phong làm Thập Trưởng, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thô sơ bên ngoài lều của mình, nhìn về phía chân trời.
Khuôn mặt hắn vẫn còn hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự điềm tĩnh và một chút suy tư. Những vết thương trên người hắn đã được băng bó sơ sài, nhưng vẫn còn đau nhức âm ỉ.
Thái Đức bước đến, trên tay cầm hai bát cháo nóng hổi. Hắn đặt một bát xuống trước mặt Hải Long, rồi ngồi xuống bên cạnh, đưa bát còn lại lên miệng húp một cách ngon lành. “Này, Lục Hùng,” Thái Đức cất tiếng, giọng nói có vẻ ngập ngừng, “ngươi… ngươi có bất ngờ về kết quả hôm qua không?” Thái Đức biết tên thật của bạn mình là Hải Long, nhưng hắn vẫn giữ thói quen gọi bằng tên giả mà Hải Long đã chọn để che giấu thân phận.
Hải Long nhấp một ngụm cháo nóng, vị mặn của muối và vị ngọt của thịt khô lan tỏa trong miệng, xua đi cái lạnh trong người. Hắn khẽ thở dài. “Bất ngờ thì có, nhưng cũng đoán được một phần.” Hắn ngước nhìn Thái Đức, ánh mắt sâu thẳm.
“Ngươi nghĩ xem, một tân binh như ta, lại có thể một mình hạ gục nhiều quái vật như vậy, lại còn cứu được kha khá người. Nếu không có gì đó đặc biệt, Thượng Quan Hùng đâu dễ dàng tin tưởng mà phong chức cho ta như vậy.”
Thái Đức gật gù. “Ngươi nói cũng phải. Nhưng ta vẫn không hiểu tại sao hắn lại biết những tên kia là kẻ phản bội. Hắn không hề điều tra gì cả, cứ thế mà xử chém luôn.” Giọng Thái Đức đầy vẻ thắc mắc.
Hải Long nhấp thêm một ngụm cháo. “Thượng Quan Hùng là một vị tướng lão luyện. Hắn không hành động một cách mù quáng đâu. Ta đoán hắn đã biết từ trước, hoặc ít nhất là có những nghi ngờ nhất định. Việc ta bị tố cáo chỉ là cái cớ để hắn ra tay mà thôi. Hắn muốn thử ta, xem ta có đủ bản lĩnh để đối mặt với những lời vu khống, và quan trọng hơn, xem ta có đủ tình nghĩa để không để những người đã đứng ra bảo vệ ta phải chịu tội thay hay không.”
Thái Đức nghe xong, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Thì ra là vậy… Thượng Quan Hùng quả nhiên là một người thâm sâu khó lường.” Hắn nhìn Hải Long với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Ngươi cũng vậy, Hải Long. Ngươi thật sự rất thông minh.”
Hải Long chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách còn lớn hơn rất nhiều.
Sau khi ăn cháo xong, Hải Long được phân ra một đội có 3 người mà hắn từng cứu mạng trong trận chiến vừa rồi. Đó là Cao, người lính trẻ tuổi mà hắn đã cứu khỏi hàm răng của Yêu Thử; một cung thủ lão luyện tên là Hùng, người đã bắn mũi tên cứu Thái Đức; và một người lính bộ binh tên là Nam, người đã bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Việc được phân vào đội của Hải Long khiến họ cảm thấy vừa bất ngờ vừa vui mừng. Họ biết ơn Hải Long đã cứu mạng mình, và giờ đây, họ sẽ chiến đấu dưới sự chỉ huy của ân nhân.
Một đội Thập Trưởng thường có một cái lều riêng, rộng rãi hơn lều của những binh sĩ thông thường. Hải Long cùng ba người lính mới của mình bước vào lều. Mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi đặc trưng của quân đội vẫn còn vương vấn, nhưng ít nhất, đây là một không gian riêng tư để họ có thể nghỉ ngơi và chuẩn bị.
Trước hết, Hải Long ra lệnh cho cả đội tắm rửa sạch sẽ. Bùn đất, máu khô, và mồ hôi đã bám chặt vào người họ suốt mấy ngày qua. Nước lạnh xối lên cơ thể, xua đi sự mệt mỏi và cảm giác dơ bẩn, mang lại một cảm giác sảng khoái đến lạ thường.
Sau đó, họ cẩn thận băng bó lại những vết thương. Hải Long tự mình kiểm tra vết thương ở vai và bắp chân, rồi nhờ Thái Đức giúp băng bó lại vết thương ở lưng và eo. Dù đau nhức, nhưng hắn biết, việc giữ gìn sức khỏe là điều quan trọng nhất lúc này.
Trong lều chỉ huy, không khí vẫn còn căng thẳng. Các tướng lĩnh đang tranh luận sôi nổi về quyết định của Thượng Quan Hùng.
“Đại nhân,” một vị tướng già cất tiếng, giọng đầy vẻ thắc mắc, “tại sao ngài lại phong chức cho một tân binh như Lục Hùng? Hắn tuy có công, nhưng kinh nghiệm chiến trường còn non nớt. Hơn nữa, những lời tố cáo của đám binh sĩ kia…”
Một vị tướng khác tiếp lời: “Đúng vậy, thưa đại nhân. Việc xử chém những binh sĩ đó ngay lập tức mà không điều tra rõ ràng có thể gây ra sự bất mãn trong quân đội. Dù họ có tội, nhưng cũng nên có một cuộc điều tra công khai để trấn an lòng quân.”
Thượng Quan Hùng lắng nghe một cách im lặng, ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng người. Khi tất cả đã nói xong, hắn mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm hùng, đầy uy lực: “Ta có quyết định riêng của mình. Các ngươi không cần phải thắc mắc. Ta biết mình đang làm gì.”
Hắn không giải thích thêm, chỉ đơn giản là khẳng định quyền lực và sự sáng suốt của mình. Các tướng lĩnh dù vẫn còn nghi ngờ, nhưng không ai dám nói thêm lời nào. Họ hiểu rằng, Thượng Quan Hùng là một người có tầm nhìn xa trông rộng, và hắn không bao giờ hành động một cách tùy tiện.
Tri Phủ Thiên Quan, người đã cùng Thượng Quan Hùng đến Thành Bạch Linh, giờ đây đã trở về phủ Thiên Quan sau khi quyết định của Hoàng đế ban ra. Ban đầu, hắn tới đây là để quản lý tạm thời tình hình biên giới trước khi Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng đến.
Giờ đây, khi Thượng Quan Hùng đã nắm quyền, và Hoàng đế đã ra lệnh tổng động viên, nhiệm vụ của Tri Phủ đã hoàn thành. Sự ra đi của hắn khiến không khí trong lều chỉ huy trở nên cô đọng hơn, chỉ còn lại những người thực sự nắm giữ quyền lực quân sự.
Trong khi tắm rửa và băng bó vết thương, Hải Long từ từ suy nghĩ, phân tích tình hình. Hắn nhớ lại từng loại quái vật mà hắn đã đối mặt, từ những con Huyết Ngạc Thú với lớp vảy cứng như sắt, những con Thủy Độc Chu giăng tơ độc, đến những bầy bọ cánh cứng khổng lồ và những sinh vật có cánh gây tê dại. Hắn phân tích cách chúng di chuyển, cách chúng tấn công, và những điểm yếu của chúng.
“Huyết Ngạc Thú tuy mạnh, nhưng lớp vảy cứng chỉ ở bên ngoài. Mắt và những khớp nối là điểm yếu. Thủy Độc Chu thì tơ độc đáng sợ, nhưng bản thân chúng lại không quá cứng cáp. Bọ cánh cứng thì đông, nhưng dễ bị giẫm nát. Còn những sinh vật có cánh… chúng gây tê dại, nhưng không thể gây sát thương vật lý trực tiếp.”
Hắn bắt đầu đưa ra cách đánh phù hợp để rèn luyện cho đội mình chỉ huy. “Với Huyết Ngạc Thú, cần phải có người thu hút sự chú ý của chúng, rồi những người khác sẽ tấn công vào mắt hoặc các khớp nối. Với Thủy Độc Chu, cần phải có những người dùng lửa để đốt cháy tơ độc, rồi mới tiếp cận và tiêu diệt chúng. Bọ cánh cứng thì cần phải dùng những đòn tấn công diện rộng, hoặc đơn giản là giẫm đạp.”
Hải Long cũng suy nghĩ về đội hình chiến đấu. “Một đội mười người, cần phải có sự phối hợp chặt chẽ. Hai người tiên phong có khiên để chặn đòn, bốn người ở giữa dùng giáo và kiếm để tấn công, hai người phía sau dùng cung tên để yểm trợ, và hai người còn lại sẽ là dự bị hoặc hỗ trợ những người bị thương.” Hắn hình dung ra từng động tác, từng vị trí, từng sự phối hợp.
Thường trong quân đội, các đội mười người sẽ luyện tập riêng để tránh mâu thuẫn và đảm bảo sự ăn ý. Mỗi Thập Trưởng sẽ có quyền quyết định phương pháp huấn luyện cho đội của mình, miễn sao đạt được hiệu quả chiến đấu.
Trong hai tháng vừa qua, tình hình trên các chiến tuyến đã bình ổn trở lại, đặc biệt là phía Đông đang dần bình phục sau những trận chiến ác liệt. Lũ quái vật vẫn tấn công, nhưng không còn dồn dập và hung hãn như trước. Trong 2 tháng đó, có 3 đợt tấn công lớn của lũ quái vật và 5 đợt nhỏ.
Những đợt tấn công này, dù vẫn gây ra thương vong, nhưng lại không bằng đợt trước. Điều này khá lạ, bởi theo lẽ thường, lũ quái vật sẽ càng ngày càng mạnh hơn. Hải Long, với tư cách là Thập Trưởng, đã áp dụng những chiến thuật mới mà hắn đã suy nghĩ ra. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân, mà còn tập trung vào sự phối hợp của đội, vào việc khai thác điểm yếu của quái vật, và vào việc sử dụng địa hình, bẫy rập một cách hiệu quả.
Thượng Quan Hùng, từ lều chỉ huy hoặc từ các vị trí quan sát trên tường thành, đã nhiều lần chứng kiến cách đánh của đội Lục Hùng. Hắn thấy rõ sự khác biệt trong cách Hải Long chỉ huy. Thay vì chỉ dựa vào sức mạnh và số lượng, Lục Hùng lại tập trung vào trí tuệ và chiến thuật.
Một buổi chiều, khi Thượng Quan Hùng đang quan sát từ vọng gác cao nhất, hắn thấy một đợt quái vật nhỏ tiến đến, dẫn đầu là ba con Huyết Ngạc Thú.
Lục Hùng lại chỉ huy đội của mình di chuyển một cách linh hoạt, dụ lũ Huyết Ngạc Thú vào một khu vực có nhiều hố chông và dây thép gai.
“Lục Hùng hắn đang làm gì vậy?” Một vị tướng đứng cạnh Thượng Quan Hùng thắc mắc, “Sao không cho binh sĩ đối đầu trực diện?”
Thượng Quan Hùng không trả lời ngay, ánh mắt sắc bén vẫn dõi theo từng cử động của đội Lục Hùng. Hắn thấy Lục Hùng ra lệnh cho hai binh sĩ tiên phong dùng khiên chặn đường, thu hút sự chú ý của Huyết Ngạc Thú. Cùng lúc đó, những binh sĩ khác, được trang bị giáo dài, nhanh chóng di chuyển vòng ra phía sau, nhắm vào những khớp nối yếu ớt ở chân và đuôi của chúng.
Tiếng “rắc!” vang lên khi một con Huyết Ngạc Thú khổng lồ sập chân vào một cái hố chông, gầm gừ đau đớn. Ngay lập tức, những nhát giáo đồng loạt đâm vào mắt nó. Con quái vật quẫy đạp dữ dội rồi ngã vật xuống.
“Thì ra là vậy!” Vị tướng kia thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. “Hắn ta dùng bẫy để làm suy yếu chúng trước, rồi mới tập trung tấn công vào điểm yếu. Quả là một chiến thuật khôn ngoan!”
Thượng Quan Hùng khẽ gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên. “Hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn có cái đầu.”
Trong một đợt khác, khi đối mặt với Thủy Độc Chu, Hải Long đã cho binh lính dùng những bó đuốc tẩm dầu để đốt cháy tơ độc, rồi dùng giáo dài để đâm từ xa, tránh tiếp xúc trực tiếp. Thượng Quan Hùng quan sát thấy Lục Hùng không chỉ ra lệnh mà còn tự mình tham gia vào việc đốt tơ, dẫn dắt binh sĩ tấn công một cách có bài bản, không hề hỗn loạn. Hắn cũng nhận thấy Lục Hùng rất giỏi trong việc tận dụng địa hình, biến những con đường chật hẹp, những vũng lầy thành những cái bẫy chết người cho lũ quái vật.
“Đại nhân, ngài thấy đó,” người vẫn còn ở lại một thời gian để hỗ trợ Thượng Quan Hùng, nói trong một buổi họp quân sự, “đội của Lục Hùng luôn đạt được hiệu quả chiến đấu cao nhất, và số lượng thương vong lại thấp nhất. Hắn ta có tài năng bẩm sinh về quân sự.”
Một vị tướng khác vẫn còn hoài nghi. “Tuy vậy, hắn vẫn còn quá trẻ. Liệu có thể giao phó trọng trách lớn hơn cho một người như hắn?”
Thượng Quan Hùng đặt tay lên tấm bản đồ, ánh mắt nhìn thẳng vào vị tướng vừa nói. “Tuổi tác không quyết định tài năng. Ta đã theo dõi Lục Hùng từ lâu. Hắn không chỉ dũng cảm, mà còn có trí tuệ, có khả năng lãnh đạo, và quan trọng hơn, hắn biết cách bảo vệ binh sĩ của mình.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp “Trong trận chiến vừa rồi, khi hắn bị vu khống, hắn đã không nhận tội, và còn dám đứng ra bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Đó là một phẩm chất quý giá mà không phải ai cũng có được.”
“Nhưng thưa đại nhân,” vị tướng kia vẫn cố chấp, “việc phong chức quá nhanh có thể gây ra sự bất mãn trong các tướng lĩnh khác, những người đã cống hiến nhiều năm cho quân đội.”
Thượng Quan Hùng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang dần chuyển sang màu hoàng hôn. “Ta biết. Nhưng thời thế đã khác. Chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù chưa từng thấy. Chúng ta cần những người tài năng, bất kể tuổi tác hay xuất thân. Ta tin vào Lục Hùng. Và ta sẽ chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.” Giọng hắn dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào nữa.
Nhờ những chiến thuật đánh độc đáo và hiệu quả của hắn, đội của Hải Long đã lập được nhiều chiến công lớn, số lượng quái vật bị tiêu diệt tăng lên đáng kể, trong khi số lượng binh sĩ bị thương vong lại giảm đi rõ rệt. Những báo cáo về thành tích của đội Lục Hùng liên tục được gửi về cho Thượng Quan Hùng, kèm theo những lời khen ngợi từ các chỉ huy cấp dưới và binh sĩ.
Và rồi, một ngày nọ, một tin tức mới lại đến Hải Long đã được phong làm Sở Trưởng, một chức vụ cao hơn Thập Trưởng, chỉ huy bốn trăm người. Quyết định này khiến toàn bộ binh lính trong quân đội đều ngạc nhiên, nhưng không ai dám phản đối. Họ đã chứng kiến tài năng và sự dũng cảm của Lục Hùng.
Điều đặc biệt là, Thái Đức cũng được phân vào đội của Hải Long. Điều này khiến cả hai đều vui mừng. Thái Đức, giờ đây đã là một người lính dày dạn hơn, sẽ tiếp tục chiến đấu bên cạnh người bạn thân của mình, dưới sự chỉ huy của Lục Hùng, người mà hắn biết rõ tên thật là Hải Long. Cuộc hành trình của Hải Long trên chiến trường vẫn đang tiếp diễn, và hắn đang dần khẳng định vị thế của mình trong quân đội Đại Việt.