Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
a69897c79c240b1eca3fc6f7a56b24fd

Ta Chính Là Không Theo Sáo Lộ Ra Bài

Tháng 1 16, 2025
Chương 707. Thất giới vô địch Chương 706. Yến hội long trọng
mai-kinh-tuong-khong-goi-ta-than-khi-danh-bong-su

Mài Kính Tượng? Không, Gọi Ta Thần Khí Đánh Bóng Sư

Tháng mười một 4, 2025
Chương 485: Chương 484:
the-gioi-cao-vo-thuc-tinh-moi-ngay-ket-toan-mat-ban.jpg

Thế Giới Cao Võ: Thức Tỉnh Mỗi Ngày Kết Toán Mặt Bản

Tháng mười một 25, 2025
Chương 674: Chương cuối: Tiến về Đại Hoang chuẩn bị Chương 673: Giết người tru tâm, về nhà
ta-ngo-tinh-max-cap-nguoi-bat-ta-o-kiem-trung-thu-mo-tram-nam.jpg

Ta Ngộ Tính Max Cấp, Ngươi Bắt Ta Ở Kiếm Trủng Thủ Mộ Trăm Năm

Tháng 2 24, 2025
Chương 835. Hắn bất diệt, Tôn Hoàng giới vĩnh tại! Chương 834. Khúc tán, lễ trả, đợi trở lại
mot-thai-tu-bao-hai-nhi-me-la-nu-than-lao-su.jpg

Một Thai Tứ Bảo: Hài Nhi Mẹ Là Nữ Thần Lão Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 340. Đại kết cục Chương 339. Có thể để cho ta gặp hắn một chút sao
bang-dao-cau-sinh-bat-dau-nhat-duoc-mot-cai-hoa-long-trung.jpg

Băng Đảo Cầu Sinh: Bắt Đầu Nhặt Được Một Cái Hỏa Long Trứng

Tháng 5 7, 2025
Chương 157. Hợp lại tốt cơm ảo tưởng, tháng tám tuyết bay! Chương 156. Cấp Nguyên thuật
toan-dan-hai-dao-ta-o-cu-quy-tren-lung-xay-gia-vien.jpg

Toàn Dân Hải Đảo: Ta Ở Cự Quy Trên Lưng Xây Gia Viên

Tháng 2 1, 2025
Chương 43. Cực hạn khuyên bảo! Chương 42. Toàn bộ hành trình đều ở đây quan sát!
vo-thuong-kiem-tien.jpg

Vô Thượng Kiếm Tiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 871. Đại kết cục hạ Chương 870. Đại kết cục bên trên
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 63: Lệnh Triệu Tập Khẩn Cấp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 63: Lệnh Triệu Tập Khẩn Cấp

Trong lòng kinh thành Long Thành, nơi lẽ ra phải ngập tràn sự uy nghiêm và thịnh vượng, lúc này lại bao trùm một bầu không khí nặng nề, u ám. Thiên tử của Đại Việt, đang ngồi trên ngai vàng trong thư phòng, khuôn mặt nhăn nhó, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, tay siết chặt những tấu chương cáo trạng từ tiền tuyến. Từng nét chữ trong tấu chương như những mũi dao đâm thẳng vào trái tim ngài, đặc biệt là những báo cáo về tình hình phía Đông.

“Thảm khốc! Quá thảm khốc!” Hoàng đế gằn giọng, tiếng nói khản đặc vang vọng trong căn phòng rộng lớn. Ngài đưa tay xoa thái dương, cố gắng xua đi những cơn đau đầu hành hạ.

Các cáo trạng liên tục đổ về, vẽ ra một bức tranh chiến trường đầy máu và nước mắt: thương vong lớn đến mức không thể tin nổi, binh sĩ ngã xuống như rạ, quái vật hung hãn và đông đảo đến mức vượt quá sức tưởng tượng của con người.

Tinh thần binh sĩ suy sụp nghiêm trọng, và tuyến phòng thủ phía Đông, nơi được coi là bức tường thành vững chắc nhất, đang đứng trước nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.

Hoàng đế biết rõ, nếu tuyến Đông thất thủ, kinh thành Long Thành sẽ là mục tiêu tiếp theo. Ngài không thể ngồi yên nhìn giang sơn Đại Việt rơi vào tay lũ quái vật gớm ghiếc. Với một tiếng thở dài nặng nề, Hoàng đế hạ lệnh triệu tập khẩn cấp toàn bộ các tướng lĩnh và quan lại cấp cao vào triều.

Trong buổi triều sớm hôm sau, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Hoàng đế dù mệt mỏi, vẫn cố gắng giữ vững vẻ uy nghiêm. Ngài ban bố một loạt chỉ dụ khẩn cấp, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp đại điện: “Trẫm hạ lệnh! Toàn bộ quân còn sót lại trong các thành trì nội địa, lập tức tập hợp và sẵn sàng ứng chiến! Các tướng lĩnh phải tổ chức lại quân đội, bổ sung quân số, và chuẩn bị cho tình huống xấu nhất!”

Tiếp theo, ngài hướng ánh mắt về phía các quan lại dân sự: “Vận động người dân! Kêu gọi toàn bộ dân chúng Đại Việt, từ già đến trẻ, từ nam đến nữ, cùng chung tay góp sức! Ai có lương thực góp lương thực, ai có vật tư góp vật tư, ai có vũ khí góp vũ khí! Tổ chức huấn luyện dân binh tự vệ ở mỗi làng xã, mỗi trấn thành. Dạy họ cách chiến đấu, cách phòng thủ, để mỗi người dân đều là một chiến binh, mỗi ngôi nhà đều là một pháo đài!”

Hoàng đế nhấn mạnh: “Tuyệt đối không được gây hoang mang, nghi ngờ trong dân chúng! Phải giải thích rõ ràng tình hình, nhưng không được để những tin đồn thất thiệt lan truyền. Tránh để bánh tính hiềm nghi! Kiểm soát chặt chẽ thông tin, trấn an lòng dân, và đảm bảo sự đoàn kết của toàn dân tộc!” Ngài biết rằng, trong thời điểm nguy cấp này, lòng dân là yếu tố quan trọng nhất. Nếu dân chúng hoang mang, nghi ngờ triều đình, thì Đại Việt sẽ sụp đổ từ bên trong.

Tuy nhiên, dù Hoàng đế đã cố gắng hết sức để kiểm soát thông tin, những lời đồn đoán vẫn len lỏi khắp kinh thành, như những con rắn độc bò luồn lách qua từng ngõ ngách, từng căn nhà. Người dân xì xào về những trận chiến thảm khốc ở tiền tuyến, về số lượng binh sĩ tử trận lên đến hàng vạn, về những loại quái vật gớm ghiếc mà họ chưa từng nghe thấy, chưa từng tưởng tượng ra.

“Nghe nói phía Đông mất gần nửa quân rồi đấy!” Một người bán rau thì thầm với khách hàng, đôi mắt liếc ngang liếc dọc.

“Thật ư? Tôi nghe nói lũ Quỷ Thú ấy có thể phun lửa, đốt cháy cả một ngôi làng chỉ trong chớp mắt!” Người khách hàng rùng mình, vội vàng mua xong rồi rời đi.

“Thiên tai dịch bệnh sẽ sớm ập đến thôi. Triều đại Đồng đã mất đi thiên mệnh rồi!” Một ông lão râu bạc lẩm bẩm trong quán trà, khiến những người xung quanh im bặt, không dám nói gì.

Họ kể những câu chuyện rùng rợn về “Quỷ Thú” với hình thù ghê rợn, sức mạnh phi thường, có thể xé nát binh lính chỉ bằng một nhát cào, hay phun ra độc khí khiến người ta chết ngay lập tức.

Những câu chuyện này, dù chỉ là lời đồn, nhưng lại được thêu dệt thêm những chi tiết kinh hoàng, khiến nỗi sợ hãi càng thêm lan rộng, gieo rắc sự hoảng loạn vào lòng người.

Một số khác lại cho rằng triều đình đã bất lực, không thể bảo vệ dân chúng. “Các tướng lĩnh vô dụng! Chỉ biết đẩy binh sĩ ra tiền tuyến làm bia đỡ đạn thôi!” Một thương nhân giàu có đập bàn trong một tửu lầu, giọng đầy phẫn nộ. “Tiền thuế chúng ta đóng góp đi đâu hết? Sao không dùng để mua thêm vũ khí, chiêu mộ thêm quân lính?”

Một người khác thì thầm, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Những tin đồn này, dù không có căn cứ, nhưng lại được lan truyền nhanh chóng, đặc biệt là trong giới thương nhân và những người có học thức, khiến sự nghi ngờ và bất mãn với triều đình ngày càng tăng cao.

Dù không ai dám công khai bàn tán, nhưng những ánh mắt lo lắng, những tiếng thở dài nặng nề, những cái lắc đầu ngao ngán đã đủ để nói lên sự bất an đang bao trùm kinh thành.

Những khu chợ vốn sầm uất nay trở nên vắng vẻ, những quán trà, quán rượu vốn ồn ào nay chỉ còn tiếng thì thầm to nhỏ. Người dân bắt đầu tích trữ lương thực, vũ khí, chuẩn bị cho một tương lai bất định, một cuộc chiến mà họ không biết liệu mình có thể sống sót qua hay không.

Ở Thành Bạch Linh, nơi Hải Long và Thái Đức đang đóng quân, mấy ngày nay không khí khá yên tĩnh một cách đáng ngờ. Sau những trận chiến ác liệt liên miên, đây là một khoảng lặng hiếm hoi, nhưng không ai dám chủ quan. Tất cả đều hiểu rằng, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời, có thể là sự chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn sắp ập đến.

Hải Long và Thái Đức, cùng với các binh lính khác, vẫn miệt mài chuẩn bị cho cuộc chiến. Các bẫy đã được chuẩn bị sẵn sàng một cách kỹ lưỡng. Dưới chân tường thành, những hố sâu hoắm được cắm đầy chông tre vót nhọn, được ngụy trang khéo léo bằng lá cây và cành khô, chờ đợi bước chân của kẻ thù.

Những sợi dây thép gai chằng chịt được giăng mắc khắp nơi, nối với những quả chuông nhỏ, sẵn sàng báo động khi có bất kỳ sự xâm nhập nào. Những tảng đá lớn được đặt trên các ròng rọc, sẵn sàng lăn xuống nghiền nát bất cứ thứ gì bên dưới. Mọi ngóc ngách, mọi con đường đều được tính toán để trở thành một cái bẫy chết người.

Tuy nhiên, chiến trường không chỉ có những cái bẫy và vũ khí. Nó còn có những vết thương, những nỗi đau. Kha khá người vẫn đang bị thương, nằm la liệt trong các lều y tế tạm bợ. Tiếng rên rỉ yếu ớt của họ vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của chiến tranh.

Các y sĩ, với khuôn mặt mệt mỏi, không ngừng nghỉ chăm sóc vết thương, thay băng, bôi thuốc. Những người lính không bị thương cũng thay phiên nhau hỗ trợ, mang nước, thức ăn, và an ủi đồng đội.

“Cố lên huynh đệ, vết thương này sẽ lành thôi!” Một người lính an ủi đồng đội đang rên rỉ vì đau đớn.

“Ta… ta sợ không thể cầm kiếm được nữa…” Người bị thương thều thào.

“Đừng nói xui! Chúng ta còn phải sống sót để trở về nhà chứ!” Người lính kia vỗ vai động viên.

Những binh lính mới, dù ban đầu còn bỡ ngỡ và sợ hãi, giờ đây đã quen một phần trong quân đội. Qua những ngày luyện tập khắc nghiệt và những trận chiến nhỏ lẻ, họ đã dần làm quen với tiếng gươm đao, với mùi máu tanh, và với sự khắc nghiệt của chiến trường.

Họ đã học được cách cầm vũ khí, cách di chuyển trong đội hình, và quan trọng hơn cả, họ đã học được cách tin tưởng vào đồng đội. Ánh mắt họ đã bớt đi sự hoảng loạn, thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm.

“Này, ngươi thấy không? Mấy ngày nay không có tiếng quái vật gầm rú nữa.” Một tân binh thì thầm với người bên cạnh.

“Yên tâm đi, đó chỉ là tạm thời thôi. Lão Cẩu nói rồi, càng yên tĩnh thì càng phải cảnh giác!” Người kia đáp, tay vẫn siết chặt thanh giáo.

Canh phòng vẫn đang nghiêm ngặt. Trên tường thành, binh lính đứng gác dày đặc, đôi mắt không ngừng quét ngang dọc chân trời. Những đội tuần tra liên tục di chuyển, kiểm tra từng ngóc ngách, từng vị trí phòng thủ. Mỗi tiếng động lạ, mỗi bóng hình lướt qua đều khiến họ siết chặt vũ khí, sẵn sàng ứng phó. Không ai dám lơ là, dù chỉ một giây.

Trong lều chỉ huy, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Thượng Quan Hùng, Tri Phủ Thiên Quan, và các tướng lĩnh cấp cao đang ngồi quanh một tấm bản đồ lớn, trên đó đánh dấu chi chít các vị trí quân địch và quân ta. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng.

“Bẩm đại nhân,” một vị tướng lĩnh báo cáo, giọng nói trầm trọng, “hiện nay phía Đông đang cực kỳ nguy cấp. Quân số của chúng ta đã hao hụt gần một nửa, và lũ quái vật vẫn không ngừng tấn công. Chúng ta đã cố gắng hết sức để giữ vững trận địa, nhưng e rằng không thể cầm cự được lâu hơn nữa.”

Tri Phủ Thiên Quan tiếp lời: “Mấy ngày nay chúng ta đang yên tĩnh ở đây, nhưng sau chưa chắc đã yên bình. Đây có thể là một sự tạm lắng trước cơn bão lớn hơn. Chúng ta không thể chủ quan.”

“Đúng vậy,” Thượng Quan Hùng gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Sự yên tĩnh này khiến ta bất an. Chúng ta phải chuẩn bị cho một đợt tấn công lớn hơn bao giờ hết.”

“Về phần binh lính mới,” một vị tướng khác báo cáo, “hiện nay các binh lính mới đang được rèn luyện cẩn thận, đang dần làm quen với môi trường quân đội và các kỹ năng chiến đấu cơ bản. Họ đã có thể tham gia vào các nhiệm vụ canh gác và hỗ trợ hậu cần. Đảm bảo việc hậu cần luôn đầy đủ, lương thực và vật tư được vận chuyển liên tục đến tiền tuyến.”

Thượng Quan Hùng trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Hắn biết rằng tình hình đang vô cùng nguy cấp. Sự yên tĩnh ở phía Nam chỉ là một sự trì hoãn, và sớm muộn gì lũ quái vật cũng sẽ tấn công. Hắn không thể mạo hiểm toàn bộ quân đội. Hắn cần một kế hoạch rút lui dự phòng.

Sau một hồi suy nghĩ, Thượng Quan Hùng cùng Tri Phủ hạ lệnh: “Toàn bộ binh lính, chuẩn bị làm một cái hố lớn xung quanh lều chỉ huy và các khu vực trọng yếu khác! Đồng thời, tạo thêm các bẫy phòng thủ dọc theo tuyến đường rút lui dự kiến! Đây sẽ là con đường sống của chúng ta khi tình huống xấu nhất xảy ra, khi quân đội không còn chịu đựng được nữa!”

“Đại nhân, ngài có chắc không?” Một vị tướng hỏi, giọng đầy lo lắng. “Việc này có thể làm suy giảm sĩ khí của binh lính.”

“Sĩ khí quan trọng, nhưng mạng sống còn quan trọng hơn!” Thượng Quan Hùng đáp dứt khoát. “Thà chuẩn bị trước còn hơn là bị động. Chúng ta phải bảo toàn lực lượng để có thể chiến đấu vào một ngày khác!”

Đây là một quyết định khó khăn, cho thấy sự chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất. Một đường rút lui không phải là dấu hiệu của sự đầu hàng, mà là một chiến lược để bảo toàn lực lượng, để có thể chiến đấu vào một ngày khác.

Hai ngày sau đó, công việc đào hố và tạo bẫy diễn ra khẩn trương. Hàng trăm binh lính, dù mệt mỏi, vẫn miệt mài đào đất, vận chuyển đá, và giăng dây. Tiếng xẻng đào đất, tiếng búa đập, tiếng hô hoán vang lên không ngừng nghỉ. Không khí căng thẳng nhưng vẫn có một chút hy vọng, hy vọng rằng con đường rút lui này sẽ không bao giờ phải sử dụng đến.

Hải Long và Thái Đức cũng tham gia vào công việc này. Hải Long, với sức mạnh phi thường của mình, đã giúp đỡ rất nhiều trong việc vận chuyển những tảng đá lớn và đào những hố sâu. Hắn làm việc không ngừng nghỉ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.

“Này Hải Long, ngươi thấy có điềm gì không?” Thái Đức hỏi, vừa vác một tảng đá lớn. “Mấy ngày nay yên tĩnh quá, ta thấy bất an.”

Hải Long lau mồ hôi trên trán, nhìn về phía xa xăm. “Ta cũng vậy. Càng yên tĩnh, càng đáng sợ. Chuẩn bị sẵn sàng đi, Thái Đức. Ta có linh cảm không lành.”

Khi công việc đang diễn ra dở dang, đột nhiên, một tiếng tù và báo động vang lên, dồn dập, gấp gáp, xé toang không khí yên tĩnh. Âm thanh ấy không phải là tiếng tù và tập hợp thông thường, mà là một tiếng báo hiệu điềm không lành, một tín hiệu của sự nguy hiểm cận kề.

“Toàn bộ chú ý! Có quái vật tới…!” Tiếng hô hoán của lính gác vang lên, xen lẫn sự hoảng loạn.

Hải Long đang luyện tập cùng đội ngũ, mặt biến sắc. Hắn dừng lại mọi động tác, đôi mắt nhìn về phía chân trời, nơi tiếng tù và vẫn đang vang vọng. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức hung ác đang từ từ tiến đến, một luồng khí tức quen thuộc của lũ quái vật. Hắn siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm: “Tới rồi sao…” Giọng hắn trầm thấp, nhưng đầy sự căng thẳng và quyết tâm. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

do-thi-chan-tien.jpg
Đô Thị Chân Tiên
Tháng 1 22, 2025
toi-cuong-internet-than-hao.jpg
Tối Cường Internet Thần Hào
Tháng 2 1, 2025
hogwarts-hoc-tap-bang.jpg
Hogwarts Học Tập Bảng
Tháng 2 4, 2026
da-phu-de-dao-luc.jpg
Dã Phu Đề Đao Lục
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP