Chương 59: Cánh Cửa Địa Ngục Mở Ra
Sau nhiều ngày hành quân không ngừng nghỉ, vượt qua những cánh rừng rậm rạp và những con đường núi gập ghềnh, cuối cùng, đội quân do Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng chỉ huy cũng đã đến được đích.
Gió từ phía trước thổi tạt vào mặt Hải Long, mang theo một dư vị lạ thường, không phải mùi đất đá hay cây cỏ, mà là một thứ mùi tanh nồng, hòa lẫn với mùi máu và sự mục rữa, khiến lồng ngực hắn nặng trĩu. Xa xa, bầu trời như yên tĩnh đến lạ thường, không một gợn mây, ánh nắng chiều vẫn còn vương lại những vệt vàng cam cuối cùng.
Nhưng sự yên tĩnh đó lại không phải là yên tĩnh chút nào, nó là một thứ tĩnh lặng rợn người, một sự im lìm đáng sợ trước cơn bão lớn, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi một điều kinh hoàng.
Phía xa xa, một bức tường thành khổng lồ hiện ra, cao sừng sững cả chục mét, vươn mình chắn ngang tầm mắt. Bức tường được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách kiên cố, vững chãi, trên bề mặt còn hằn rõ những vết chém, vết nứt do thời gian và chiến trận để lại.
Nó không chỉ là một công trình phòng thủ, mà còn là một rào cản khổng lồ, một biểu tượng của sự ngăn chặn, như muốn ngăn chặn một thứ gì đó kinh khủng đang ẩn chứa phía sau. Trên đỉnh tường thành, những ngọn cờ Hoàng Triều phất phới trong gió, nhưng lại không mang vẻ hùng tráng như ở Thành Bạch Vân, mà thay vào đó là sự tàn tạ, rách nát, ám ảnh.
“Một… hai… ba…”
Một âm thanh kỳ lạ, đều đặn và rợn người, vang vọng lại trong tai Hải Long. Đó là tiếng đếm, nhưng không phải tiếng đếm của người sống, mà là một thứ âm thanh khô khốc, vô cảm, như tiếng vọng từ địa ngục.
Tiếng đếm ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, làm thức tỉnh Hải Long khỏi dòng suy nghĩ miên man, kéo hắn trở về với thực tại tàn khốc. Hắn nhận ra, đó là tiếng của những cỗ máy chiến tranh, hoặc một nghi lễ nào đó đang diễn ra ở phía trước.
Đội quân dừng lại cách tường thành khoảng một dặm. Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng bước ra phía trước, giơ tay ra hiệu cho toàn quân giữ im lặng. Giọng hắn ta trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian: “Đã tới thành Bạch Linh! Đây là một trong những tòa thành trọng yếu nhất ở biên giới phía Nam, là lá chắn của Đại Việt Hoàng Triều!”
Lời nói của Thượng Quan Hùng vừa dứt, một tiếng gào thét vang dội xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Đó không phải là tiếng gào thét của con người, mà là một thứ âm thanh ghê rợn, pha lẫn tiếng gầm gừ của dã thú và tiếng rít gào của quỷ dữ, vọng lại từ phía sau tường thành.
Cùng lúc đó, phía xa xa, Hải Long có thể thấy những binh sĩ đang hối hả chuyển những người lính bị thương đi. Những chiếc cáng được khiêng vội vã, trên đó là những thân người co quắp, máu thấm đẫm y phục, khuôn mặt tái mét vì đau đớn và sợ hãi. Tiếng rên rỉ yếu ớt của họ hòa lẫn vào tiếng gào thét ghê rợn, tạo nên một khung cảnh chết chóc, tang thương đến tột cùng.
Mùi máu tươi, mùi tử khí, mùi khói bụi và mùi tanh nồng của những thứ không rõ nguồn gốc xộc thẳng vào mũi, khiến Hải Long cảm thấy buồn nôn. Hắn nhìn thấy những binh sĩ bị thương nặng, có người mất một cánh tay, có người bị rách toạc bụng, ruột gan phơi bày ra ngoài, nhưng vẫn còn thoi thóp thở.
Ánh mắt họ đầy sự tuyệt vọng, sự đau đớn và nỗi sợ hãi tột cùng. Những người lính khiêng cáng cũng không giấu được vẻ mặt kinh hoàng, đôi tay run rẩy, bước chân vội vã như muốn thoát khỏi nơi địa ngục này càng nhanh càng tốt.
Mặt đất xung quanh tường thành lấm lem những vệt máu khô, những mảnh giáp trụ vỡ nát, những thanh kiếm gãy vụn, và cả những thi thể không còn nguyên vẹn, bị xé toạc, bị nghiền nát một cách dã man. Một vài con quạ đen lớn đậu trên đỉnh tường thành, phát ra những tiếng kêu ghê rợn, như đang báo hiệu về một bữa tiệc đẫm máu sắp diễn ra.
Sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt của các binh lính mới nhập ngũ. Nhiều người không kìm được mà run rẩy, đôi mắt mở to, miệng há hốc, không thốt nên lời. Có người nôn thốc nôn tháo, có người thì ngã quỵ xuống đất, tinh thần hoàn toàn suy sụp.
Họ chưa từng chứng kiến một cảnh tượng nào kinh hoàng đến vậy. Đây không phải là những gì họ được dạy trong các bài huấn luyện, không phải là những cuộc chiến tranh mà họ từng nghe kể. Đây là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến với những thứ quỷ dị, một cuộc chiến mà họ không hề có chút kinh nghiệm nào.
Thế nhưng, 2000 binh sĩ tinh nhuệ của Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng vẫn mặt lạnh như tiền. Họ đứng thẳng tắp, hàng ngũ chỉnh tề, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Khuôn mặt họ không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như những cỗ máy chiến tranh được lập trình sẵn.
Họ đã quá quen với cảnh tượng chết chóc, với mùi máu tanh nồng, với tiếng gào thét của kẻ thù. Họ là những chiến binh thực thụ, những người đã tôi luyện bản thân qua vô số trận chiến, và họ biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn.
“Tiến lên!” Thượng Quan Hùng lạnh lùng ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp đội quân, không một chút do dự. Hắn ta không quan tâm đến sự sợ hãi của những tân binh. Hắn ta chỉ quan tâm đến việc bảo vệ Đại Việt Hoàng Triều.
Đội quân bắt đầu di chuyển, tiến về phía tường thành. Khi đến gần hơn, Hải Long có thể thấy rõ hơn những gì đang diễn ra. Phía sau tường thành là những lều trại dã chiến được dựng lên vội vã, khói bay nghi ngút từ những đống lửa trại, và tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm vang vọng không ngừng. Đó là chiến trường thực sự.
Và rồi, Hải Long nhìn thấy chúng. Những con quái vật. Một con quái vật to lớn, cao khoảng 2 mét, với cái đầu của một con cá khổng lồ, thân hình lại giống như một người đàn ông cường tráng, da màu xanh xám, trơn tuột, đang chui qua một lỗ hổng lớn trên hàng rào phòng thủ tạm bợ được dựng lên phía trước tường thành. Nó có những chiếc vây sắc nhọn mọc dọc sống lưng và những móng vuốt dài, cong vút như lưỡi dao. Ánh mắt nó đỏ ngầu, đầy vẻ hung tợn.
Con quái vật “Đầu Cá hình người” đó lao thẳng vào một binh sĩ mới nhập ngũ đang đứng gần đó. Người lính chưa kịp phản ứng, đã bị nó dùng móng vuốt sắc bén chém một nhát.
Tiếng kêu đau đớn vang lên, thân thể người lính bị xé toạc làm đôi, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả mặt đất. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến Hải Long rùng mình. Hắn chưa từng thấy một sinh vật nào đáng sợ và tàn bạo đến vậy.
Hơn chục tên lính tinh nhuệ của Hoàng Triều lập tức lao vào tấn công con quái vật. Họ dùng kiếm chém, dùng thương đâm, nhưng những đòn tấn công của họ dường như chỉ làm nó bị thương nhẹ. Con quái vật gầm lên một tiếng ghê rợn, vung móng vuốt tấn công loạn xạ, khiến vài binh sĩ khác bị thương.
Phải mất một lúc lâu, với sự phối hợp ăn ý và những đòn tấn công hiểm hóc vào những điểm yếu của nó, hơn chục tên lính mới có thể hạ gục được con quái vật đó. Khi nó ngã xuống, cơ thể nó co giật dữ dội, rồi dần dần biến thành một vũng chất lỏng màu xanh đen, bốc lên mùi hôi thối kinh khủng.
Cảnh tượng đó khiến một binh sĩ mới nhập ngũ khác, một thanh niên trẻ tuổi với khuôn mặt non choẹt, hoàn toàn suy sụp. Hắn ta quỳ gối xuống đất, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào vũng máu và xác thịt của đồng đội vừa bị giết.
“Ta không muốn chết! Ta không muốn chết!” Hắn ta gào lên, giọng nói đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng. “Đất nước cấp bách hóa ra là như này sao?! Những thứ quỷ dị này… các ngươi lừa ta! Các ngươi nói đây là chiến tranh với quân địch thông thường! Các ngươi lừa ta!” Hắn ta khóc nức nở, đấm mạnh xuống đất, không còn chút khí phách nào của một người lính.
Hải Long nhìn cảnh tượng đó, lòng hắn nặng trĩu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Những gì hắn đã đọc trong quyển về những sinh vật dị biến, về những thế lực siêu nhiên đang trỗi dậy, giờ đây đã trở thành hiện thực.
Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa con người với con người, mà là cuộc chiến giữa con người với những thứ quỷ dị, những thứ vượt xa sức tưởng tượng của họ. Hắn cảm nhận được một luồng khí hỗn loạn và tà ác đang tràn ngập không khí, mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đến.
Hắn siết chặt tay. Hắn biết, hắn không thể yếu đuối. Hắn phải mạnh mẽ hơn nữa, phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về những bí ẩn của linh khí và những sinh vật quỷ dị đó.