Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nha-ta-do-de-qua-cham-chi.jpg

Nhà Ta Đồ Đệ Quá Chăm Chỉ

Tháng 1 20, 2025
Chương 304. 【 304 】 thiên hạ đệ nhất Võ Vương (đại kết cục) Chương 303. 【 303 】 mới Võ Vương
hong-hoang-chi-ngoa-nhan-lao-to-tong

Hồng Hoang Chi Ngoa Nhân Lão Tổ Tông

Tháng 10 15, 2025
Chương 579: Chứng được đại đạo trở lại Yêu Đình( đại kết cục) Chương 578: Được Thiên Đạo.
dai-su-ty-lai-buc-ta-lam-nang-dao-lu.jpg

Đại Sư Tỷ Lại Bức Ta Làm Nàng Đạo Lữ

Tháng 1 20, 2025
Chương 3. Sách mới đã upload Chương 2. Bản hoàn tất chứng minh
ta-he-dragon-quan-quan-khong-phai-pokemon.jpg

Ta, Hệ Dragon Quán Quân, Không Phải Pokemon!

Tháng 12 3, 2025
Chương 520: Thiên mệnh đã đợi nhiều lúc (toàn kịch chung) - FULL Giữa Màn 3, Kanto tiền tuyến ghi chép báo cáo
b0bc5bf4deade7802c361604cb910d83

Battlegrounds Chi Tối Cường Thần Chủ Bá

Tháng 1 15, 2025
Chương 731. Đây mới là chấm dứt Chương 730. Đội trưởng trách nhiệm
hong-hoang-khai-cuc-doat-lay-minh-ha.jpg

Hồng Hoang: Khai Cục Đoạt Lấy Minh Hà

Tháng 1 31, 2026
Chương 202: Chương 202: (2) Chương 202: Chương 202: (1)
ta-thu-do-de-lien-manh-me.jpg

Ta! Thu Đồ Đệ Liền Mạnh Mẽ!

Tháng 1 25, 2025
Chương 1520. Huyền Giới Chương 1518. +1519: Tứ thần chi chiến
dragon-ball-chi-luc-luong-chi-thuong.jpg

Dragon Ball Chi Lực Lượng Chí Thượng

Tháng 1 21, 2025
Chương 555. Chương kết: Kể cả vũ trụ cầu Chương 554. Toàn Vương biện pháp giải quyết: Tiêu diệt toàn bộ Vũ Trụ!
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 65: Lằn Ranh Sinh Tử
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 65: Lằn Ranh Sinh Tử

Trận đại chiến đã diễn ra được một thời gian khá lâu, kéo dài từ rạng đông cho đến tận giữa trưa, không ngừng nghỉ. Tiếng gào thét của quái vật, tiếng la hét của binh sĩ, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng nổ vang trời, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Từ một vị trí rất xa, ẩn mình trong màn sương khói dày đặc của chiến trường, một ánh mắt lạnh lẽo, vô hình đang dõi theo từng cử động của Hải Long, như thể đang đánh giá, đang phân tích sức mạnh và tiềm năng của hắn. Chỉ khi nhìn từ một góc độ như vậy, mới có thể thực sự biết được bên nào đang có lợi thế hơn trong cuộc chiến tàn khốc này.

Các con quái vật vẫn xuất hiện liên tục, như một dòng thác lũ không ngừng nghỉ. Cứ một con ngã xuống, lại có hai, ba con khác lao tới. Những con Huyết Ngạc Thú với lớp vảy cứng như sắt vẫn hung hãn lao vào, những con Thủy Độc Chu vẫn giăng tơ độc khắp nơi, và những bầy bọ cánh cứng khổng lồ vẫn bò lổm ngổm, cắn xé vào chân binh lính. Xen kẽ đó là những sinh vật mới, thân hình gớm ghiếc, chưa từng được binh lính nhìn thấy trước đây, càng làm tăng thêm sự hoảng loạn.

Vài binh sĩ mới gia nhập, còn non nớt và chưa kịp thích nghi với sự tàn khốc của chiến trường, đã bị giết một cách thảm khốc. Một tân binh trẻ tuổi, mặt còn búng ra sữa, đang run rẩy cầm kiếm thì bị một con Huyết Ngạc Thú xé toạc làm đôi, máu tươi bắn tung tóe.

Tiếng la hét kinh hoàng của anh ta nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của quái vật. Một người khác, cố gắng né tránh một con Thủy Độc Chu, lại vấp ngã và bị hàng trăm con bọ cánh cứng khổng lồ xông vào cắn xé, chỉ còn lại một bộ xương trắng hếu trong chớp mắt.

Còn binh sĩ, vì phải chiến đấu trong một thời gian quá dài mà không có lấy một phút nghỉ ngơi, đã ngả mệt về cả tinh thần và thể chất. Khuôn mặt họ lấm lem bùn đất, máu và mồ hôi, đôi mắt trũng sâu, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng.

Tay họ run rẩy, những nhát kiếm, nhát giáo trở nên chậm chạp và yếu ớt hơn. Có những người lính đã gục ngã ngay tại chỗ vì kiệt sức, không phải do bị quái vật giết chết, mà do cơ thể không còn chịu đựng nổi. Tinh thần chiến đấu của họ đang giảm sút nghiêm trọng, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào từng người.

Hải Long cũng có nhiều vết thương hơn. Một vết cào sâu trên vai, máu thấm qua lớp áo giáp. Một vết rách lớn ở bắp chân khiến hắn khập khiễng mỗi khi di chuyển. Nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lẹm, không hề nao núng. Hắn liếc ngang dọc, tìm kiếm Thái Đức.

Hắn thấy Thái Đức ở cách đó không xa, đang chật vật chống đỡ một con quái vật hình thù kỳ dị. Thái Đức cũng có khá nhiều vết thương: một vết chém trên trán, máu chảy dài xuống khóe mắt, và cánh tay trái bị một con bọ cánh cứng khổng lồ cắn vào, sưng tấy. Nhưng tay hắn cầm kiếm đã vững hơn rất nhiều so với lúc đầu, những nhát chém dù vẫn còn vụng về nhưng đã dứt khoát hơn.

Tiếng la hét của binh sĩ vẫn còn vang vọng, hòa lẫn với tiếng kêu gào không dứt của đám quái vật, tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, ghê rợn, như tiếng vọng từ địa ngục. Tiếng “rít” the thé của những sinh vật có cánh, tiếng “chít chít” của Yêu Thử, tiếng “gầm gừ” của Huyết Ngạc Thú, tất cả như những mũi kim đâm vào tai, khiến tinh thần của các binh sĩ giảm sút nhanh chóng.

Hải Long không chần chừ. Hắn vung kiếm chém bay đầu con quái vật đang giao tranh, rồi lao sang giúp đỡ Thái Đức. “Thái Đức! Cẩn thận!” Hắn hét lên, rồi vung kiếm chém thẳng vào con quái vật đang tấn công Thái Đức. Con quái vật gầm gừ một tiếng rồi ngã vật xuống.

“Hải Long! Ngươi… ngươi không sao chứ?” Thái Đức thở hổn hển, nhìn những vết thương trên người Hải Long.

“Không sao!” Hải Long đáp, giọng dứt khoát. “Ngươi cũng vậy. Cố lên! Chúng ta phải giữ vững trận địa!”

Trong lều chỉ huy, không khí càng thêm nặng nề. Các tướng lĩnh báo cáo tình hình liên tục, mỗi lời nói đều như một nhát dao cứa vào lòng Thượng Quan Hùng và Tri Phủ Thiên Quan.

“Bẩm đại nhân,” một vị tướng báo cáo, giọng đầy vẻ tuyệt vọng, “cứ tiếp tục như này các binh sĩ không bị chết bởi đám quái vật cũng chết vì mệt rồi! Chúng ta đã chiến đấu liên tục hơn nửa ngày, và quân số đang hao hụt nghiêm trọng. Tinh thần binh sĩ đã xuống rất thấp!”

Thượng Quan Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn nhìn ra ngoài lều, nơi tiếng gào thét của quái vật và tiếng la hét của binh sĩ vẫn vang vọng không ngớt. Hắn biết, lời vị tướng kia nói là sự thật. Quân đội đã đến giới hạn của mình.

“Nếu bọn chúng cứ tiếp tục tiến công trong một tiếng nữa,” Thượng Quan Hùng trầm giọng, ánh mắt kiên định, “chúng ta sẽ từ từ rút về phía sau, cố thủ tại tuyến phòng thủ thứ hai. Bảo toàn lực lượng là ưu tiên hàng đầu lúc này!”

Hắn quay sang một sĩ quan truyền lệnh: “Truyền lệnh! Tiễn Vũ Doanh và Ảnh Giáo Vệ tiếp tục duy trì hỏa lực! Không ngừng bắn tên và phóng giáo! Giữ chân lũ quái vật càng lâu càng tốt!”

“Rõ!” Sĩ quan lập tức chạy ra ngoài truyền lệnh.

“Bắn!” Tiếng hô vang lên từ bức tường chắn thứ hai. Từng đợt tên và giáo vẫn tiếp tục phóng ra, tạo thành những cơn mưa tử thần, găm vào cơ thể lũ quái vật. Dù binh sĩ đã mệt mỏi, nhưng họ vẫn cố gắng hết sức để duy trì hỏa lực, bắn từng mũi tên, phóng từng cây giáo, hy vọng có thể làm chậm bước tiến của kẻ thù.

“Sắp xếp lại đội hình!” Thượng Quan Hùng tiếp tục ra lệnh. “Các đơn vị bộ binh, chuẩn bị rút lui theo từng đợt! Không được hỗn loạn! Rút lui có trật tự! Các đội yểm trợ phải ở lại cuối cùng để che chắn!”

Khi thấy tình hình đã trở nên vô vọng, không thể cầm cự được nữa, Thượng Quan Hùng hạ lệnh cuối cùng: “Toàn quân rút về cố thủ!”

Tiếng lệnh vang lên, và các binh sĩ, dù mệt mỏi, vẫn tuân thủ một cách kỷ luật. Họ bắt đầu rút lui một cách có trật tự, từng đợt một, về phía tuyến phòng thủ thứ hai, nơi có những cái hố và bẫy đã được chuẩn bị sẵn.

Nhưng đúng lúc đó, một điều kỳ lạ và bất ngờ đã xảy ra. Khi những đợt binh sĩ cuối cùng đang rút lui, cả đám quái vật đôt nhiên dừng lại. Tiếng gầm gừ, tiếng la hét của chúng giảm dần, rồi hoàn toàn im bặt. Chúng không tiếp tục truy đuổi. Thay vào đó, bọn chúng lại quay về đúng nơi của bọn chúng, lùi dần vào trong màn sương mù dày đặc, biến mất như chưa từng xuất hiện.

Không khí trên chiến trường đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những xác chết và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương. Sự im lặng này khiến binh lính ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Rồi, từ phía sau tuyến phòng thủ, tiếng trống trận vang lên, không phải tiếng trống báo động, mà là tiếng trống chiến thắng, tiếng trống hò reo. Tiếng hò reo không ngớt của binh sĩ Đại Việt vang vọng khắp không gian, xé tan sự im lặng. Họ đã sống sót! Họ đã đẩy lùi được đợt tấn công kinh hoàng này!

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác đau xót. Để lại phía sau là một mảng không gian toàn máu và xác. Mặt đất nhuộm đỏ máu, xác quái vật và xác binh sĩ chất chồng lên nhau như núi. Mùi tanh tưởi của máu, mùi cháy khét của khói lửa, mùi hôi thối của xác chết, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, ghê rợn. Đây không phải là một chiến thắng trọn vẹn, mà là một sự sống sót đầy đau đớn.

Thượng Quan Hùng, với khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên nghị, cử một số binh lính thu dọn chiến trường. Họ phải thu thập vũ khí, xác định danh tính những người đã ngã xuống, và chôn cất họ một cách tử tế.

Đồng thời, họ cũng phải sắp xếp lại các bẫy đã bị phá hủy, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Còn lại, toàn bộ binh sĩ được lệnh dưỡng thương, nghỉ ngơi để phục hồi thể chất và tinh thần.

Trong lều chỉ huy, các tướng sĩ báo cáo thiệt hại. “Bẩm đại nhân, thiệt hại của chúng ta là vô cùng lớn. 2 vạn bộ binh đã hy sinh, và 3 vạn người bị thương nặng nhẹ. Đây là con số thương vong lớn nhất từ trước đến nay.”

Thượng Quan Hùng nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén nỗi đau. Mỗi con số là một sinh mạng, một gia đình tan nát. Hắn biết, gánh nặng này sẽ đè nặng lên vai hắn.

Đúng lúc đó, một binh sĩ liên lạc hớt hải chạy vào lều, thở hổn hển, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn: “Bẩm… bẩm đại nhân! Có tin báo khẩn cấp từ phía Đông Nam! Phía Đông Nam… gặp nguy!”

Tin tức này như một đòn giáng mạnh vào Thượng Quan Hùng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những mối đe dọa mới lại đang nổi lên. Đại Việt vẫn đang đứng trước một tương lai đầy bão tố.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ai-noi-nha-ta-nuong-tu-la-yeu-ma
Ai Nói Nhà Ta Nương Tử Là Yêu Ma!
Tháng mười một 6, 2025
lao-to-vo-nang
Lão Tổ Vô Năng!
Tháng mười một 11, 2025
cau-tai-nu-de-cung-ta-vo-dich.jpg
Cẩu Tại Nữ Đế Cung Ta Vô Địch
Tháng 2 6, 2026
truong-sinh-tien-ho-lo.jpg
Trường Sinh Tiên Hồ Lô
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP