Chương 58: Hành Quân Trong Yên Bình
Đội quân do Chỉ huy sứ Thượng Quan Hùng đích thân chỉ huy tiếp tục lên đường, xuôi về phía Nam. Tiếng trống trận dồn dập đã im bặt từ lâu, thay vào đó là tiếng bước chân đều đặn của hàng ngàn binh sĩ, tiếng giáp trụ va chạm khẽ khàng, và tiếng gió xào xạc trên những cánh rừng bạt ngàn.
Mặc dù không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng của buổi triệu tập, nhưng những ngày hành quân đầu tiên lại diễn ra một cách khá yên bình, trái ngược hoàn toàn với những gì Hải Long và các tân binh khác đã dự đoán.
Con đường hành quân kéo dài qua những vùng đất rộng lớn của Đại Việt. Họ đi qua những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời, nơi những người nông dân vẫn đang cần mẫn làm việc, dường như chưa hề hay biết về mối nguy hiểm đang rình rập ở biên cương.
Họ vượt qua những con sông lớn, nước chảy xiết, những cây cầu gỗ cổ kính bắc ngang qua thung lũng sâu thẳm. Đôi lúc, họ dừng chân nghỉ ngơi bên những con suối trong vắt, nước chảy róc rách, soi bóng những hàng cây cổ thụ xanh um. Cảnh vật thiên nhiên hùng vĩ và bình dị của Đại Việt hiện ra trước mắt Hải Long, khiến hắn cảm thấy một sự bình yên lạ thường trong tâm hồn, dù biết rằng sự bình yên này chỉ là tạm thời.
Trong suốt quá trình hành quân, Hải Long vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ. Hắn không ngừng quan sát xung quanh, lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Hắn để ý đến những thay đổi dù là nhỏ nhất trong không khí, trong cách di chuyển của các loài động vật.
Hắn biết, sự yên bình này chỉ là vỏ bọc cho một cơn bão lớn đang đến gần. Những gì hắn đã đọc trong quyển “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục” và quyển sách “Bí Ẩn” luôn vang vọng trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về những mối nguy hiểm tiềm tàng, về những thế lực siêu nhiên và những âm mưu ẩn giấu.
Hắn nhớ lại cái ngày hắn cùng Thái Đức và Đình Hiền gửi tiền về làng. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho số tiền lớn thắng cược, hắn đã nghĩ ra một cách tinh vi. Hắn không gửi trực tiếp bằng tiền mặt hay ngân phiếu, mà dùng một phần để mua những thỏi vàng nén nhỏ, một phần mua những viên ngọc thạch không quá quý hiếm nhưng có giá trị ổn định, dễ dàng trao đổi.
Sau đó, hắn cẩn thận giấu chúng vào trong những túi vải nhỏ, rồi lại bọc kỹ trong những lớp vải thô, trông như những gói hàng bình thường không có gì đặc biệt. Hắn nhờ một thương nhân quen biết của Lục Gia, người thường xuyên đi lại giữa các thành và các làng mạc, gửi về cho gia đình mình và gia đình hai người bạn dưới danh nghĩa là tiền công làm việc ở Lục Gia phủ.
Vị thương nhân đó, với kinh nghiệm lâu năm trong nghề, cũng không hề nghi ngờ gì về giá trị thực sự của những gói hàng đó. Sự cẩn trọng này của Hải Long là để tránh mọi sự chú ý không cần thiết, đảm bảo rằng số tiền sẽ đến tay gia đình một cách an toàn nhất, phòng khi có chuyện bất trắc xảy ra trên chiến trường.
Đội của Hải Long do Lão Cẩu chỉ huy. Lão Cẩu vẫn giữ nguyên vẻ khó ưa, hay càu nhàu và chèn ép lính mới. Hắn ta thường xuyên giao cho Hải Long những công việc nặng nhọc, những nhiệm vụ khó khăn nhất, và luôn tìm cách bới móc lỗi lầm của hắn.
Hải Long không hề phản kháng. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản, làm theo mọi mệnh lệnh của Lão Cẩu một cách nhanh chóng và hiệu quả. Hắn biết, việc đôi co với một kẻ như Lão Cẩu chỉ tốn thời gian và năng lượng. Hắn cần giữ sức, giữ sự tập trung cho những trận chiến thực sự sắp tới.
Hắn cũng nhận ra rằng, Lão Cẩu không phải là một kẻ xấu xa hoàn toàn, hắn ta chỉ là một người lính già đã quá quen với sự khắc nghiệt của quân ngũ, và cách hắn ta đối xử với lính mới cũng là một cách để rèn luyện họ, dù có phần thô bạo.
Trong khi Hải Long và đạo quân của Thượng Quan Hùng đang tiến về phía Nam, ở một chiến tuyến khác, Đình Hiền đang trải qua những ngày hành quân đầy gian nan. Đội quân của hắn, dưới sự chỉ huy của Tướng quân Lý Hổ, đang gấp rút tiến về phía Tây Bắc. Họ đã hành quân không ngừng nghỉ, vượt qua những địa hình hiểm trở, những con đường núi gập ghềnh.
Đình Hiền cảm thấy cơ thể mình rã rời, nhưng tinh thần lại căng thẳng tột độ. Hắn biết, họ đang tiến vào một vùng đất nguy hiểm, nơi những sinh vật quỷ dị đang hoành hành. Khoảng một ngày nữa, họ sẽ đến được chiến trường.
Đêm đó, trời đổ mưa như trút nước. Những hạt mưa nặng hạt quất thẳng vào mặt Đình Hiền, lạnh buốt và rát bỏng. Gió rít từng cơn, thổi bay những chiếc lá khô, tạo ra những âm thanh ghê rợn như tiếng gào thét của quỷ dữ. Lều trại tạm bợ không đủ sức che chắn, nước mưa thấm vào từng ngóc ngách, khiến mọi thứ trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Đình Hiền ôm chặt lấy mình, cố gắng giữ ấm, nhưng trong lòng hắn không khỏi dao động.
Hắn nhìn xung quanh. Các binh sĩ mới nhập ngũ, với độ tuổi khá trẻ, có người chỉ mới mười tám đôi mươi, nhưng cũng có những người đã 28, 30 tuổi, đều đang co ro trong lều, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo sợ. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên trong đêm mưa.
Họ là những người dân thường, chưa từng trải qua chiến trận, và sự khắc nghiệt của cuộc hành quân cùng với nỗi sợ hãi về những sinh vật quỷ dị đã khiến tinh thần họ suy sụp. Trong lòng họ, sự dao động và hoài nghi về cuộc chiến này đang lớn dần.
“Liệu chúng ta có sống sót được không?” Một người lính trẻ thì thầm, giọng run rẩy.
“Đừng nói những lời xui xẻo đó!” Một người lính già hơn quát khẽ, nhưng ánh mắt hắn ta cũng không giấu được sự bất an.
Đình Hiền cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn nhớ lại lời hứa của Hải Long: “Bằng mọi giá, chúng ta sẽ sống sót quay trở về. Chúng ta sẽ về thăm làng, dù chỉ một lần.” Lời hứa đó như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm trái tim hắn trong đêm mưa lạnh giá.
Trở lại với Hải Long và Thái Đức. Trong khi Đình Hiền đang đối mặt với mưa gió và nỗi sợ hãi, Thái Đức đang cẩn thận chuẩn bị nốt những món đồ bảo mệnh của mình. Cậu ta mặc thêm một lớp áo giáp da mỏng bên trong, rồi kiểm tra lại các túi dược liệu, đảm bảo chúng được cất giữ cẩn thận và dễ dàng lấy ra khi cần.
“Cái này… cả cái này nữa, ta mặc vào hết,” Thái Đức lẩm bẩm, vừa nói vừa cài chặt từng chiếc khóa trên bộ giáp. Cậu ta biết, mỗi lớp bảo vệ, mỗi loại dược liệu đều có thể là yếu tố quyết định sự sống còn trên chiến trường.
Hải Long đứng bên ngoài lều, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía Nam, xuyên qua những ngọn núi xa xăm, nơi chiến trường thực sự đang chờ đợi. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn đang ngày càng mạnh mẽ hơn, như một cơn bão lớn đang cuộn trào từ phương xa.
“Khoảng yên bình sẽ không còn lâu nữa,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng. Hắn biết, những ngày hành quân êm đềm này chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão. Cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu khi họ đến được chiến trường.
Hắn trở lại nơi nghỉ ngơi, mở quyển “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục” ra đọc. Hắn lật đến những trang ghi chép về lịch sử cổ xưa, về những triều đại đã tồn tại trước triều đại Đồng và Nguyễn.
” Hơn Bốn ngàn năm … lịch sử cả một Đại Việt,” hắn thầm thì. “Thế còn khoảng thời gian trước nữa thì sao? Trước nữa thì sao?” Quyển sách này chỉ ghi chép về lịch sử được biết đến, nhưng hắn tin rằng còn rất nhiều bí mật, rất nhiều nền văn minh đã biến mất trong dòng chảy của thời gian.
Cả một đội quân chỉnh tề tiếp tục xuôi Nam. Dù chặng đường còn dài và nguy hiểm, nhưng dưới sự chỉ huy của Thượng Quan Hùng, kỷ luật vẫn được duy trì nghiêm ngặt.