Chương 49: Màn Kịch Trí Tuệ
Trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của Túy Vân Hiên, sau câu hỏi triết lý của Hải Long, Lạch Khứ đứng sững sờ. Khuôn mặt hắn ta từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang trắng bệch vì hoảng loạn. Hắn ta biết mình đã rơi vào bẫy, một cái bẫy không phải bằng đao kiếm mà bằng trí tuệ, thứ mà hắn ta luôn tự mãn nhưng thực chất lại nông cạn. Nhưng với bản tính kiêu ngạo, hắn ta không thể cúi đầu chịu thua. Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, và bắt đầu câu trả lời của mình.
“Ha! Câu hỏi này của ngươi… quả thật là… rất có chiều sâu! Nhưng ngươi nghĩ một câu hỏi đơn giản như vậy có thể làm khó được Hạ Lạch Khứ này sao?” Lạch Khứ cất giọng, cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng giọng điệu lại hơi run rẩy. Hắn ta bắt đầu thao thao bất tuyệt, giọng điệu hùng hồn, cố tình diễn đạt thật sâu xa, có hồn.
“Giới hạn của đạo đức… ưm… theo ta thấy, đạo đức là thứ không có giới hạn! Nó là nền tảng của con người, là kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta! Chúng ta phải tuân thủ đạo đức một cách tuyệt đối, không thể có sự phá vỡ nào cả! Việc phá vỡ đạo đức… là điều không thể chấp nhận được! Là hành vi của những kẻ vô đạo, những kẻ thấp hèn!”
Hắn ta bắt đầu viện dẫn những câu nói sáo rỗng từ sách vở, những triết lý khuôn mẫu mà hắn ta từng nghe loáng thoáng từ các vị thầy đồ, cố gắng chứng tỏ mình là người có học thức, là một bậc quân tử. Hắn ta nói về lòng hiếu thảo, về sự trung thành, về tình nghĩa huynh đệ, về lòng nhân ái.
Mỗi lời hắn ta nói đều được nhấn nhá, ngắt nghỉ đúng chỗ, cử chỉ tay chân vung vẩy đầy biểu cảm, như thể hắn ta đang đọc một bài phú văn chương. Hắn ta nói về việc một người quân tử phải luôn giữ mình trong khuôn khổ đạo đức, dù có gặp khó khăn hay cám dỗ đến đâu.
Hắn ta dùng những hình ảnh hoa mỹ, những từ ngữ bay bổng để tô vẽ cho câu trả lời của mình, khiến nó nghe có vẻ rất ý nghĩa và cao siêu.
“Chúng ta sinh ra đã được định sẵn bởi đạo đức! Đạo đức là nguồn gốc của mọi trật tự, là ánh sáng dẫn lối cho chúng ta thoát khỏi bóng tối của dục vọng và tội lỗi!” Hắn ta nói, đôi mắt sáng rực một cách giả tạo, nhìn thẳng vào đám đông. “Chỉ có kẻ ngu dốt, kẻ không hiểu biết mới dám phá vỡ đạo đức! Bởi vì khi đạo đức bị phá vỡ, xã hội sẽ loạn, con người sẽ trở thành những dã thú không hơn không kém!”
“Ví dụ cụ thể ư? Không có ví dụ nào cả! Việc phá vỡ quy tắc đạo đức thì luôn là sai trái! Không thể biện minh được!” Hắn ta nói một mạch dài dằng dặc, giọng điệu ngày càng hùng hồn hơn, nhấn mạnh vào sự tuyệt đối của đạo đức, nhưng lại hoàn toàn không đi vào trọng tâm câu hỏi của Hải Long, không trả lời được vế “những tình huống nào mà việc phá vỡ một quy tắc đạo đức lại trở nên đúng đắn”.
Hắn ta chỉ nói những gì hắn ta muốn nói, những gì hắn ta nghĩ là đúng, không quan tâm đến sự phức tạp của vấn đề. Hắn ta nói đến mức khuôn mặt đỏ bừng, cổ họng khô khốc, nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ tự tin, cái vẻ của một kẻ đang diễn kịch.
Mọi người trong tửu lâu chăm chú lắng nghe. Ban đầu, nhiều người bị cuốn hút bởi giọng điệu hùng hồn và những lời lẽ hoa mỹ của Lạch Khứ.
Họ vỗ tay tán thưởng, gật gù đồng ý, cho rằng con trai Thành chủ quả nhiên tài hoa, có kiến thức sâu rộng. “Thiếu chủ nói hay quá!” “Đúng vậy! Đạo đức là bất biến!” Tiếng tán thưởng râm ran. Ngay cả Bà chủ Túy Vân Hiên cũng khẽ gật đầu, đôi mắt ẩn chứa một nụ cười khó hiểu, như đang thưởng thức một màn kịch thú vị.
Lạch Khứ nhìn thấy phản ứng của đám đông, hắn ta càng được đà. Hắn ta cảm thấy mình đã thành công che lấp sự yếu kém của bản thân bằng những lời lẽ rỗng tuếch. Hắn ta nói thêm một hồi lâu nữa, dường như không muốn kết thúc, muốn kéo dài màn trình diễn của mình.
Cuối cùng, sau một hồi lâu miệt mài với câu trả lời của mình, Lạch Khứ mới thực sự dừng lại, thở phì phò, vẻ mặt đắc ý nhìn Hải Long, như muốn nói: “Ngươi thấy chưa? Ngươi có thể làm gì ta?”
Thái Đức và Đình Hiền đứng cạnh Hải Long, lòng họ chùng xuống. Họ tưởng rằng Hải Long đã thua rồi. Câu trả lời của Lạch Khứ nghe có vẻ rất thuyết phục, rất đúng đắn theo những gì họ được dạy. Họ lo lắng nhìn Hải Long, tự hỏi hắn sẽ phản ứng thế nào.
Cả tửu lâu lại chìm trong sự trầm luân vào câu trả lời của Lạch Khứ, nhiều người vẫn còn đang gật gù tán thưởng.
Hải Long vẫn đứng đó, im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối. Khi Lạch Khứ kết thúc, hắn khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là sự khinh thường, mà là một nụ cười đầy vẻ thấu hiểu, pha chút tiếc nuối và mỉa mai. Hắn chậm rãi bước lên một bước, ánh mắt quét qua Lạch Khứ, rồi nhìn thẳng vào đám đông.
“Thật không thể ngờ được là thiếu chủ Hạ Lạch Khứ quả thật là tài hoa, có kiến thức uyên thâm, lời lẽ hùng hồn, khiến Lục Hùng này phải bái phục!” Hải Long nói, giọng điệu trầm bổng, đầy sự tán thưởng. “Nhưng đáng tiếc… haizzz…” Hắn ta thở dài một hơi, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối, như thể đang tiếc cho một điều gì đó vô cùng quan trọng.
Ngay lập tức, cả tửu lâu lại chìm trong tiếng bàn luận ồn ào.
“Hả! Đáng tiếc cái gì?”
“Thiếu chủ Hạ Lạch Khứ trả lời như vậy mà vẫn không làm thỏa mãn hắn sao?”
“Tên gia đinh này lại muốn gây chuyện gì nữa đây?”
Lạch Khứ nghe thấy lời của Hải Long, khuôn mặt hắn ta lập tức biến sắc. Vừa mới đắc ý, giờ lại bị Hải Long dội một gáo nước lạnh. Hắn ta tức giận đến mức muốn lao lên tát cho Hải Long một cái. “Ngươi nói gì?!”
Hải Long không quan tâm đến sự giận dữ của Lạch Khứ. Hắn quay sang Bà chủ Túy Vân Hiên, ánh mắt đầy vẻ thành kính. “Thưa Bà chủ, câu trả lời của tiểu nhân đây. Xin Bà chủ công bố đáp án của câu đố thứ hai.”
Bà chủ Túy Vân Hiên khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ trầm ngâm. Bà ta mở cuộn giấy ra. Ánh mắt bà ta quét qua nội dung, rồi đôi mắt bà ta mở to, một vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt diễm lệ. Bà ta nhìn Hải Long, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, khó tin. Rồi bà ta quay sang nhìn Lạch Khứ, ánh mắt lại pha chút thương hại.
Bà chủ đưa tấm giấy lên cao. “Đáp án của câu đố do Lục Hùng đưa ra… chính là… một tờ giấy trắng!”
Cả Túy Vân Hiên lại rơi vào sự im lặng chết chóc. Rồi sau đó, một tiếng “Hả?!” đồng thanh vang lên, lớn hơn bất kỳ tiếng động nào từ trước đến nay. Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Giấy trắng? Đáp án là giấy trắng sao? Ý gì đây?”
“Gia đinh này bị điên rồi sao? Chơi trò gì vậy?”
Lạch Khứ cũng chết sững. Hắn ta nhìn tấm giấy trắng trên tay Bà chủ, rồi nhìn Hải Long, vẻ mặt đầy sự khó hiểu và phẫn nộ. “Ngươi… ngươi đang đùa giỡn với ta sao?! Ngươi dám đem giấy trắng ra làm đáp án?!”
Hải Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn mỉm cười một cách bí ẩn. Hắn chậm rãi cất giọng, từng lời nói của hắn ta vang vọng khắp đại sảnh, thu hút mọi sự chú ý. Hắn không nói về đạo đức theo cách thông thường, mà lại nói theo một cách trừu tượng, thâm sâu, trâm luân như một lão đắc đạo đã nhìn thấu hồng trần, thao túng cả tửu lâu theo suy nghĩ của hắn.
“Thiếu chủ Hạ Lạch Khứ, ngài nói đạo đức là bất biến, là kim chỉ nam, là thứ không có giới hạn, phải tuân thủ một cách mù quáng…” Hải Long nói, giọng điệu đầy sự thấu hiểu, như thể hắn đang cảm thông với Lạch Khứ. “Nhưng đó chỉ là những lời rỗng tuếch, những lý thuyết suông được viết ra từ những kẻ chưa bao giờ đối mặt với ranh giới sinh tử, với sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa lợi ích cá nhân và sự tồn vong của cả một gia tộc, hay thậm chí là cả một hoàng triều.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hắn sắc bén hơn bao giờ hết, quét qua từng gương mặt trong đám đông, như muốn nhìn thấu tâm can họ. “Đạo đức ư? Thật sự, câu hỏi đó nực cười! Nó vốn dĩ trong thế giới này, nơi mà kẻ mạnh làm vua, nơi mà quyền lực chi phối tất cả, không có cái gì có thể trói buộc được nó một cách tuyệt đối! Đạo đức chỉ là một khái niệm do kẻ mạnh đặt ra để cai trị kẻ yếu, là công cụ để duy trì trật tự mà thôi!”
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên. Nhiều người kinh ngạc, một số thì tỏ ra khó chịu. Nhưng không ai dám cắt lời Hải Long. Hắn đang thao túng tâm trí họ bằng những lời lẽ gai góc và thẳng thắn.
Hải Long tiếp tục, giọng điệu ngày càng hùng hồn hơn, như một tiếng sấm giữa trời quang. “Ngài nói không có ví dụ nào về việc phá vỡ đạo đức mà lại trở nên đúng đắn ư? Vậy tiểu nhân xin hỏi, liệu việc một vị tướng quân phải hy sinh hàng vạn binh sĩ của mình để bảo vệ cả một đất nước, có phải là vô đạo đức không? Hay một vị vua phải ra tay tàn sát những kẻ phản nghịch để duy trì sự ổn định của giang sơn, có phải là sai trái không?”
Hắn liếc nhìn Lạch Khứ, ánh mắt đầy vẻ thách thức. “Đạo đức ư? Nó là thứ yếu ớt nhất khi đối diện với quyền lực và sự sinh tồn. Nó là cái giá mà kẻ yếu phải trả để tồn tại dưới sự cai trị của kẻ mạnh! Và đáp án cho câu hỏi của ta, chính là một tờ giấy trắng đó. Bởi vì đạo đức, suy cho cùng, chỉ là một khái niệm trống rỗng, một khuôn khổ mà con người tự đặt ra, nhưng lại luôn bị bẻ cong, bị xé toạc, bị vứt bỏ khi đối diện với lợi ích, với quyền lực, với sự sống còn.”
Hải Long nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai. “Thiếu chủ Hạ Lạch Khứ, ngài nói đạo đức là tuyệt đối, không thể phá vỡ? Vậy tiểu nhân xin dẫn chứng. Triều đại của chúng ta, Đại Việt Hoàng Triều, đã trải qua bao nhiêu thăng trầm. Có ai còn nhớ đến triều đại nhà Nguyễn trước đây không? Một triều đại đã sụp đổ, bị lật đổ bởi những kẻ ‘vô đạo đức’ theo lời ngài nói! Nếu đạo đức là bất biến, là kim chỉ nam tuyệt đối, tại sao triều đại đó lại sụp đổ? Tại sao những quy tắc đạo đức mà họ tuân thủ lại không thể cứu vãn được họ?”
Hắn nâng cao giọng, đầy vẻ thách thức: “Tại sao thay vào đó, lại là triều đại họ Đồng của chúng ta, những người đã đứng lên, đã làm những việc mà có lẽ trong mắt của những kẻ tuân thủ đạo đức mù quáng là ‘vô đạo đức’ để xây dựng nên một Hoàng Triều hùng mạnh, phồn thịnh như ngày nay? Điều đó chứng tỏ, đạo đức có giới hạn! Đạo đức có thể bị phá vỡ khi cần thiết, khi đó là con đường duy nhất để sinh tồn, để vươn lên, để đạt được mục tiêu lớn lao hơn!”
Cả tửu lâu hoàn toàn im lặng. Mọi người đều sốc trước những lời nói của Hải Long. Hắn không chỉ phản bác Lạch Khứ, mà còn đưa ra một triết lý gai góc, một quan điểm táo bạo, chạm đến những điều sâu xa nhất của xã hội, thậm chí là lịch sử của Đại Việt Hoàng Triều. Lạch Khứ đứng đó, mặt trắng bệch, hắn ta không thể thốt nên lời.
Mọi lời hoa mỹ, mọi lý thuyết suông của hắn ta đều bị Hải Long đập tan tành bằng những lý lẽ sắc bén, bằng những dẫn chứng không thể chối cãi. Hắn ta biết, hắn ta đã thua. Thua một cách thảm hại, không phải vì kiến thức không đủ, mà vì không dám nhìn thẳng vào sự thật trần trụi của thế giới này.