Chương 55: Chuẩn Bị Cho Cuộc Chiến
Sau buổi tập hợp đầy biến động tại quảng trường, Hải Long cùng Thái Đức và Đình Hiền trở về phòng, lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Mệnh lệnh triệu tập toàn bộ trai tráng đi lính đã giáng xuống như một tiếng sét ngang tai, phá tan mọi dự định và ước mơ về một cuộc sống bình yên.
Ba người ngồi quây quần, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên khuôn mặt non choẹt nhưng đầy vẻ lo âu của họ. Mặc dù mới chỉ 14, gần 15 tuổi, nhưng nhờ quá trình khổ luyện và những trải nghiệm sinh tử, thân hình của Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền đã rắn chắc hơn, cao lớn hơn, nhìn qua cứ ngỡ như những thanh niên 16, 17 tuổi.
“Chúng ta phải làm gì đây, Hải Long?” Thái Đức hỏi, giọng nói đầy sự hoang mang. “Hai tháng nữa là phải ra trận rồi. Ta… ta chưa từng cầm kiếm chiến đấu thực sự bao giờ.”
Đình Hiền cũng gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. “Ý định về làng chưa kịp thực hiện đã phải đi rồi. Nhớ căn nhà tranh cũ kỹ quá.”
Hải Long nhìn hai người bạn, ánh mắt hắn kiên định. “Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Mệnh lệnh của Hoàng Triều, không ai dám chống lại. Nhưng chúng ta sẽ không đi tay không. Chúng ta sẽ chuẩn bị thật kỹ càng.”
Cả đám bắt đầu bàn bạc cho chuyến đi sắp tới. Với số tiền lớn mà Hải Long đã thắng cược ở Túy Vân Hiên, họ quyết định mua một số đồ bảo mệnh cần thiết. Họ đến các cửa hàng chuyên bán đồ quân dụng và dược liệu trong thành, tìm mua những thứ tốt nhất có thể.
Hải Long chọn mua những bộ giáp da nhẹ nhưng bền chắc, có thể che chắn những bộ phận quan trọng trên cơ thể mà không gây vướng víu khi di chuyển. Hắn cũng mua thêm vài con dao găm sắc bén, dễ dàng giấu trong người, và một ít thuốc độc, thuốc giải độc quý hiếm mà Thái Đức, với kiến thức về dược liệu, đã tư vấn.
Ngoài ra, họ còn mua những loại thảo dược cầm máu, giảm đau, và tăng cường thể lực, được cất gọn gàng trong những túi vải nhỏ, dễ dàng mang theo bên mình. Mỗi món đồ đều được lựa chọn kỹ lưỡng, không chỉ dựa vào giá cả mà còn dựa vào tính thực dụng và khả năng bảo vệ tính mạng trong những tình huống nguy hiểm.
Sau khi mua sắm xong, họ còn lại một khoản tiền khá lớn. Thái Đức và Đình Hiền vẫn còn day dứt về việc không thể về thăm làng. “Số tiền này, chúng ta không thể mang theo hết được,” Đình Hiền nói. “Nếu có chuyện gì xảy ra trên chiến trường, cha mẹ chúng ta sẽ không có gì để sống.”
Hải Long gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ gửi số tiền này về làng.” Nhưng việc gửi một khoản tiền lớn như vậy về một ngôi làng hẻo lánh mà không gây chú ý là một vấn đề. Hải Long nghĩ một lúc, rồi đưa ra ý kiến. “Chúng ta sẽ cải trang số tiền này. Hãy mua một ít vàng nén nhỏ, và một số loại đá quý không quá nổi bật nhưng có giá trị. Sau đó, chúng ta sẽ nhờ một thương nhân đáng tin cậy, người thường xuyên đi lại giữa các thành và các làng mạc, gửi về cho gia đình chúng ta dưới danh nghĩa là tiền công làm việc ở Lục Gia phủ. Như vậy sẽ không gây nghi ngờ, và cũng an toàn hơn.”
Thái Đức và Đình Hiền thấy vậy, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Họ nhanh chóng thực hiện theo kế hoạch của Hải Long, tìm một thương nhân quen biết của Lục Gia, người có tiếng là trung thực, và nhờ ông ta chuyển số tiền đã được cải trang về làng.
Trong những ngày chuẩn bị, khi đi ngang qua các cửa hàng, Hải Long và hai người bạn thường xuyên nghe thấy những người dân nói chuyện, bàn tán xôn xao về tình hình biên giới.
“Các ngươi đã biết gì chưa, Hoàng Triều điều động binh lính tới đây nghe nói bên biên giới sắp có biến lớn đấy!” Một người đàn ông nói, giọng điệu đầy vẻ lo lắng.
“Ta cũng nghe nói vậy. Giờ bên trong thành đang hoảng loạn lắm, ai cũng sợ chiến tranh.” Một người khác tiếp lời, vẻ mặt tái mét. “Vì tránh cho lòng dân không ổn định, bọn hắn mới cho mọi người hai tháng để chuẩn bị, chứ thực ra tình hình đã rất cấp bách rồi.”
“Ngươi nghe ở đâu có chuẩn không? Ta nghe nói bên biên giới xuất hiện nhiều thứ quỷ dị lắm. Không phải là quân địch thông thường đâu,” một người phụ nữ thì thầm, giọng đầy vẻ sợ hãi. “Người ta đồn rằng, có những sinh vật kỳ lạ, những con quái vật chưa từng thấy xuất hiện từ sâu trong rừng rậm, tấn công các tiền đồn biên giới. Chúng không giống bất kỳ loại dị thú nào mà chúng ta từng biết. Chúng có hình thù ghê rợn, sức mạnh phi thường, và dường như không thể bị tiêu diệt bởi vũ khí thông thường.”
“Ngươi nghe ở đâu ra tin đồn nhảm nhí đó vậy? Chắc là do người ta hoảng sợ mà thêu dệt nên thôi,” một người đàn ông khác cố gắng trấn an, nhưng giọng điệu của hắn ta cũng không giấu được sự bất an.
Hải Long lắng nghe mọi lời bàn tán, lòng hắn thầm suy luận. “Quỷ dị… sinh vật kỳ lạ… không phải quân địch thông thường…” Những lời này khiến hắn nhớ đến Cấm Địa Thiên An và Mê Vụ Chi Cốc trong quyển “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục”. Liệu có phải những thứ quỷ dị đó chính là dị biến từ hai cấm khu này? Nếu đúng như vậy, thì mối nguy hiểm này còn lớn hơn hắn tưởng rất nhiều.
Sau khi hoàn tất việc chuẩn bị và gửi tiền về làng, Hải Long và hai người bạn trở về Lục Gia phủ. Hắn nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong phủ. Các gia đinh Lục Gia gần như là đã đi hết, chỉ giữ lại khoảng 20 người.
Những người này đều là những gia đinh trung thành, có kinh nghiệm, đủ để đảm bảo an ninh cơ bản cho phủ nếu như có nổi loạn xảy ra trong thành. Sự vắng vẻ của phủ khiến không khí trở nên trầm lắng hơn, nhưng cũng mang theo một sự căng thẳng ngầm.
Lục Mỗ, với khuôn mặt nghiêm nghị hơn bao giờ hết, đang huấn luyện lại những người sắp phải đi lính, bao gồm cả ba bọn hắn. Bài huấn luyện giờ đây không còn là những bài quyền pháp cơ bản hay rèn luyện thể lực đơn thuần.
Thay vào đó, Lục Mỗ tập trung vào những kỹ năng chiến đấu thực tế trên chiến trường: cách sử dụng các loại vũ khí cơ bản như kiếm, thương, cung; cách di chuyển trong đội hình, cách phòng thủ và tấn công theo nhóm; và cả những kỹ năng sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt. Mỗi buổi huấn luyện đều diễn ra vô cùng khắc nghiệt, dưới sự giám sát chặt chẽ của Lục Mỗ. Hắn không ngần ngại phạt nặng những ai lơ là, thiếu tập trung.
“Các ngươi phải nhớ kỹ! Chiến trường không phải là nơi để đùa giỡn! Một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống!” Lục Mỗ quát lớn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. “Hãy tập trung! Hãy chiến đấu như thể đây là trận chiến cuối cùng của các ngươi!”
Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền đều cố gắng hết sức mình. Hải Long, với nền tảng võ công vững chắc và linh khí trong người, nhanh chóng nắm bắt được các kỹ năng mới. Thái Đức, dù yếu hơn về thể chất, nhưng lại rất nhanh nhẹn và khéo léo trong việc sử dụng cung tên.
Đình Hiền, với sự thông minh và khả năng phân tích, lại rất giỏi trong việc phối hợp đội hình và đưa ra những chiến thuật nhỏ. Ba người họ cùng nhau luyện tập, hỗ trợ lẫn nhau, dần trở nên ăn ý hơn.
Sau một buổi huấn luyện mệt nhoài, Lục Khải gọi riêng Hải Long đến thư phòng. Ông ta ngồi trước bàn trà, vẻ mặt trầm tư.
“Này Lục Hùng,” Lục Khải nói, giọng điệu có chút bùi ngùi. “Ta biết ngươi là một người tài năng, có trí tuệ và sức mạnh vượt trội. Ta tin rằng sau này ngươi sẽ thành công, sẽ trở thành một nhân vật lớn trong Đại Việt này.” Ông ta nhìn Hải Long với ánh mắt đầy sự tiếc nuối. “Ta vốn định để ngươi bên mình, để ngươi có thể giúp ta phát triển Lục Gia, để ngươi có một cuộc sống an nhàn, sung túc. Nhưng ta không có quyền giữ ngươi lại. Mệnh lệnh của bên trên, không ai có thể làm trái. Ngươi phải đi, phải tham gia vào cuộc chiến này.”
Hải Long cúi đầu. “Gia chủ, tiểu nhân dù ở trong này không lâu, nhưng đã nhận được rất nhiều ân huệ từ Gia chủ và phu nhân. Tiểu nhân luôn khắc ghi trong lòng. Tiểu nhân hiểu rằng đây là bổn phận, là trách nhiệm của một người con Đại Đồng.”
Lục Khải thở dài. “Ngươi là một người thông minh, ta tin ngươi sẽ biết cách tự bảo vệ mình. Nhưng chiến trường là nơi khốc liệt, không ai có thể nói trước được điều gì.” Ông ta dừng lại, ánh mắt đầy sự lo lắng cho Hải Long.
Hải Long mỉm cười. Hắn rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ, được bọc cẩn thận trong một lớp vải lụa. Hắn đặt nó lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lục Khải. Đó là một chiếc nhẫn ngọc bích đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng lại có một khắc ấn hình chim Lạc rất tinh xảo.
“Gia chủ,” Hải Long nói, giọng điệu trầm ấm. “Đây là một vật kỷ niệm nhỏ của tiểu nhân. Nếu sau này, Lục Gia có gặp bất kỳ khó khăn nào, hoặc Gia chủ cần tiểu nhân giúp đỡ, xin hãy dùng chiếc nhẫn này. Hãy tìm đến bất kỳ tiệm cầm đồ lớn nào trong các thành trấn, hoặc bất kỳ thương hội nào có liên hệ với Túy Vân Hiên, và đưa chiếc nhẫn này ra. Sẽ có người biết cách liên lạc với tiểu nhân. Tiểu nhân hứa, dù ở đâu, dù làm gì, tiểu nhân cũng sẽ cố gắng hết sức mình để giúp đỡ Gia chủ và Lục Gia.”
Lục Khải nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn Hải Long, ánh mắt ông ta đầy vẻ xúc động. Ông ta không ngờ Hải Long lại có tấm lòng như vậy. Ông ta cầm lấy chiếc nhẫn, siết chặt trong tay. “Được! Ta sẽ giữ nó. Lục Hùng, ta tin ngươi sẽ thành công. Hãy bảo trọng!”
Hải Long cúi đầu chào Lục Khải, rồi quay về chỗ của mình. Đêm đó, hắn nằm trên giường, nhìn trần nhà, lòng đầy những suy nghĩ. Cuộc chiến sắp tới sẽ là một thử thách lớn, một bước ngoặt trong cuộc đời hắn. Nhưng hắn không sợ.