Chương 53: Quân Lâm Thành Bạch Vân
Sau những buổi thảo luận và chuẩn bị ròng rã, cuối cùng ngày trọng đại cũng đã đến. Thành trấn Bạch Vân rực rỡ trong nắng sớm, không khí trang nghiêm và hồi hộp bao trùm khắp nơi.
Cờ xí Hoàng Triều tung bay phấp phới trên khắp các ngả đường, những dải lụa ngũ sắc rực rỡ được treo dọc các con đường chính, tạo nên một cảnh tượng vừa trang nghiêm vừa lộng lẫy.
Lính gác được tăng cường gấp bội, đứng nghiêm trang ở mỗi góc phố, ánh mắt cảnh giác quét qua từng người qua lại, đảm bảo không một sơ suất nào có thể xảy ra.
Các vị Thành chủ từ những thành trấn lân cận cũng đã tề tựu đông đủ tại cổng thành. Thành chủ An Dương, với vẻ mặt đầy toan tính, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thành chủ Lào Ba, người đang đứng cạnh với phong thái điềm đạm, ánh mắt xa xăm.
Cùng với đoàn tùy tùng của mình, họ đứng chờ đợi trong im lặng, mỗi người đều mang một tâm tư riêng: vừa muốn thể hiện sự tôn kính và trung thành với Hoàng Triều, vừa muốn nắm bắt tình hình và tìm kiếm cơ hội cho bản thân trong bối cảnh đầy biến động này.
Vào giữa buổi chiều hôm đó, từ phía xa, một âm thanh hùng tráng vang vọng, như tiếng sấm rền từ mặt đất. Đó là tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng giáp trụ va chạm lanh canh và tiếng cờ xí phần phật trong gió, báo hiệu một sự kiện trọng đại đang đến gần.
Một đoàn quân khổng lồ, khoảng hai ngàn người, xuất hiện từ phía chân trời, tiến vào Thành trấn Bạch Vân. Khí thế của đội quân này mạnh mẽ như sóng thần, khiến mặt đất rung chuyển, bụi đất cuồn cuộn bay mù mịt, che khuất cả ánh nắng chiều.
Đội quân này được trang bị vô cùng tinh nhuệ, mang một phong cách đặc trưng của Đại Việt Hoàng Triều, kết hợp giữa sự thực dụng quân sự và nét thẩm mỹ truyền thống. Áo giáp của họ được làm từ hợp kim đen bóng, không quá cầu kỳ nhưng lại chắc chắn và linh hoạt, ôm sát cơ thể, giúp binh sĩ dễ dàng di chuyển trong mọi địa hình.
Trên ngực áo giáp có khắc hình chim Lạc đang vươn cánh, biểu tượng của Đại Việt, được chạm trổ tinh xảo, ánh lên vẻ uy nghiêm. Mũ trụ của họ cũng đơn giản nhưng vững chãi, che kín phần đầu và gáy, với một chùm lông vũ màu đỏ sẫm gắn phía sau, tạo điểm nhấn mạnh mẽ, khiến họ trông càng thêm dũng mãnh.
Tay họ cầm những thanh trường kiếm sắc bén, lưỡi kiếm ánh lên hàn quang lạnh lẽo; những cây thương dài sáng loáng, đầu thương nhọn hoắt, sẵn sàng xuyên thủng mọi thứ; và những chiếc cung đã giương sẵn tên, mũi tên tẩm độc được bọc cẩn thận, chờ đợi lệnh bắn.
Trang phục bên trong áo giáp của họ chủ yếu là màu xanh sẫm và nâu đất, giúp dễ dàng ẩn mình trong địa hình rừng núi, nhưng vẫn có những đường viền màu đỏ son và vàng kim tinh tế trên cổ tay áo và viền giáp, thể hiện sự uy nghiêm và quyền lực của Hoàng Triều.
Mỗi binh sĩ đều có vóc dáng cường tráng, khuôn mặt rắn rỏi, ánh mắt kiên định, toát lên sự kỷ luật và kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Họ di chuyển theo đội hình chặt chẽ, không một tiếng động thừa thãi, như một khối sắt thép khổng lồ đang từ từ tiến vào thành. Khí thế của hai ngàn binh sĩ này đủ để khiến bất kỳ kẻ nào cũng phải rùng mình, cảm nhận được sức mạnh tuyệt đối của Hoàng Triều, một sức mạnh có thể nghiền nát mọi sự phản kháng.
Đi giữa đội quân hùng hậu đó là một chiếc xe ngựa lộng lẫy, được chạm khắc tinh xảo bằng gỗ lim quý hiếm, mái che bằng lụa vàng thêu rồng phượng, kéo bởi bốn con bạch mã quý hiếm, lông trắng như tuyết, dáng vẻ uy phong, bước đi vững chãi, uyển chuyển. Xung quanh chiếc xe là hàng chục hộ vệ tinh nhuệ nhất, áo giáp sáng loáng, ánh mắt sắc bén, luôn giữ khoảng cách an toàn, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.
Chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng thành. Một người đàn ông trung niên, khoảng 40-45 tuổi, vận bộ quan phục màu tím thêu rồng vàng tinh xảo, bước xuống. Hắn ta có vóc dáng cao lớn, thân hình cân đối, không quá vạm vỡ nhưng lại toát lên một vẻ cường tráng ẩn chứa sức mạnh nội tại, như một ngọn núi lửa đang ngủ yên, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Khuôn mặt hắn ta cương nghị, đường nét rõ ràng, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, nhưng lại không hề mang vẻ kiêu ngạo hay hống hách. Thay vào đó, ánh mắt hắn ta sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải, trí tuệ và một khí chất uy nghiêm, quyền lực đến đáng sợ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chỉ cần hắn ta đứng đó, không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, mọi ánh mắt đều phải cúi xuống, không dám nhìn thẳng. Hắn ta chính là Chỉ huy sứ Hoàng Triều, Thượng Quan Hùng.
Thành chủ Lạch Kha, Gia chủ Lục Khải, và các vị Thành chủ lân cận cùng các quan chức, thương nhân lớn của thành đều bước ra đón tiếp. Họ cúi đầu chào hỏi một cách cung kính, giọng điệu đầy vẻ khép nép, không dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào vị Chỉ huy sứ.
“Tiểu nhân rất hân hạnh được đón tiếp đại nhân tới đại giá quang lâm ở thành nhỏ bé này,” Thành chủ Lạch Kha nói, giọng điệu khiêm tốn đến lạ thường, khác hẳn với vẻ uy quyền thường ngày của hắn ta. Hắn ta cúi đầu thật sâu, thể hiện sự tôn kính tột độ, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù trời không quá nóng.
Thượng Quan Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người, như muốn nhìn thấu tâm can họ. Hắn ta không nói nhiều, chỉ đáp lại bằng vài lời ngắn gọn, khiêm tốn nhưng đầy quyền uy, khiến người nghe không khỏi cảm thấy áp lực.
“Các vị đã vất vả rồi. Không cần đa lễ.” Giọng hắn ta trầm ấm, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khiến người khác không dám lơ là, không dám có bất kỳ hành động thiếu tôn trọng nào.
Đoàn người bắt đầu tiến vào trung tâm Thành Bạch Vân. Dân chúng hai bên đường đều quỳ gối, cúi đầu, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào vị Chỉ huy sứ. Khí thế của đội quân hai ngàn người, cùng với sự uy nghiêm của Thượng Quan Hùng, khiến cho mọi thứ xung quanh trở nên áp lực hơn bao giờ hết. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn của binh sĩ và tiếng gió thổi cờ xí.
Mỗi bước chân của Thượng Quan Hùng đều mang theo một sức nặng vô hình, khiến những kẻ yếu tim phải nín thở, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực.
Hải Long đứng lẫn trong hàng ngũ các gia đinh hộ vệ, ánh mắt hắn chăm chú quan sát Thượng Quan Hùng. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ vị Chỉ huy sứ này, mạnh hơn bất kỳ ai hắn từng gặp, kể cả Gia chủ Lục Khải.
Người này chắc chắn là một bậc tu luyện cao thâm, không chỉ là một quan chức bình thường. Ánh mắt của Thượng Quan Hùng tuy sắc lạnh, nhưng lại ẩn chứa một sự mệt mỏi và một nỗi lo lắng sâu kín, điều mà chỉ có Hải Long, với giác quan được cường hóa, mới có thể nhận ra.
Hắn ta không phải là một kẻ chỉ biết quyền lực, mà còn là một người đang gánh vác một trọng trách lớn lao, một gánh nặng vô hình, có lẽ liên quan đến tình hình biên giới mà hắn đã nghe ngóng được.
Sau khi đoàn Chỉ huy sứ đã ổn định chỗ ở trong phủ Thành chủ, Hải Long nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ giám sát của mình và quay về chỗ của Thái Đức và Đình Hiền. Hai người bạn đang ngồi trong phòng, vẻ mặt đầy lo lắng và tò mò, chờ đợi tin tức.
“Hải Long! Ngươi về rồi!” Thái Đức reo lên, khuôn mặt căng thẳng. “Vị Chỉ huy sứ đó… khí thế thật đáng sợ! Hắn ta nhìn một cái thôi mà ta đã thấy rùng mình rồi! Cả đội quân của hắn nữa, thật sự quá hùng mạnh!”
Đình Hiền gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Ta chưa từng thấy ai có khí chất như vậy. Hắn ta không giống những quan lại bình thường. Hắn ta là một kẻ rất mạnh.”
Hải Long ngồi xuống, vẻ mặt trầm trọng. Hắn nhìn hai người bạn, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. “Ta nghĩ, sắp tới đây sẽ có một sự kiện kinh thiên động địa sắp xảy ra. Việc điều động quân đội, sự xuất hiện của vị Chỉ huy sứ này, và cả những bí mật đang che giấu… Tất cả đều liên kết với nhau, tạo thành một bức tranh lớn hơn rất nhiều.”
Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn. Ta cảm thấy một mối nguy hiểm lớn đang đến gần, không chỉ cho Thành Bạch Vân mà còn cho cả Đại Việt Hoàng Triều. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.”
Thái Đức và Đình Hiền nhìn nhau, vẻ mặt cả hai đều trở nên nghiêm trọng.