Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tham-uyen-doc-hanh.jpg

Thâm Uyên Độc Hành

Tháng 1 26, 2025
Chương 570. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 569. Ngắn ngủi cáo biệt
huyen-canh-vinh-hang

Huyễn Cảnh Vĩnh Hằng

Tháng 10 19, 2025
Chương 431: Chạy qua, không nhiễm mảnh bụi. Chương 430: Chạy qua, không nhiễm mảnh bụi.
van-kiem-chua-te.jpg

Vạn Kiếm Chúa Tể

Tháng 2 3, 2025
Chương 947. Chư thiên vạn kiếm Chương 946. Xích Nguyệt bí ẩn
mong-con-chua-nong-lai-phi-thang-he-thong-cau-nguoi-thang-cham-mot-chut.jpg

Mông Còn Chưa Nóng Lại Phi Thăng, Hệ Thống Cầu Ngươi Thăng Chậm Một Chút

Tháng 1 18, 2025
Chương 478. Giới chủ Chương 477. Thành thần
phong-than-ta-tru-vuong-can-thi-bi-nu-oa-lo-ra.jpg

Phong Thần: Ta Trụ Vương Cản Thi, Bị Nữ Oa Lộ Ra

Tháng 1 22, 2025
Chương 625. Toàn kịch chung!!! Chương 624. Hồng Quân giun bát tông tội
day-hoc-tro-vo-han-phan-hoi-hoc-sinh-lan-luot-thanh-tien-de.jpg

Dạy Học Trò Vô Hạn Phản Hồi, Học Sinh Lần Lượt Thành Tiên Đế!

Tháng 1 27, 2026
Chương 625: Vương đỉnh thiên tâm tư Chương 624: Triệt để ngã xuống
thu-lang-muoi-nam-ta-xuat-the-tuc-than-thoai.jpg

Thủ Lăng Mười Năm, Ta Xuất Thế Tức Thần Thoại

Tháng 2 8, 2026
Chương 315: Đêm trăng Mị Ảnh, thánh nữ đột kích Chương 314: Đến Nam Cương, Vu Cổ chi thành
mot-tuoi-mot-cai-dong-vang-nguoi-khac-an-bam-ta-gam-tieu.jpg

Một Tuổi Một Cái Dòng Vàng, Người Khác Ăn Bám Ta Gặm Tiểu

Tháng 2 27, 2025
Chương 190. Ta là võ thánh Chương 189. Mười năm! Dòng vàng chồng chất!
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 66: Âm Mưu Giữa Chiến Trường
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 66: Âm Mưu Giữa Chiến Trường

Sau cuộc chiến khốc liệt, ánh nắng chiều tà đổ xuống Thành Bạch Linh, nhuộm một màu cam đỏ lên những bức tường thành loang lổ vết máu và bùn đất. Tiếng gào thét của quái vật đã im bặt, thay vào đó là tiếng xẻng đào đất, tiếng kéo lê xác chết, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương.

Các chiến trường đã được dọn dẹp một cách khẩn trương, xác quái vật được chất thành đống để đốt, xác binh sĩ được thu gom cẩn thận để chôn cất. Những cái bẫy bị phá hủy đã được chỉnh sửa lại, những đoạn tường thành bị hư hại đang được gia cố. Không khí vẫn còn nặng mùi máu tanh và khói bụi, nhưng ít nhất, sự sống sót đã mang lại một chút bình yên tạm thời.

Hải Long ngồi thẫn thờ trên một tảng đá lớn, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời. Hắn đã lấy tên “Lục Hùng” để che giấu thân phận thật của mình, một bí mật mà chỉ có người bạn thân Thái Đức biết rõ. Trong giao tiếp hàng ngày, mọi người đều gọi hắn là Lục Hùng. Những vết thương trên người hắn vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi đau về thể xác không thấm vào đâu so với sự bàng hoàng và phẫn nộ trong lòng.

Hình ảnh những tên binh lính khả nghi với nụ cười nham hiểm và ánh mắt độc ác vẫn ám ảnh tâm trí hắn. “Lộ hành tung rồi sao…” Hắn lẩm thầm, giọng nói khản đặc.

Thái Đức bước đến, ngồi phịch xuống bên cạnh Hải Long. Cả hai người đều bẩn thỉu, quân phục rách nát, lấm lem bùn đất và máu khô. Khuôn mặt Thái Đức cũng đầy vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự quan tâm. Hắn nhìn Hải Long đang thẫn thờ, rồi khẽ huých tay.

“Này, ngươi sợ rồi phải không?” Thái Đức nói, cố gắng pha trò để xua đi bầu không khí nặng nề. “Sợ đến mức ngồi thẫn thờ ra thế kia à? Ta tưởng ngươi là kẻ không biết sợ là gì chứ?”

Hải Long quay sang nhìn Thái Đức, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười gượng gạo. “Sợ chứ. Sợ không tìm ra kẻ đứng sau vụ này.”

“Vụ gì cơ?” Thái Đức hỏi, nhíu mày.

Hải Long kể lại chuyện bị đồng đội tập kích giữa trận chiến. Thái Đức nghe xong, khuôn mặt biến sắc. “Cái gì?! Bọn khốn nạn đó! Ai dám làm chuyện đó chứ? Giữa lúc nước sôi lửa bỏng này mà còn dám đâm sau lưng đồng đội!”

“Ta cũng không biết,” Hải Long đáp, ánh mắt lạnh lẽo. “Nhưng ta sẽ tìm ra.”

Cả hai người im lặng một lúc, rồi Thái Đức thở dài. “Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa. Cứ sống sót qua trận này đã. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.” Hắn vỗ vai Hải Long, cố gắng an ủi. “Ngươi xem, chúng ta còn sống sót đây này. Đó là điều quan trọng nhất.”

Họ bắt đầu trò chuyện vui vẻ hơn, kể cho nhau nghe những gì đã trải qua trong trận chiến. Thái Đức kể về nỗi sợ hãi ban đầu của mình, về cách hắn đã cố gắng chiến đấu dù tay còn run rẩy. Hải Long kể về những loại quái vật mới mà hắn đã đối mặt, và về việc hắn đã cứu được một binh sĩ trẻ tuổi. Dù chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi, nhưng chúng giúp họ tạm quên đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi, tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn.

Khi họ đang trò chuyện vui vẻ, một người lính truyền lệnh bước đến, giọng nói nghiêm nghị: “Lục Hùng! Chỉ huy sứ có lệnh triệu ngươi vào gặp!”

Hải Long và Thái Đức nhìn nhau. Hải Long đứng dậy, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Hắn biết, đây không phải là một cuộc gặp gỡ bình thường.

Hải Long bước vào lều chỉ huy. Thượng Quan Hùng và Tri Phủ Thiên Quan đang ngồi đó, khuôn mặt trầm tư. Xung quanh là một vài tướng lĩnh cấp cao khác, ánh mắt họ đều đổ dồn về phía Hải Long khi hắn bước vào. Có ánh mắt nghi ngờ, dò xét, có ánh mắt lạnh lùng, xa cách, và thậm chí có cả ánh mắt tò mò, muốn tìm hiểu về người lính trẻ tuổi này.

Vừa bước vào, Thượng Quan Hùng đã nhìn thẳng vào Hải Long, giọng nói đầy uy nghiêm: “Ngươi có biết tội chưa?”

Hải Long ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, không hề né tránh ánh nhìn của Thượng Quan Hùng và các tướng lĩnh. “Tiểu nhân thực sự không biết ngài đang nói gì, thưa đại nhân.” Hắn biết, nếu hắn thừa nhận bất cứ điều gì, hắn sẽ rơi vào bẫy.

Đúng lúc đó, một đám binh lính xông vào lều, khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ và căm ghét. Chúng là những tên đã tập kích Hải Long trong trận chiến. “Chính ngươi! Chính ngươi đã giết đồng đội của ta!” Một tên trong số chúng hét lên, giọng the thé, rồi nở một nụ cười nham hiểm, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. “Ngươi còn muốn chối cãi ư? Chúng ta tận mắt thấy ngươi ra tay với binh sĩ của Đại Việt!”

“Đúng vậy! Hắn là kẻ phản bội!” Một tên khác tiếp lời, chỉ thẳng vào mặt Hải Long. “Hắn đã cấu kết với lũ quái vật, đâm sau lưng đồng đội! Hắn phải bị xử tử!”

Hải Long nhìn đám binh lính đó, ánh mắt lạnh lẽo. Ban đầu, hắn hơi nghi ngờ động cơ của bọn này, nhưng bây giờ thì đã rõ. Chúng là những kẻ được cài cắm vào, có lẽ là người của Lạch Khứ, muốn mượn tay quân đội để trừ khử hắn.

“Không! Ta không làm!” Hải Long gằn giọng, nhưng tiếng nói của hắn bị át đi bởi tiếng la hét của đám binh lính.

“Lôi hắn ra! Đánh hắn!” Một tên chỉ huy trong đám đó ra lệnh.

Ngay lập tức, Hải Long bị lôi ra ngoài lều. Hắn bị đánh đập dã man. Những cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống người hắn. Máu tươi bắt đầu chảy ra từ khóe miệng, từ những vết thương cũ trên người hắn. Hắn cố gắng chống đỡ, nhưng số lượng chúng quá đông.

“Dừng lại! Dừng tay!” Một giọng nói vang lên.

Thái Đức và Lão Cẩu, cùng với khoảng 15, 16 người lính khác mà Hải Long đã từng cứu mạng trong trận chiến, xông đến. “Đại nhân! Xin hãy tha cho Lục Hùng! Hắn không phải là kẻ phản bội! Hắn đã cứu mạng chúng tôi! Chúng tôi xin chịu tội thay cho hắn!” Thái Đức nói, giọng đầy tha thiết.

“Đúng vậy! Hắn là ân nhân của chúng tôi!” Lão Cẩu cũng nói, khuôn mặt đầy vẻ kiên quyết. “Nếu hắn là kẻ phản bội, chúng tôi cũng là kẻ phản bội! Xin hãy xử tội chúng tôi!”

Những người lính khác cũng đồng loạt lên tiếng, xin tha cho Hải Long. Họ không thể để ân nhân của mình bị hàm oan.

Hải Long nhìn những người lính đang lên tiếng vì mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết ơn sự giúp đỡ của họ, nhưng hắn không muốn để mọi người chịu tội thay. Hắn không thể để họ liên lụy vì mình.

“Không! Đứng dậy đi!” Hải Long gằn giọng, cố gắng đứng thẳng dậy dù toàn thân đau nhức. “Ta không làm, ta sẽ không để các ngươi chịu tội thay ta!”

Đám binh lính khả nghi nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt chúng càng thêm độc ác. Tên chỉ huy trong đám đó bước tới, nhìn Thượng Quan Hùng, giọng nói đầy vẻ khiêu khích: “Đại nhân! Nếu như không giết tên này, thật sự không công bằng cho những huynh đệ đã chết của bọn ta! Hắn đã giết người của Đại Việt! Hắn phải đền tội!”

Tiếng la hét của đám binh lính khả nghi vang lên: “Giết! Giết! Giết kẻ phản bội!”

Thượng Quan Hùng nhìn Hải Long, nhìn đám binh lính đang tố cáo, rồi nhìn những người lính đang xin tha cho Hải Long. Khuôn mặt hắn trầm tư, không ai biết hắn đang nghĩ gì. Tình hình đang trở nên vô cùng phức tạp.

Sau một lúc bị đánh đập dã man, khi Hải Long tưởng chừng như không thể chịu đựng thêm được nữa, một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Thượng Quan Hùng vang lên: “Dừng lại!”

Ngay lập tức, những tên binh lính đang hành hung Hải Long đều dừng tay. Chúng nhìn Thượng Quan Hùng với ánh mắt khó hiểu, đầy vẻ ngỡ ngàng. Hải Long, toàn thân đau nhức, máu me be bết, ngã quỵ xuống, thở dốc. Hắn không hiểu tại sao mình lại được thả, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu.

Thượng Quan Hùng bước tới, ánh mắt sắc lẹm, như lưỡi dao xuyên thấu, quét qua từng tên binh lính vừa tố cáo Hải Long. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay ra hiệu. “Các ngươi, lôi những kẻ này ra ngoài! Chém đầu ngay lập tức!” Giọng hắn lạnh như băng, không một chút do dự hay thương xót.

Lời nói của Thượng Quan Hùng như một tiếng sét đánh ngang tai. Toàn bộ đám binh lính vừa tố cáo Hải Long đều sững sờ, khuôn mặt chúng biến sắc, từ vẻ đắc thắng chuyển sang kinh hoàng tột độ. “Đại nhân! Ngài nói gì cơ?!” Tên chỉ huy trong đám đó lắp bắp, giọng run rẩy, không tin vào tai mình. “Chúng tôi… chúng tôi không hiểu!”

Ngay lập tức, những binh lính trung thành của Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt kiên quyết, xông tới, lôi xềnh xệch đám binh lính khả nghi ra ngoài. Tiếng la hét, van xin thảm thiết của chúng vang lên giữa không gian, nhưng không ai động lòng.

Những người lính trung thành làm nhiệm vụ một cách nhanh chóng và không chút do dự. Chỉ trong chớp mắt, tiếng “phập” của lưỡi kiếm vang lên ba lần liên tiếp, và đầu của những kẻ phản bội đã lăn lóc trên mặt đất, máu tươi phun ra lênh láng, nhuộm đỏ cả nền đất.

Toàn bộ binh sĩ chứng kiến cảnh tượng đó đều ngạc nhiên tột độ, đứng chết lặng. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa nãy, Hải Long còn là kẻ bị tố cáo, bị đánh đập dã man, vậy mà giờ đây những kẻ tố cáo hắn lại bị xử tử một cách không thương tiếc.

Sự việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, khiến họ không kịp phản ứng, chỉ biết trố mắt nhìn. Những người lính vừa lên tiếng xin tha cho Hải Long cũng ngỡ ngàng, nhưng trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.

Thượng Quan Hùng quay lại nhìn Hải Long, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghiêm nghị nhưng đã có chút dịu đi, pha lẫn sự đánh giá và tin tưởng. Thật ra, trong lòng Thượng Quan Hùng đã sớm biết rõ sự thật. Việc để Hải Long bị đánh đập, bị tố cáo chỉ là một phép thử.

Hắn muốn xem liệu Hải Long có đủ kiên cường để không nhận tội khi bị áp bức, và quan trọng hơn, hắn muốn thử xem Lục Hùng có phải là kẻ trọng tình nghĩa, dám hy sinh bản thân để bảo vệ những người đã đứng ra vì mình hay không.

Các tướng lĩnh trong lều, sau khoảnh khắc ngạc nhiên ban đầu, cũng nhìn Hải Long với ánh mắt phức tạp: có người vẫn còn nghi ngờ, nhưng phần lớn đã bắt đầu nhìn hắn với một sự tôn trọng mới, hoặc ít nhất là một sự tò mò sâu sắc về người lính trẻ tuổi này, người vừa trải qua một biến cố kinh hoàng nhưng lại được Chỉ huy sứ trọng dụng.

“Lục Hùng!” Thượng Quan Hùng cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp không gian, đầy uy lực và dứt khoát. “Ngươi đã chiến đấu dũng cảm, lập công lớn trong trận chiến này. Mặc dù bị hàm oan, ngươi vẫn kiên cường không khuất phục, không hề nao núng trước những lời vu khống. Ta phong ngươi làm Thập Trưởng, ngang hàng với Lão Cẩu, chỉ huy một đội mười người. Ngươi có đồng ý không?”

Lời tuyên bố của Thượng Quan Hùng như một tiếng sét đánh ngang tai lần nữa, nhưng lần này là một tia sét mang theo hy vọng và bất ngờ. Toàn bộ binh sĩ, từ những người đang ngạc nhiên vì vụ xử tử, đến những người vừa lên tiếng xin tha cho Hải Long, đều há hốc mồm kinh ngạc.

Một tân binh, một người lính mới gia nhập, lại được phong làm Thập Trưởng, một chức vụ chỉ huy quan trọng, ngang hàng với những người lính kỳ cựu như Lão Cẩu? Quyết định này của Chỉ huy sứ quá bất ngờ, quá khó hiểu, nhưng lại đầy tính quyết đoán và sáng suốt.

Hải Long cũng ngạc nhiên, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn hiểu rằng, Thượng Quan Hùng không chỉ nhìn vào những gì xảy ra trước mắt, mà còn nhìn thấy được sự thật đằng sau, nhìn thấu được lòng trung thành và năng lực của hắn. Hắn nói dứt khoát, vang vọng: “Xin tuân lệnh đại nhân! Xin thề sẽ tận trung báo quốc, không phụ lòng tin của ngài!”

Thượng Quan Hùng gật đầu hài lòng. Hắn biết, mình đã không nhìn lầm người. Cuộc chiến vẫn còn dài, và hắn cần những người lính trung thành, dũng cảm và tài giỏi như Hải Long để đối mặt với những thử thách phía trước.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Thần Y Trở Lại
Làm Thái Giám, Ta Tuyệt Không Nghĩ Trường Sinh Bất Tử
Tháng 3 26, 2025
muon-lam-tot-nhat-chuong-mon-con-muon-lam-manh-nhat-chuong-mon.jpg
Muốn Làm Tốt Nhất Chưởng Môn, Còn Muốn Làm Mạnh Nhất Chưởng Môn!
Tháng 1 12, 2026
thien-dao-thu-can-ta-vo-dao-khong-co-binh-canh.jpg
Thiên Đạo Thù Cần: Ta Võ Đạo Không Có Bình Cảnh
Tháng 1 25, 2025
thien-menh-cao-vo.jpg
Thiên Mệnh Cao Võ
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP