Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lanh-chua-bat-dau-cuoi-ac-dich-thien-kim.jpg

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Cưới Ác Dịch Thiên Kim?

Tháng 1 9, 2026
Chương 477: Phiên ngoại: Tại trong quần tinh Chương 476: Phiên ngoại: Rindrick
tieu-dao-tieu-thon-y.jpg

Tiêu Dao Tiểu Thôn Y

Tháng 1 26, 2025
Chương 1434. Đại kết cục Chương 1433. Nhà khách ở một đêm
toan-cau-cao-vo-vo-dich-tu-bi-nu-de-cau-hon-bat-dau.jpg

Toàn Cầu Cao Võ: Vô Địch Từ Bị Nữ Đế Cầu Hôn Bắt Đầu

Tháng 2 24, 2025
Chương 304. Đại kết cục! Chương 303. Con mẹ nó, hung tàn như vậy sao?! Hồng Mông ảnh, Thế Giới Thụ, Lam Tinh tề lực
cao-vo-hinh-nguoi-kho-vu-khi-ta-co-the-cuop-doat-trang-bi.jpg

Cao Võ: Hình Người Kho Vũ Khí, Ta Có Thể Cướp Đoạt Trang Bị!

Tháng 2 8, 2026
Chương 243: Ai là đội cứu viện? Chương 242: Tức giận Dư Tường
tan-the-giang-lam-tu-my-nu-minh-tinh-hoang-dao-cau-sinh-bat-dau.jpg

Tận Thế Giáng Lâm: Từ Mỹ Nữ Minh Tinh Hoang Đảo Cầu Sinh Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 833. Vì hậu nhân chống lên một mảnh bầu trời ( hết trọn bộ ) Chương 832. Trở thành hoang tôn
comic-bat-dau-thu-duoc-dumbledore-the-nhan-vat.jpg

Comic: Bắt Đầu Thu Được Dumbledore Thẻ Nhân Vật

Tháng 1 24, 2025
Chương 188. Danzo tự vận, đường đi điểm cuối cùng! - FULL Chương 187. Phụ tử gặp nhau, chân tướng công bố!
tien-thien-dai-de.jpg

Tiên Thiên Đại Đế

Tháng mười một 29, 2025
Chương 585: Khai thiên tịch địa (đại kết cục)! Thứ 5 180 Chương 584: Thần vật phun trào
cai-luyen-dan-su-nay-choi-that-do-a.jpg

Cái Luyện Đan Sư Này Chơi Thật Dơ A

Tháng 5 7, 2025
Chương 596. Kết cục viên mãn Chương 595. Đệ Nhị Xuân Thu quyết tâm
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 50: Khai Sáng Một Vầng Sáng Mới
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 50: Khai Sáng Một Vầng Sáng Mới

Cả Túy Vân Hiên chìm trong sự im lặng chết chóc. Những lời của Hải Long, sắc bén như lưỡi dao, đã xé toạc màn hào nhoáng giả tạo, phơi bày một sự thật trần trụi về đạo đức và quyền lực. Hắn không chỉ phản bác Lạch Khứ, mà còn đưa ra một triết lý gai góc, một quan điểm táo bạo, chạm đến những điều sâu xa nhất của xã hội, thậm chí là lịch sử nhạy cảm của Đại Việt Hoàng Triều, khiến tất cả phải ngây người, không ai dám cất lời.

Lạch Khứ đứng sững sờ tại chỗ, mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt ti hí mở to, miệng há hốc, không thốt nên lời. Từng lời của Hải Long như những cú tát thẳng vào mặt hắn ta, đập tan mọi sự tự mãn, mọi lý thuyết suông mà hắn ta hằng tin tưởng. Hắn ta, một công tử bột chỉ giỏi ăn chơi, học thuộc lòng vài câu thơ văn, vài lời sáo rỗng, giờ đây bị một tên gia đinh nhà quê làm cho bẽ mặt trước đông đảo quần chúng.

Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả việc bị đánh bại trong võ đài. Hắn ta cảm thấy máu nóng dồn lên não, muốn gầm lên, muốn lao vào cấu xé Hải Long, nhưng lại không thể phản bác, bởi vì từng lời của Hải Long đều có lý lẽ, đều có dẫn chứng, đều là những sự thật mà không ai dám nói ra. Nỗi căm phẫn và sự nhục nhã thiêu đốt tâm can hắn, khiến hắn ta chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.

Mọi người trong tửu lâu, từ thương nhân giàu có, quan lại nhàn rỗi, đến những lữ khách lang thang và cả những ca kỹ, đều nhìn Hải Long với ánh mắt phức tạp. Ban đầu là sự kinh ngạc tột độ, rồi đến hoài nghi, và cuối cùng là sự thán phục xen lẫn sợ hãi. Họ chưa từng nghe ai dám nói thẳng thừng như vậy, đặc biệt là nhắc đến sự sụp đổ của triều đại Nguyễn và sự lên ngôi của họ Đồng – điều mà Hoàng Triều luôn cố gắng che giấu hoặc tô vẽ bằng những câu chuyện thần thánh hóa.

Điều này là một cấm kỵ, một vết sẹo lịch sử mà ít ai dám chạm vào. Nhưng Hải Long đã làm, và hắn đã làm nó một cách đầy lý lẽ, đầy sức thuyết phục, buộc họ phải đối mặt với những sự thật phũ phàng.

Bà chủ Túy Vân Hiên, người phụ nữ diễm lệ mà Hải Long đã gặp trong cuộc thi tài, vẫn đứng trên lầu cao. Đôi mắt phượng của bà ta nhìn chằm chằm vào Hải Long, không còn vẻ trầm ngâm hay khó hiểu. Thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ, rồi dần chuyển thành một ánh nhìn đầy tán thưởng, sâu sắc và có chút gì đó là sự hứng thú chưa từng có, như thể bà ta vừa phát hiện ra một báu vật hiếm có.

Bà ta hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của những lời Hải Long nói. Bà ta là người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu sự đổi thay của thế giới này, và bà ta biết rằng, đạo đức chỉ là một khái niệm tương đối, một chiếc áo khoác tạm bợ, còn quyền lực cùng sự sinh tồn mới là quy luật tối thượng, vĩnh cửu.

Sau một thoáng im lặng như tờ, Bà chủ Túy Vân Hiên cất giọng trong trẻo, tiếng nói vang vọng khắp đại sảnh, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc. “Thiếu chủ Hạ Lạch Khứ, dựa theo luật chơi, nếu không đưa ra được đáp án thỏa đáng, người sẽ phải uống chén rượu phạt thứ hai.” Giọng bà ta không chút biểu cảm, nhưng lại mang theo một sức ép vô hình, buộc Lạch Khứ phải đối mặt với thực tế.

Lạch Khứ bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Hắn ta run rẩy. Chén rượu phạt thứ hai! Hắn ta biết mình đã thua về trí tuệ, và sẽ không bao giờ có thể đưa ra một câu trả lời xứng đáng cho câu hỏi của Hải Long. Hắn ta muốn phản bác, muốn chửi rủa, nhưng không thể thốt nên lời. Mọi lý lẽ của hắn đều đã bị Hải Long đập tan tành bằng những sự thật không thể chối cãi.

Hắn ta chỉ có thể nghiến răng ken két, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Hải Long, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Nỗi căm phẫn và sự nhục nhã thiêu đốt tâm can hắn.

Thái Đức và Đình Hiền, từ đầu đến cuối đều nín thở theo dõi, giờ phút này mới hoàn hồn. Thái Đức không kìm được reo lên: “Hải Long! Ngươi… ngươi thắng rồi! Ngươi thật lợi hại! Ta chưa từng thấy ai có thể khiến tên Lạch Khứ kia câm nín như vậy!” Cậu ta mừng rỡ đến mức muốn lao đến ôm chầm lấy Hải Long, nhưng bị Đình Hiền giữ lại.

Đình Hiền, dù cũng kinh ngạc, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh hơn. Hắn ta nhìn Hải Long với ánh mắt đầy vẻ khâm phục và một chút lo lắng. Hắn ta biết, Hải Long không chỉ thắng một trận đấu trí, mà còn đánh bại Lạch Khứ một cách triệt để, hủy hoại danh tiếng của hắn ta, điều này chắc chắn sẽ gây ra rắc rối không nhỏ.

Lạch Khứ, trong cơn giận dữ và xấu hổ tột độ, không còn lựa chọn nào khác. Hắn ta nghiến răng ken két, bàn tay run rẩy cầm lấy bát rượu thứ hai, ngửa cổ uống cạn một hơi. Tiếng “ực ực” lớn hơn lần trước, như tiếng nuốt trôi sự nhục nhã, nuốt trôi cả lòng tự tôn cuối cùng.

Sau khi uống xong, Lạch Khứ đặt mạnh bát rượu xuống bàn. Hắn ta nhìn Hải Long với ánh mắt căm thù tột độ, rồi gằn giọng, từng chữ một như bị nghiến ra từ kẽ răng: “Ngươi… được lắm! Cuộc đấu này… ta thua! Ngươi thắng!” Nói xong, hắn ta quay lưng bỏ đi ngay lập tức, không thèm nói thêm một lời nào nữa, bỏ mặc đám người hầu đang hoảng loạn phía sau. Sự kiện này sẽ là một vết nhơ không thể gột rửa trong cuộc đời công tử bột Hạ Lạch Khứ, một nỗi nhục nhã mà hắn ta sẽ mãi mãi ghi hận.

Khách khứa trong Túy Vân Hiên lập tức bùng nổ. Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền, lấn át mọi âm thanh khác. Họ không chỉ cổ vũ cho Hải Long mà còn cổ vũ cho sự thật, cho những điều mà họ đã ngầm nghĩ bấy lâu nay nhưng không dám nói ra, cho sự dũng cảm của một kẻ dám thách thức quyền uy. Họ nhìn Hải Long với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như nhìn một vị anh hùng vừa vạch trần bộ mặt đạo đức giả tạo, vừa lật đổ một thần tượng trống rỗng.

Bà chủ Túy Vân Hiên khẽ mỉm cười. “Cuộc thi tài đã kết thúc. Vị khách Lục Hùng đã giành chiến thắng! Túy Vân Hiên xin chúc mừng!” Bà ta nói, giọng điệu rõ ràng và dứt khoát, khiến mọi người không thể không chấp nhận kết quả.

Ngay lập tức, những người phụ trách đặt cược của Túy Vân Hiên bắt đầu trả tiền cho những ai đã đặt cược vào Hải Long. Thái Đức và Đình Hiền lao đến quầy, khuôn mặt rạng rỡ, tay run run nhận về những túi bạc nặng trịch.

Với số tiền vạn lượng bạc mà Hải Long đã đặt cược, cùng với số tiền mà hai người bạn đã dụ dỗ đám đông đặt vào Lạch Khứ, số tiền họ thu về là một con số khổng lồ, gấp nhiều lần số vốn ban đầu, đủ để mua cả một dinh thự lớn ở Thành trấn Bạch Vân, hoặc sống sung túc cả đời. Hải Long nhìn số tiền đó, lòng hắn không chút tham lam, chỉ có sự bình thản. Hắn biết, tiền bạc chỉ là công cụ, là phương tiện để hắn đạt được mục tiêu lớn hơn, để hắn có thể đi xa hơn trên con đường của mình.

Đêm đó, ba người bạn tiếp tục vui chơi ở Túy Vân Hiên, nhưng không còn bị quấy rầy nữa. Các khách hàng khác đều nhìn Hải Long bằng ánh mắt tôn trọng, thậm chí có phần kính nể. Một số thương nhân còn đến bắt chuyện, muốn làm quen với “gia đinh Lục Hùng” tài ba này, hy vọng có thể hợp tác trong tương lai.

Hải Long lịch sự tiếp chuyện, nhưng không quá cởi mở, chỉ trả lời những câu hỏi cơ bản, không tiết lộ quá nhiều về bản thân. Hắn biết, sự nổi bật quá mức sẽ mang lại phiền toái không đáng có, đặc biệt là khi hắn đã động chạm đến con trai Thành chủ.

Bà chủ Túy Vân Hiên, sau khi kết thúc việc công bố, đã đích thân xuống tận bàn của Hải Long. Bà ta ngồi xuống đối diện hắn, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, đầy vẻ sắc sảo và thăm dò.

“Lục Hùng, ta không ngờ ngươi lại có thể đưa ra một lời giải thích sâu sắc đến vậy,” Bà chủ nói, giọng điệu có chút trầm ấm, khác hẳn với vẻ lạnh lùng trước đó. “Ngươi không chỉ thắng một trận đấu trí, mà còn khiến nhiều người phải suy nghĩ lại về những điều mà họ đã tin tưởng bấy lâu nay. Ngươi có một tầm nhìn khác hẳn những người phàm tục, một tầm nhìn đủ để lật đổ những khái niệm cũ kỹ.”

Hải Long khẽ chắp tay. “Bà chủ quá khen. Tiểu nhân chỉ là nói lên những điều mà tiểu nhân đã nhìn thấy và cảm nhận được trong cuộc đời mình. Đạo đức, suy cho cùng, chỉ là một khuôn khổ được vẽ ra, nhưng người vẽ nó cũng có thể xóa nó đi, hoặc vẽ lại theo ý mình.”

“Ngươi không sợ sao?” Bà chủ hỏi, ánh mắt sắc lẹm, dò xét phản ứng của hắn. “Những lời ngươi nói, đặc biệt là về triều đại cũ, có thể khiến ngươi gặp rắc rối lớn đấy. Thành chủ sẽ không dễ dàng bỏ qua mối nhục này đâu.”

Hải Long nở một nụ cười nhạt, đầy vẻ bất cần. “Sợ hãi là bản năng của kẻ yếu. Tiểu nhân chỉ nói lên sự thật. Mà sự thật thì luôn có sức mạnh của nó, dù nó có bị che giấu đến đâu. Hơn nữa, tiểu nhân tin rằng, những gì tiểu nhân nói, nhiều người cũng ngầm nghĩ như vậy, chỉ là không dám nói ra thôi, hoặc chưa đủ dũng khí để đối diện.”

Bà chủ Túy Vân Hiên im lặng một lúc, ánh mắt bà ta lướt qua Hải Long, như đang đánh giá lại toàn bộ con người hắn. Rồi bà ta khẽ thở dài. “Ngươi đúng là một con người thú vị, một viên ngọc thô chưa được mài giũa hoàn toàn. Có lẽ ta đã nhìn nhầm ngươi. Ngươi không phải là một gia đinh tầm thường. Ngươi có một sức mạnh tiềm ẩn, không chỉ về võ thuật mà còn về trí tuệ, một trí tuệ có thể lay chuyển lòng người.”

Bà ta dừng lại, rồi đột nhiên nói: “Nếu ngươi có bất kỳ khó khăn nào ở Thành trấn Bạch Vân, hoặc cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, đừng ngần ngại tìm đến Túy Vân Hiên. Ta sẽ luôn giúp đỡ ngươi, trong khả năng của mình.”

Hải Long hơi bất ngờ trước lời đề nghị của Bà chủ. Hắn biết, lời đề nghị này không hề đơn thuần. Bà chủ Túy Vân Hiên chắc chắn nhìn thấy tiềm năng đặc biệt ở hắn, và muốn kéo hắn về phía mình, hoặc ít nhất là tạo mối quan hệ tốt đẹp, có lợi cho Túy Vân Hiên. “Tiểu nhân xin đa tạ lòng tốt của Bà chủ,” hắn nói, cung kính cúi đầu. “Nếu có ngày đó, tiểu nhân nhất định sẽ tìm đến Bà chủ.”

Bà chủ khẽ cười, rồi đứng dậy. “Túy Vân Hiên luôn hoan nghênh những vị khách như ngươi.” Bà ta nói, rồi quay lưng bước lên lầu cao, biến mất sau tấm rèm lụa, để lại Hải Long với những suy nghĩ miên man.

Hải Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu sáng vằng vặc trên Thành trấn Bạch Vân. Từng lời hắn nói về đạo đức, về lịch sử, về sự sụp đổ của triều đại Nguyễn, không phải là lời nói suông. Chúng là kết tinh từ những gì hắn đã đọc trong “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục” và những chiêm nghiệm của chính bản thân hắn trong suốt thời gian qua.

Hắn nhớ lại những trang sách về triều đại Nguyễn thối nát, mục nát từ bên trong. Hoàng đế tại vị lúc đó, Nguyễn Mạc, một kẻ ăn chơi sa đọa, chỉ biết hưởng lạc, bỏ bê triều chính. Hắn ta dành phần lớn thời gian trong hậu cung với những mỹ nữ, xây dựng những cung điện xa hoa, tiêu tốn của cải quốc gia vào những trò giải trí vô bổ.

Các quan lại địa phương, thấy vua không quan tâm đến việc triều chính, cũng đua nhau tham lam, vơ vét của cải của dân chúng, biến cuộc sống của nhân dân thành địa ngục trần gian. Thuế má nặng nề, thiên tai dịch bệnh hoành hành, nhưng triều đình không hề đoái hoài, chỉ biết đàn áp những tiếng nói bất bình, bắt bớ những người dân vô tội.

Lòng dân ly tán, oán hận ngút trời, như một ngọn lửa âm ỉ chờ bùng cháy. Cái gọi là “đạo đức” của triều đình lúc đó chỉ là một tấm màn che đậy cho sự thối nát, sự bất công và sự mục ruỗng từ tận gốc rễ của một vương triều đã đánh mất thiên mệnh.

Và rồi, trong bối cảnh đó, từ những làng mạc hẻo lánh, những nông dân bình thường, dưới sự lãnh đạo của Đại Đồng, một vị thủ lĩnh xuất thân từ nông dân, đã đứng lên. Đại Đồng, tên thật là Đồng Quốc Cường, là một người đàn ông có sức mạnh phi thường và trí tuệ mẫn tiệp, nhưng quan trọng hơn cả, hắn có một trái tim yêu thương dân tộc và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.

Hắn và những người theo mình không phải là những kẻ quý tộc, không phải là những kẻ được sinh ra trong nhung lụa, mà là những người đã nếm trải đủ sự khổ cực của kiếp phàm nhân, đã chứng kiến tận mắt sự tàn phá của chính quyền mục nát. Họ đứng lên không phải vì tham vọng cá nhân, mà vì nỗi thống khổ của nhân dân, vì khát vọng về một cuộc sống công bằng, ấm no.

Họ giương cao ngọn cờ “Phục Hưng Quốc Gia” mang ý nghĩa không chỉ là khôi phục lại một quốc gia thịnh vượng, mà còn là khôi phục lại lòng tin của dân chúng vào chính quyền, khôi phục lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho bách tính, đưa Đại Việt trở lại thời kỳ vàng son.

Đồng thời, họ tuyên bố rằng triều đại họ Nguyễn đã mất đi thiên mệnh, tức là sự ủy thác của trời đất để cai trị. Khi một triều đại mất đi thiên mệnh, đó là lúc nó phải sụp đổ, và một triều đại mới phải lên thay, được thần linh và lòng dân ủng hộ. Điều này là một lý lẽ cực kỳ thuyết phục trong lòng dân lúc bấy giờ, khi mà niềm tin vào “thiên ý” là tuyệt đối, khiến họ sẵn lòng theo Đồng Quốc Cường.

Sự lên ngôi của Đồng Gia, với niên hiệu Đại Đồng, mang ý nghĩa là một xã hội vĩ đại, một cuộc sống đại đồng, nơi mọi người đều bình đẳng, đều được sống trong hòa bình, thịnh vượng và hạnh phúc. Đây là một lời hứa hẹn vang vọng, chạm đến khát vọng sâu thẳm của mỗi người dân Đại Việt lúc bấy giờ.

Hoàng đế Đồng Hoàng hiện tại là một vị hoàng đế khá tốt, an dân, thực hiện nhiều chính sách có lợi cho dân chúng. Ngài đã giảm thuế, khuyến khích phát triển nông nghiệp, ban hành luật pháp công bằng hơn, và đặc biệt là chú trọng đến việc xây dựng hệ thống thủy lợi, chống chọi thiên tai, giúp dân bớt lầm than.

Ngài cũng thường xuyên vi hành, lắng nghe ý kiến của dân chúng, trừng trị nghiêm khắc những quan lại tham nhũng, hà hiếp dân. Chính nhờ những chính sách và tấm lòng nhân ái của Đồng Hoàng mà triều đại Đồng đã nhanh chóng ổn định và phát triển, mang lại cuộc sống yên bình cho Đại Việt sau nhiều năm loạn lạc.

Hải Long cũng biết rằng, triều đại họ Đồng, dù hùng mạnh như vậy, nhưng mới chỉ tồn tại hơn mấy trăm năm. Trước triều đại họ Nguyễn, còn có rất nhiều triều đại khác nữa đã từng tồn tại và sụp đổ trên mảnh đất này, như triều nhà Lý, nhà Trần, nhà Lê…

Những triều đại mà hắn chưa có cơ hội tìm hiểu sâu sắc trong quyển sách của mình. Lịch sử là một vòng tuần hoàn, và đạo đức, dù có được hô hào đến đâu, cũng chỉ là một thứ yếu ớt khi đối mặt với sự thay đổi của thời cuộc, sự mục ruỗng từ bên trong, và ý chí quật cường của những kẻ dám vượt lên trên những ràng buộc cũ kỹ để tạo dựng một kỷ nguyên mới.

Những dẫn chứng thuyết phục như vậy, kết hợp với lời giải “một tờ giấy trắng” đầy ý nghĩa biểu tượng của Hải Long, đã khiến cho tất cả mọi người trong Túy Vân Hiên đều sững sờ, bàng hoàng. Một luồng tư duy mới như bùng nổ trong tâm trí họ, phá vỡ những quan niệm cố hữu mà họ đã được giáo dục từ nhỏ.

“Đúng vậy… đạo đức chỉ là một khái niệm cổ hủ!”

“Nó chỉ là thứ để kẻ mạnh dùng để trói buộc kẻ yếu, để duy trì quyền lực của họ!”

“Chúng ta đã bị lừa dối bấy lâu nay sao? Sự thật lịch sử lại là như vậy ư?”

Tiếng bàn tán, tiếng thì thầm, tiếng thở dài, tiếng kinh ngạc vang lên khắp nơi. Nhiều người cảm thấy như vừa được gỡ bỏ một tấm màn che mắt, nhìn thấy sự thật trần trụi của thế giới. Họ nhìn Hải Long với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, thậm chí là sùng bái.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-da-tu-da-phuc-tu-thien-long-nhan-bat-dau
Hải Tặc : Đa Tử Đa Phúc Từ Thiên Long Nhân Bắt Đầu
Tháng 10 17, 2025
toan-dan-linh-chu-lanh-dia-cua-ta-co-the-xuyen-viet.jpg
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Lãnh Địa Của Ta Có Thể Xuyên Việt
Tháng 2 2, 2026
ta-tai-lang-la-thuoc-tinh-moi-ngay-tang-gap-doi.jpg
Ta Tại Làng Lá, Thuộc Tính Mỗi Ngày Tăng Gấp Đôi
Tháng 4 30, 2025
ta-uzumaki-naruto-khong-can-tan-thanh.jpg
Ta Uzumaki Naruto, Không Cần Tán Thành
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP