Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dung-so-ban-toa-la-nguoi-tot

Đừng Sợ Bản Tọa Là Người Tốt

Tháng 12 6, 2025
Chương 901 Hảo một cái Thạch Thiên Chương 900 Cùng đồ mạt lộ
quy-vat-tho-san.jpg

Quỷ Vật Thợ Săn

Tháng 2 5, 2026
Chương 554: Thơm ngọt khí tức Chương 553: Gậy tự chụp
dau-pha-bat-dau-dau-gia-thanh-lien-dia-tam-hoa.jpg

Đấu Phá: Bắt Đầu Đấu Giá Thanh Liên Địa Tâm Hỏa

Tháng 1 21, 2025
Chương 734. Lý Tiêu đối chiến Thiên Tà Thần Chương 733. Trảm Thiên Ma Đế vẫn lạc
ta-sieu-thoi-khong-tuu-quan.jpg

Ta Siêu Thời Không Tửu Quán

Tháng 3 23, 2025
Chương 575. Ta là thời không thành chi chủ Chương 574. Khương Tử Nha
Ta Bị Quỷ Dị Công Kích Liền BIến Cường

Ta Có Thể Nhìn Thấy Chuẩn Xác Suất

Tháng 1 16, 2025
Chương 1173. Chương cuối nhất Chương 1172. Ta muốn hết
di-gioi-giai-tri-chi-vuong.jpg

Dị Giới Giải Trí Chi Vương

Tháng 5 12, 2025
Chương 214. Hành Trình Mới Chương 213. Ly Biệt
vo-hiep-vo-han-rut-the.jpg

Võ Hiệp Vô Hạn Rút Thẻ

Tháng 2 4, 2025
Chương 762. · huyết thần đấu chiến nát lăng tiêu Chương 761. · Đông Hoàng Thái Nhất đấu huyết thần
ta-tai-truong-nghe-di-ra-mat-nu-tien-si.jpg

Ta Tại Trường Nghề Đi Ra Mắt Nữ Tiến Sĩ

Tháng 2 16, 2025
Chương 1302. Tinh tế di chuyển Chương 1301. Vĩnh cửu phần mộ
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 62: Tứ Phía Chiến Hỏa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 62: Tứ Phía Chiến Hỏa

Tiếng trống trận dồn dập vang lên, xé toang màn sương sớm còn vương vấn trên biên giới Tây Bắc Đại Việt. “Các anh em tiến lên!” Tiếng hô vang của Tướng quân Lý Hổ, dù đã khản đặc, vẫn đầy uy lực, thôi thúc hàng ngàn binh lính lao vào trận địa như những con thiêu thân.

Phía trước họ là một làn sóng quái vật khổng lồ, đen đặc, gào thét những âm thanh ghê rợn, xông thẳng vào phòng tuyến.

Mặt đất rung chuyển dưới vó của những Yêu Thử những con chuột khổng lồ, to hơn cả một con chó săn, lông xù xì bẩn thỉu, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Răng nanh của chúng sắc nhọn hoắt, dài ngoằng, nhô ra khỏi cái mõm nhọn hoắt, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường.

Chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, thoăn thoắt luồn lách giữa những kẽ hở, từng bầy đàn lớn lao lên như một cơn sóng thần màu xám đen. Tiếng “chít chít” the thé của chúng vang vọng khắp chiến trường, hòa lẫn với tiếng la hét của binh lính và tiếng vũ khí va chạm.

Binh lính Đại Việt, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu, chật vật chống đỡ. Một người lính trẻ tuổi, tên là Cao, tay run rẩy cầm thanh kiếm cùn, cố gắng đâm vào một con Yêu Thử đang lao tới. Mũi kiếm chỉ xuyên qua lớp lông dày, không đủ sâu để gây sát thương chí mạng.

Con quái vật gầm gừ, vươn móng vuốt sắc nhọn cào cấu, xé toạc lớp giáp sắt, để lộ ra lớp da thịt đỏ hỏn bên trong. Cao hét lên đau đớn, ngã vật xuống, bị bầy Yêu Thử khác xông vào xâu xé, tiếng xương cốt kêu răng rắc ghê rợn.

“Phòng thủ! Giữ vững trận địa!” Tiếng chỉ huy vang lên khản đặc, nhưng dường như vô vọng trước số lượng áp đảo của kẻ thù. Những người lính dùng mọi thứ có trong tay: kiếm, giáo, khiên, thậm chí là đá tảng, cố gắng đẩy lùi bầy quái vật.

Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng xương cốt gãy rắc, tiếng máu thịt văng tung tóe, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi hôi thối đặc trưng của lũ Yêu Thử, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở, như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực mỗi người.

Đình Hiền, với thân hình gầy gò, đang chật vật giữa vòng vây của lũ Yêu Thử. Hắn không phải là một chiến binh giỏi, những đường kiếm của hắn còn vụng về, yếu ớt, chỉ mang tính chất phòng thủ hơn là tấn công. Một con Yêu Thử nhảy bổ vào hắn, răng nanh sắc nhọn chĩa thẳng vào cổ, đôi mắt đỏ ngầu đầy khát máu.

Đình Hiền hoảng loạn, vung kiếm theo bản năng, nhưng mũi kiếm chỉ sượt qua lớp lông của nó. Hắn nhắm chặt mắt, chờ đợi cái chết ập đến. Nhưng rồi, một tiếng “phập” vang lên, con Yêu Thử gầm gừ một tiếng rồi ngã vật xuống, một mũi tên cắm sâu vào đầu nó, máu đen phun ra lênh láng.

Đình Hiền mở mắt, nhìn thấy một người lính khác, một cung thủ lão luyện với khuôn mặt chai sạn, vừa kịp thời cứu mạng mình. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

Mặc dù sợ hãi đến tột độ, Đình Hiền không cho phép mình chạy trốn. Hắn biết, chạy trốn đồng nghĩa với cái chết, và hơn hết, hắn không thể bỏ rơi đồng đội đang kề vai sát cánh. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, cố gắng hết sức để chống đỡ, dù mỗi nhát chém đều nặng trĩu, cánh tay mỏi nhừ.

Hắn nhớ đến Hải Long, nhớ đến những lời động viên của bạn mình, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng, xua đi phần nào nỗi sợ hãi.

Không chỉ có Yêu Thử, bầu trời phía trên cũng bị bao phủ bởi một loại quái vật khác: Hắc Nha Quạ. Những con quạ khổng lồ, sải cánh đen sẫm rộng đến vài trượng, đôi mắt đỏ rực như than hồng, móng vuốt sắc như dao cạo, sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo của chiến trường.

Chúng bay lượn trên không trung, tạo thành những vòng xoáy đen kịt, che khuất cả bầu trời, rồi bất ngờ sà xuống như những mũi tên đen, dùng mỏ sắc nhọn và móng vuốt để tấn công binh lính từ trên cao. Tiếng quạ kêu “quác quác” chói tai, ghê rợn, hòa lẫn với tiếng gió rít qua đôi cánh khổng lồ của chúng, tạo nên một âm thanh rùng rợn, như tiếng gọi của tử thần.

Một con Hắc Nha Quạ sà xuống, móng vuốt vươn ra, tóm lấy một người lính đang cố gắng chống đỡ Yêu Thử. Người lính hét lên kinh hoàng khi bị nhấc bổng lên không trung, thân thể quẫy đạp trong vô vọng, rồi bị thả rơi xuống đất từ độ cao hàng chục trượng, thân thể vỡ nát, máu bắn tung tóe.

Những con Hắc Nha Quạ khác thì dùng mỏ mổ vào đầu và vai của binh lính, gây ra những vết thương sâu hoắm, máu tươi phun ra xối xả. Máu nhuộm đỏ cả mặt đất và không khí, tạo nên một bức tranh kinh hoàng của sự hủy diệt.

Ngoài ra, từ các khe nứt dưới lòng đất, từng đàn Quỷ Trùng khổng lồ bắt đầu bò lên. Chúng là những con côn trùng có kích thước bằng bàn tay người, vỏ cứng như sắt, đôi mắt lồi màu xanh lục và những chiếc càng sắc nhọn.

Tuy không quá mạnh mẽ, nhưng số lượng của chúng thì vô cùng đông đảo, bò lổm ngổm khắp nơi, cắn xé vào chân binh lính, gây ra những vết thương đau đớn và làm chậm bước tiến. Binh lính phải liên tục dùng chân giẫm đạp hoặc dùng chuôi kiếm đập nát chúng, nhưng cứ một con bị giết lại có mười con khác bò tới.

Tiếp theo, từ sâu trong rừng rậm, những tiếng hú ghê rợn vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Thú Huyết. Đây là những sinh vật trông giống chó sói nhưng có bộ lông màu đỏ sẫm như máu, đôi mắt vàng khè và hàm răng lởm chởm sắc như dao cạo.

Chúng di chuyển nhanh nhẹn, săn mồi theo bầy, mỗi con không quá khó để hạ gục, nhưng khi hàng chục con cùng lúc lao vào, chúng có thể dễ dàng xé xác một người lính đơn độc. Binh lính phải hình thành vòng tròn phòng thủ, dùng giáo và kiếm đâm xuyên qua những con Thú Huyết đang cố gắng đột nhập vào hàng ngũ.

Ở nơi biên giới Tây Bắc này, binh lính Đại Việt đã phải đối mặt với quá nhiều loại quái vật kỳ dị và nguy hiểm đến nỗi họ đã tự đặt tên cho chúng để dễ dàng nhận diện và báo cáo. Ngoài Yêu Thử, Hắc Nha Quạ, Quỷ Trùng và Thú Huyết, còn có những loài quái vật khác, hình thù gớm ghiếc, sức mạnh phi thường, liên tục xuất hiện từ những cánh rừng sâu thẳm và những ngọn núi hiểm trở.

Có những con Thạch Quái với thân hình làm từ đá, di chuyển chậm chạp nhưng sức mạnh kinh hồn, mỗi cú đấm có thể phá nát một tấm khiên.

Trong khi đó, ở phía Tây Đại Việt, nơi hoang mạc mênh mông trải dài đến tận chân trời, tình hình cũng không kém phần nguy cấp. Nơi đây là một vùng đất cằn cỗi, khắc nghiệt, với những cồn cát vàng óng cuồn cuộn như sóng biển, thay đổi hình dạng liên tục dưới tác động của gió.

Sự nguy hiểm của hoang mạc không chỉ đến từ điều kiện tự nhiên khắc nghiệt mà còn từ những sinh vật bí ẩn ẩn mình dưới lớp cát. Vì lẽ đó, không ai dám mạo hiểm đặt chân vào sâu bên trong, và biên giới hoang mạc luôn có sự canh giữ nghiêm ngặt của các binh lính Đại Việt.

Bỗng nhiên, một cơn bão cát khổng lồ nổi lên, nuốt chửng cả bầu trời, biến ngày thành đêm. Gió rít lên từng hồi, mang theo hàng tỷ hạt cát nhỏ li ti, va chạm vào tường thành kiên cố, tạo nên một âm thanh rào rào như hàng ngàn mũi tên đang bắn tới, dữ dội đến mức át cả tiếng gió.

Tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, chỉ còn lại một màu vàng cam mù mịt, không thể nhìn thấy quá một sải tay. Cát bay khắp nơi, len lỏi vào từng kẽ hở của áo giáp, từng ngóc ngách của khuôn mặt, khiến binh lính phải nheo mắt, dùng tay che chắn khuôn mặt, cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt.

Dù vậy, những người lính vẫn đứng vững trên tường thành, đôi mắt cố gắng xuyên qua màn cát dày đặc. Họ biết rằng, đằng sau lớp bão cát dày đặc kia, có điều gì đó đang ẩn nấp, một mối hiểm họa vô hình nhưng đầy chết chóc.

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng khi họ cảm nhận được những ánh mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía trước. Đó không phải là ánh mắt của con người, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo, vô cảm, đầy đe dọa, như ánh mắt của một kẻ săn mồi khổng lồ đang rình rập con mồi, ẩn mình trong bóng tối của cơn bão cát.

Đôi mắt ấy không có hình dạng cụ thể, nhưng binh lính có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng, như những đốm sáng mờ ảo, lạnh lẽo, xuyên qua màn cát, găm thẳng vào tâm trí họ, khiến tim họ đập thình thịch trong lồng ngực.

Chúng mang theo một sự tĩnh lặng chết chóc, một sự chờ đợi ghê rợn, như thể đang đánh giá, đang thăm dò từng cử động của họ, chờ đợi thời khắc thích hợp để lao ra.

“Tất cả hãy giữ nguyên vị trí!” Tiếng hô vang của vị chỉ huy, dù bị gió cát làm cho méo mó, vẫn truyền đến tai từng người lính, đầy kiên quyết. “Không ai được lùi bước! Bám chắc vào tường thành! Chuẩn bị chiến đấu! Sống còn của Đại Việt nằm trong tay các ngươi!”

Những người lính siết chặt vũ khí trong tay, đôi chân bám chặt vào mặt đất trơn trượt vì cát. Gió thổi mạnh đến nỗi họ phải nghiêng người, dồn trọng tâm để không bị thổi bay. Từng hạt cát nhỏ li ti đập vào mặt, vào áo giáp, đau rát như hàng ngàn mũi kim châm.

Nhưng không ai dám rời vị trí. Họ biết rằng, chỉ cần một chút lơ là, một chút dao động, là có thể phải trả giá bằng tính mạng. Họ là lá chắn cuối cùng giữa hoang mạc đầy rẫy hiểm nguy và sự yên bình của Đại Việt. Ánh mắt họ kiên định, dù trong lòng vẫn dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ trước thứ đang ẩn mình trong cơn bão cát, một nỗi sợ hãi về những sinh vật mà họ chưa từng thấy, chưa từng nghe.

Trong khi đó, ở phía Bắc Đại Việt, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nơi đây là một vùng núi non trùng điệp, với những đỉnh núi cao vút quanh năm tuyết phủ trắng xóa, và những cánh rừng già rậm rạp, âm u, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên qua.

Mọi thứ trông có vẻ yên tĩnh đến lạ thường, không một tiếng động của sự sống, không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của ma quỷ, và tiếng suối chảy róc rách dưới lớp băng tuyết.

Tuy nhiên, sự yên tĩnh này lại càng khiến các binh lính canh gác ở đây thêm phần cảnh giác, thậm chí còn hơn cả tiếng gầm rú của quái vật. Họ đứng gác trên những tiền đồn bằng gỗ, được xây dựng tạm bợ giữa những vách đá cheo leo, đôi mắt chăm chú quét qua từng ngọn cây, từng tảng đá, từng bóng hình lướt qua trong màn sương lạnh giá.

Họ biết rằng, sự yên tĩnh này chỉ là vẻ bề ngoài, che giấu đi những mối nguy hiểm khôn lường, những điều không thể giải thích bằng lý trí. Bởi lẽ, đây là Cấm Địa Thiên An một vùng đất linh thiêng nhưng cũng đầy bí ẩn và chết chóc của Đại Việt, nơi mà ngay cả những người bản xứ cũng không dám bén mảng.

Truyền thuyết kể rằng, Cấm Địa Thiên An là nơi trú ngụ của những linh hồn cổ xưa, của những sinh vật huyền bí mà con người chưa từng biết đến, và của những bí mật bị lãng quên từ hàng ngàn năm trước. Không ai dám đặt chân vào sâu bên trong cấm địa, và bất cứ ai cố gắng đều không bao giờ trở về, chỉ để lại những lời đồn đại kinh hoàng.

Vì vậy, dù không có tiếng súng, không có tiếng la hét, nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên vai mỗi người lính ở đây lại không hề nhỏ. Họ phải đối mặt với nỗi sợ hãi vô hình, với những điều không thể giải thích, và với sự cô lập tuyệt đối giữa vùng hoang vu lạnh lẽo.

Mỗi tiếng động lạ, mỗi bóng hình thoáng qua trong tầm mắt đều khiến họ giật mình, siết chặt vũ khí trong tay, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự yên tĩnh ở đây còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú của quái vật, bởi nó ẩn chứa một nỗi kinh hoàng không thể gọi tên.

Và rồi, ở phía Đông, nơi được coi là tuyến đầu ác liệt nhất, tình hình đã vượt quá sức tưởng tượng, biến thành một địa ngục trần gian. Nơi đây là một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi những trận chiến đẫm máu nhất đang diễn ra, không ngừng nghỉ.

Tiếng la hét của binh lính, tiếng gào thét của quái vật, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng nổ vang trời từ những quả cầu lửa và phép thuật, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt, vang vọng khắp không gian.

Mặt đất nhuộm đỏ máu, xác binh lính và quái vật chất chồng lên nhau như núi, tạo thành những gò đất cao ngất. Khói lửa bốc lên ngùn ngụt, che khuất cả bầu trời, biến ánh sáng ban ngày thành một màu đỏ thẫm u ám, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở, phảng phất mùi cháy khét và mùi máu tanh nồng.

Những người lính Đại Việt, với quân số đã bị hao hụt nghiêm trọng, đang chiến đấu trong tuyệt vọng, mỗi người đều đã thấm mệt và kiệt sức. Họ đã mất gần một nửa quân số, và con số đó vẫn đang tăng lên từng phút.

Một người lính trẻ tuổi, tên là Nam, với khuôn mặt đầy máu và nước mắt, đang cố gắng chống đỡ một con quái vật có hình thù gớm ghê, thân hình to lớn như một con bò tót, nhưng lại có đôi cánh dơi màu xám tro và bộ móng vuốt sắc nhọn như lưỡi hái tử thần.

Hắn vung kiếm, nhưng thanh kiếm đã quá cùn, và sức lực đã cạn kiệt, mỗi nhát chém đều yếu ớt và vô vọng. Con quái vật gầm gừ, vươn móng vuốt định kết liễu hắn, hơi thở hôi thối phả vào mặt.

Xung quanh hắn, đồng đội ngã xuống từng người một, tiếng kêu cứu, tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi, nhưng không ai có thể giúp đỡ ai. Những người lính còn sống sót, dù bị thương nặng, máu chảy lênh láng, vẫn cố gắng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Họ dùng thân mình che chắn cho nhau, dùng vũ khí đã cùn để đâm chém, dùng răng để cắn xé, chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng. Họ không còn nghĩ đến sống chết, chỉ còn một ý chí duy nhất: chiến đấu để bảo vệ Đại Việt, dù phải hy sinh.

Từ phía sau chiến tuyến địch, những đốm lửa xanh lè bắt đầu xuất hiện, đó là những Bóng Ma Lửa. Chúng là những thực thể bán trong suốt, hình người, được tạo thành từ ngọn lửa xanh rực, không có hình hài rõ ràng nhưng lại tỏa ra hơi nóng kinh khủng.

Mỗi khi chúng lướt qua, không khí xung quanh như bị đốt cháy, và những người lính chạm phải chúng sẽ bị bỏng rát. Tuy không có thể chất để gây sát thương vật lý trực tiếp bằng móng vuốt hay răng nanh, nhưng sự hiện diện của chúng gây ra sự hoảng loạn và phá vỡ đội hình. Binh lính phải dùng nước hoặc cát để dập tắt chúng, hoặc dùng những đòn tấn công mạnh mẽ để làm tan rã hình dạng lửa của chúng.

Cùng lúc đó, những tiếng “cộc cộc” nặng nề vang lên từ mặt đất, báo hiệu sự xuất hiện của Cốt Khôi. Đây là những bộ xương khô khốc, được kết nối lại với nhau bằng một thứ năng lượng u ám, cao lớn hơn cả một người bình thường. Chúng di chuyển chậm chạp, nhưng mỗi bước đi đều nặng nịch, và chúng có sức chịu đựng đáng kinh ngạc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-long-bat-dau-bieu-lo-thien-son-dong-mo.jpg
Thiên Long: Bắt Đầu Biểu Lộ Thiên Sơn Đồng Mỗ
Tháng 2 25, 2025
mang-theo-lien-minh-dai-chieu-he-thong-di-tu-tien
Mang Theo Liên Minh Đại Chiêu Hệ Thống Đi Tu Tiên
Tháng 10 12, 2025
hai-tac-tu-tro-thanh-that-vu-hai-bat-dau-lam-lon-lam-manh
Hải Tặc: Từ Trở Thành Thất Vũ Hải Bắt Đầu Làm Lớn Làm Mạnh
Tháng 10 17, 2025
tay-du-ta-o-thien-dinh-lam-996.jpg
Tây Du: Ta Ở Thiên Đình Làm 996
Tháng 2 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP