Chương 51: Âm Mưu Sau Màn Buôn Bán
Đêm Túy Vân Hiên vẫn còn sôi động, nhưng đối với Lạch Khứ, đó là một đêm địa ngục. Hắn ta lao ra khỏi tửu lâu như một kẻ mất trí, bỏ lại sau lưng tiếng reo hò chiến thắng của đám đông dành cho Hải Long và tiếng cười chế nhạo của những kẻ từng xem thường hắn. Hắn ta không về phủ Thành chủ ngay, mà chạy thẳng đến một quán rượu nhỏ hẻo lánh, đập phá mọi thứ trong tầm mắt.
“Tốt… tốt… cho một tên gia đinh! Lúc đầu ta định tha cho ngươi, định cho ngươi một con đường sống, một cuộc đời an phận ở Lục Gia phủ. Ngươi chỉ là một tên nhà quê hèn mọn, ta đâu có thèm chấp! Nhưng hết lần này tới lần khác, ngươi lại dám làm nhục ta! Hết lần thi rượu đến lần đấu trí này!” Lạch Khứ gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận và tủi nhục.
Hắn ta vung tay, đập vỡ một chiếc bình sứ đắt tiền, những mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn nhà. Gương mặt hắn ta vặn vẹo, đỏ gay vì uất hận, đôi mắt ti hí giờ đây đầy những tia máu, trừng trừng nhìn vào khoảng không như muốn ăn tươi nuốt sống Hải Long.
Hắn ta túm lấy cổ áo một tên người hầu đang run rẩy, siết chặt: “Tại sao?! Tại sao ta lại thua nó?! Nó chỉ là một tên gia đinh hèn hạ! Tại sao nó lại dám làm vậy với ta?!” Tên người hầu sợ hãi, lắp bắp không nói nên lời.
Lạch Khứ đẩy mạnh tên người hầu ra, khiến hắn ta ngã dúi dụi. Nỗi nhục nhã này, nỗi nhục nhã của một con trai Thành chủ bị một tên gia đinh nhà quê đánh bại ngay trước mắt bao người, sẽ mãi mãi là vết sẹo trong tâm trí hắn.
Hắn thề sẽ không bao giờ bỏ qua cho Hải Long. Sẽ có ngày, hắn ta sẽ khiến tên gia đinh đó phải quỳ gối dưới chân mình, phải nếm trải sự đau khổ gấp trăm ngàn lần những gì hắn ta đã gây ra.
Về phần Hải Long, sau khi rời Túy Vân Hiên với Thái Đức và Đình Hiền, hắn cảm thấy vô cùng thoải mái và nhẹ nhõm. Cuộc đấu trí không chỉ giúp hắn rửa được nỗi nhục cho bản thân mà còn mang về một khoản tiền lớn.
“Ha ha ha! Lạch Khứ thiếu chủ mặt xanh lè luôn kìa! Đáng đời! Ai bảo hắn ta kiêu ngạo!” Thái Đức vừa đi vừa cười khúc khích, vẫn còn hưng phấn.
Đình Hiền thì trầm tĩnh hơn, nhưng nụ cười trên môi hắn ta cũng không tắt. “Ta không ngờ ngươi lại nghĩ ra câu đố đó, Hải Long. Nó thật sự… khiến người ta phải suy nghĩ lại rất nhiều điều.”
Hải Long mỉm cười. Hắn dừng lại, rồi lấy ra một phần lớn số tiền thắng cược. “Đây, hai ngươi, mỗi người một phần. Coi như là tiền công khó nhọc của hai ngươi đã giúp ta dụ dỗ đám người đó đặt cược.”
Thái Đức và Đình Hiền nhìn số bạc sáng lấp lánh trong tay, ngạc nhiên tột độ. “Nhiều vậy sao, Hải Long?” Thái Đức reo lên.
“Cứ giữ lấy đi,” Hải Long nói, ánh mắt kiên định. “Dù sao thì, cả ba chúng ta cũng đã định năm tới sẽ về làng. Khoản tiền này đủ để chúng ta có một cuộc sống sung túc khi trở về. Phần gốc của ta, ta sẽ tự giữ.”
“Này Hải Long, ta nghĩ tên thiếu thành chủ kia sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu,” Đình Hiền chợt nói, giọng có chút lo lắng. Hắn ta, với bản tính cẩn trọng, biết rằng một kẻ như Lạch Khứ sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng.
Hải Long cười lớn. “Ha ha, ta biết mà! Nhưng việc đoán trước cũng chỉ để phòng bị trước mà thôi. Hắn ta muốn ra tay, cứ để hắn ra tay. Ta cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.” Ánh mắt hắn lóe lên sự tự tin và bất cần. Hắn biết, Lạch Khứ sẽ tìm cách trả thù, nhưng hắn không sợ. Hắn đã mạnh hơn rất nhiều, và hắn không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
Ba người bạn chia tay nhau, Thái Đức và Đình Hiền trở về phòng của mình với một khoản tiền lớn và một tâm trạng phấn chấn. Hải Long thì trở về chỗ nghỉ của hắn.
Khi về đến phủ, trời đã gần sáng. Lúc hắn đang đi qua hành lang vắng vẻ, bất chợt thấy lão quản sự khó ưa lúc trước đứng trước cổng phủ, có vẻ như đang chờ đợi ai đó. Lão ta là người luôn khó chịu với Hải Long, và thường xuyên tìm cách gây khó dễ.
“Ngươi có việc gì sao bây giờ mới về? Đi đâu mà khuya khoắt thế?” Lão quản sự cất giọng càu nhàu, ánh mắt dò xét, đầy vẻ khó chịu.
Hải Long không muốn đôi co. Hắn biết lão ta chỉ muốn gây sự để trục lợi. “Ta xin phép rồi,” hắn nói ngắn gọn.
Lão quản sự hừ một tiếng, vẫn không chịu buông tha. “Xin phép? Xin phép ai? Ngươi nghĩ muốn đi đâu thì đi sao?”
Hải Long mỉm cười. Hắn rút từ trong túi ra một vài thỏi bạc nhỏ, đặt vào tay lão quản sự. “Đây là chút lòng thành, mong lão đừng chấp.” Hắn nói, giọng điệu bình thản. Lão quản sự ban đầu còn cau có, nhưng khi cảm nhận được trọng lượng của bạc trong tay, khuôn mặt lão ta lập tức giãn ra. Nụ cười gượng gạo xuất hiện, và ánh mắt lão ta nhìn Hải Long cũng bớt đi vẻ khó chịu. “À… à phải rồi… ngươi đi đâu thì cứ đi… cứ cẩn thận là được…” Lão ta nói, giọng điệu lập tức thay đổi.
Hải Long khẽ lắc đầu. Hắn biết, tiền bạc có thể giải quyết nhiều vấn đề. Hắn đi thẳng về phòng, lòng thầm nghĩ: “Kế hoạch của mình sắp tới có thay đổi rồi. Có lẽ mình nên đẩy nhanh tiến độ hơn.” Cuộc gặp gỡ với Lạch Khứ, chiến thắng ở Túy Vân Hiên, và những lời mời gọi từ Bà chủ Túy Vân Hiên đã khiến hắn nhận ra rằng, thế giới này còn nhiều điều hơn hắn nghĩ, và hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn nữa để đối mặt.
Trong khi Hải Long đang nghỉ ngơi, tại thư phòng của Lục Gia phủ, Gia chủ Lục Khải đang nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt chăm chú đọc các tài liệu kinh doanh. Bên cạnh ông là phu nhân Bích Tiêu, người vợ hiền thục và đáng kính của Gia chủ, đang pha trà và sắp xếp sổ sách một cách cẩn thận. Lục Khải vừa mới từ Túy Vân Hiên trở về, và những gì ông chứng kiến ở đó vẫn còn ám ảnh tâm trí ông.
“Ta thấy tên Lục Hùng rất có tài năng, trí tuệ có sức mạnh có… thực sự còn trẻ tuổi mà đã như vậy,” Lục Khải trầm ngâm nói, giọng điệu đầy sự kinh ngạc và thán phục. “Ngươi có thấy không, Bích Tiêu? Những lời lẽ của nó sắc bén như lưỡi kiếm, có thể xé toạc mọi đạo lý giả tạo. Ta chưa từng thấy một ai, dù là bậc văn nhân hay học giả uyên thâm, lại có thể nói ra những lời như vậy, lại còn dám nói ra lịch sử nhạy cảm của triều đại Đồng và Nguyễn Mạc.”
Bích Tiêu khẽ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự đồng tình. “Lão gia ngài nói rất đúng. Những lời của hắn ta thật sự khiến người ta phải suy ngẫm. Hắn không chỉ có trí tuệ vượt trội mà còn có sự dũng cảm phi thường. Lão gia ngài muốn cân nhắc tên này sao?”
Lục Khải nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. “Đúng vậy. Ta đã thấy tiềm năng rất lớn ở nó. Từ lần thi đấu rượu, đến việc nó bảo vệ đoàn xe khỏi đám cướp, và giờ là cuộc đấu trí này.
Nó không phải là kẻ tầm thường. Nó có thể trở thành một trụ cột lớn của Lục Gia trong tương lai.” Ông ta dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Nhưng hãy cứ để hắn thể hiện thêm chút nữa rồi tính sau. Ta muốn xem giới hạn của nó đến đâu. Những kẻ tài năng thường đi kèm với phiền toái không nhỏ.”
Bích Tiêu gật đầu, hiểu ý Gia chủ.
Về tới chỗ của mình, Hải Long nằm luôn xuống giường. Dù đã có một đêm đầy biến động, nhưng hắn không cảm thấy buồn ngủ. Tâm trí hắn vẫn quay cuồng với những suy nghĩ.
Hắn nhìn trần nhà, lẩm bầm: “Thế giới này ta không tin chỉ có như vậy. Linh khí, dị thú, những kẻ tu luyện, và cả những bí mật lịch sử bị che giấu… Chắc chắn còn nhiều điều mà mình chưa biết đến.”
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, nhưng quyển sách “Bí Ẩn” lại hiện rõ cứ kẹt mãi trong đầu của hắn, không ngừng thôi thúc hắn phải khám phá. “Quyển sách chết tiệt này… ngươi ra cho ta!” Hắn thầm rủa, nhưng dù cố gắng đến mấy, hắn cũng không thể gạt bỏ được những suy nghĩ đó.
Quyển sách không chỉ là một kho tàng kiến thức, mà còn là một cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn đang khát khao được khám phá.
Còn viên linh châu nó vẫn nằm im như vậy, còn cái lão kia đâu hắn cũng không rõ. Hắn vẫn chưa hiểu rõ về nó, về nguồn gốc và công dụng thật sự của nó. Hắn cảm thấy mình vẫn còn quá yếu kém, quá thiếu hiểu biết.
Nghĩ đến đó, Hải Long bật dậy. Hắn không thể nằm yên được nữa. Hắn với tay lấy quyển “Đại Việt Hoàng Triều Thông Lục” mà Gia chủ đã cho hắn. Hắn lại ngồi nghiên cứu, từng trang, từng chữ. Hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về những triều đại trước họ Nguyễn, về những cấm địa, về những truyền thuyết xa