Chương 48: Muốn Thử Ta Không Dễ
Không khí trong Túy Vân Hiên đặc quánh sự mong chờ. Lời thách đấu của Hải Long đã khiến cả tửu lâu sôi sục. Tiếng hò reo, tiếng bàn tán và cả những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía hai đối thủ.
Lạch Khứ đứng sừng sững giữa sảnh, vẻ kiêu ngạo không hề suy giảm, mặc dù trong lòng hắn đã bắt đầu cảm thấy chút bất an trước sự bình tĩnh lạ thường của tên gia đinh nhà quê. Hắn quyết định không để Hải Long có cơ hội ra oai trước.
“Được thôi!” Lạch Khứ cất giọng, dứt khoát đến mức tiếng nói của hắn ta vang vọng khắp đại sảnh. “Để thể hiện lòng hiếu khách của ta, ta sẽ cho ngươi ra đề trước, Lục Hùng! Ngươi muốn đố cái gì, cứ việc!” Hắn ta nghĩ, như vậy sẽ cho thấy sự rộng lượng của con trai Thành chủ, đồng thời cũng đặt Hải Long vào thế bị động.
Hải Long mỉm cười. Nụ cười ấy khiến Lạch Khứ cảm thấy khó chịu. “Tiểu nhân xin đa tạ lòng tốt của thiếu chủ Hạ Lạch Khứ.” Hắn ta khẽ chắp tay, rồi ánh mắt quét qua một lượt đám đông, và dừng lại ở Bà chủ Túy Vân Hiên đang đứng trên lầu cao. “Vậy thì, tiểu nhân xin mạn phép đưa ra câu đố của mình. Thiếu chủ Hạ Lạch Khứ, xin lắng nghe kỹ.”
Hải Long không nói ra câu đố của mình ngay lập tức. Hắn thong thả cầm lấy một cây bút và một tấm giấy lụa mỏng được đặt sẵn trên bàn. Hắn cúi đầu, bắt đầu viết. Từng nét chữ của hắn dù không quá hoa mỹ nhưng lại rất rõ ràng, dứt khoát. Hắn viết xong, cuộn tấm giấy lại, rồi cung kính đưa cho Bà chủ Túy Vân Hiên. Bà chủ khẽ gật đầu, nở một nụ cười khó hiểu, rồi nhận lấy cuộn giấy, cất giữ cẩn thận.
Lạch Khứ nhíu mày. Hắn ta không nghĩ Hải Long lại cẩn trọng đến vậy. Hắn ta muốn nghe câu đố ngay để có thể suy nghĩ và đưa ra đáp án, nhưng Hải Long lại vòng vo, khiến hắn ta cảm thấy bực bội.
Sau khi Hải Long đã gửi câu đố của mình, Bà chủ Túy Vân Hiên khẽ gật đầu ra hiệu. Một nha hoàn xinh đẹp, tay bưng một khay bạc, trên đó đặt một cuộn giấy vàng óng, bước đến trước mặt Lạch Khứ. Lạch Khứ cầm lấy cuộn giấy, mở ra. Ánh mắt hắn ta quét qua dòng chữ, rồi nở một nụ cười đắc thắng. Hắn ta nhìn Hải Long, vẻ mặt đầy tự mãn.
“Nghe đây, tên gia đinh nhà quê!” Lạch Khứ cất giọng sang sảng, cố tình ra vẻ học thức. “Câu đố đầu tiên của ta đây
‘Để nguyên là áo của cây thêm huyền thành quả, nhút nhát hay rụt rè. Là chữ gì?'”
Đọc xong câu hỏi, Lạch Khứ lập tức quay sang tên người hầu theo hắn, thì thầm đáp án. Tên người hầu nhanh chóng ghi lại đáp án, rồi cung kính đưa cho Bà chủ Túy Vân Hiên. Bà chủ liếc qua đáp án, khóe môi khẽ cong lên một cách khó hiểu, rồi cũng cất giữ cuộn giấy cẩn thận.
Cả tửu lâu như chìm vào trong sự sôn xao, náo động. Những câu đố về chữ nghĩa là sở trường của giới văn nhân, và câu đố của Lạch Khứ nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại khiến không ít người phải trầm ngâm suy nghĩ. Nhiều tiếng thì thầm, bàn luận bắt đầu vang lên khắp sảnh.
“Để nguyên là áo của cây… Lá sao? Nhưng thêm huyền thì thành gì?”
“Nhút nhát hay rụt rè… là… là chữ gì nhỉ? Câu này khó thật!”
“Nghĩ mãi không ra! Con trai Thành chủ ra câu đố hiểm thật!”
“Chắc phải là một chữ gì đó rất quen thuộc mà chúng ta không nghĩ tới!”
Được đà, Thái Đức và Đình Hiền bắt đầu làm náo động ở khu vực đặt cược.
“Này, các vị huynh đệ! Đặt cược đi! Lạch Khứ thiếu chủ là con trời, học vấn uyên bác! Tên gia đinh Lục Hùng kia làm sao mà đọ lại được!” Đình Hiền cất giọng, cố tình nói thật to, ra vẻ khinh thường Hải Long. Hắn ta rút ra một xấp ngân phiếu, đặt cọc. “Ta đặt cược năm mươi lượng bạc vào Lạch Khứ thiếu chủ thắng!” Thái Đức cũng vậy, cậu ta hào hứng không kém, đẩy một túi tiền ra. “Đúng vậy! Lục Hùng chỉ là kẻ thô lỗ, tay chân quen cầm búa rìu thôi! Văn chương chữ nghĩa thì làm sao mà bằng con trai Thành chủ được! Ta cược một trăm lượng vào Lạch Khứ thiếu chủ thắng!”
Những lời khiêu khích của hai người bạn thân của Hải Long lại càng kích thích đám đông. “Đúng rồi! Gia đinh thì biết gì chữ nghĩa!” “Cược đi! Cược vào Lạch Khứ thiếu chủ! Thắng chắc rồi!” Tiếng hò reo, tiếng đặt cược vang lên như sấm rền, bạc được ném lên bàn cược ào ào.
Hải Long nhìn đám đông, rồi nhìn Lạch Khứ, hắn nở một nụ cười mỉm đầy ý nhị. “Đố như này cũng gọi là đố hay sao? Thật là… trẻ con!” Hắn nói khẽ, chỉ đủ để Thái Đức và Đình Hiền nghe thấy.
Hắn làm bộ như đang suy nghĩ rất lâu, vẻ mặt trầm tư, thỉnh thoảng lại vuốt cằm, ra vẻ khó khăn. Lạch Khứ thấy vậy, càng thêm đắc ý, hắn ta cười khẩy, nghĩ rằng Hải Long đã bị câu đố của mình làm khó.
Sau một lúc im lặng, khi đám đông đã bắt đầu sốt ruột và rì rầm bàn tán, Hải Long mới chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Lạch Khứ, và cất giọng dứt khoát: “Tiểu nhân xin mạn phép được đoán!” Hắn ngừng lại, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn, rồi nói rõ từng chữ một: “Đáp án của câu đố này chính là… Lá!”
Cả tửu lâu như chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối trong một khắc. Rồi ngay sau đó, một tiếng “À!” kéo dài vang lên, như thể cả ngàn người vừa được khai sáng.
“Đúng rồi! Lá cây! Thêm huyền thành là ‘Là’ trong nhút nhát hay rụt rè!”
“Quả nhiên là Lá!”
Cả tửu lâu chìm vào bàn tán rầm rì. Tiếng vỗ tay lác đác ban đầu, rồi nhanh chóng bùng lên dữ dội. Nhiều người cảm thấy bất ngờ, không nghĩ một câu đố đơn giản như vậy lại khiến họ phải suy nghĩ. Một số người lại tỏ ra kinh ngạc trước sự nhanh nhạy của Hải Long.
Bà chủ Túy Vân Hiên đứng trên lầu cao, đôi mắt phượng đẹp đẽ khẽ nheo lại. Khóe môi bà ta khẽ nhếch lên, một nụ cười đầy vẻ trầm ngâm. Bà ta gật đầu, tỏ ý thừa nhận đáp án của Hải Long là chính xác.
Khuôn mặt Lạch Khứ lập tức biến sắc. Từ vẻ tự mãn chuyển sang tức giận tột độ. Hắn ta không thể tin được Hải Long lại giải được câu đố của mình dễ dàng như vậy, lại còn làm ra vẻ suy nghĩ lâu. Hắn ta nghiến răng ken két, nhưng không thể chối cãi. Theo luật chơi, hắn ta phải uống rượu phạt.
Một nha hoàn lập tức mang đến một bát rượu lớn. Lạch Khứ hậm hực cầm lấy bát rượu, không nói một lời, ngửa cổ uống cạn. Tiếng “ực ực” vang lên, khiến đám đông lại bật cười khúc khích. Đây là bát rượu phạt đầu tiên của hắn ta.
Đến lượt Hải Long ra câu đố. Hắn lại cầm lấy bút và giấy, nhưng lần này, hắn không hề vội vàng. Hắn nhấp một ngụm Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu còn sót lại, đôi mắt hắn lấp lánh như đang suy tư điều gì đó rất sâu xa. Hắn bắt đầu viết, nét bút chậm rãi, vững vàng. Từng dòng chữ hiện lên trên tấm giấy lụa, dài dằng dặc, không phải là một câu đố chữ đơn thuần. Hắn viết liên tù tì, miệt mài, như thể đang viết một bài luận.
Lạch Khứ và đám người hầu của hắn ta thấy vậy, bắt đầu xì xào. “Gia đinh đó viết gì mà lâu vậy?” “Chắc là định viết một bài thơ thật dài để làm khó thiếu chủ?”
Cuối cùng, Hải Long cũng viết xong. Hắn cuộn giấy lại, vẫn cung kính đưa cho Bà chủ Túy Vân Hiên. Bà chủ nhận lấy, ánh mắt bà ta lướt qua dòng chữ, vẻ mặt bà ta từ tò mò chuyển sang ngạc nhiên, rồi lại trầm ngâm, như thể bà ta cũng không ngờ một câu đố lại có thể sâu sắc đến vậy.
Hải Long quay lại nhìn Lạch Khứ, ánh mắt hắn ta đầy vẻ thách thức, nhưng lại không hề mang theo sự kiêu ngạo.
“Thưa thiếu chủ Hạ Lạch Khứ,” Hải Long cất giọng, “câu đố của tiểu nhân đây. Mong thiếu chủ lắng nghe và cho lời giải đáp thỏa đáng.” Hắn ta khẽ nhếch mép cười.
“Câu hỏi của ta là: Giới hạn của đạo đức là gì? Có những tình huống nào mà việc phá vỡ một quy tắc đạo đức lại trở nên đúng đắn hơn việc tuân thủ nó một cách mù quáng? Hãy phân tích sâu sắc các yếu tố chi phối quyết định đó và đưa ra ví dụ cụ thể.”
Khi Hải Long nói xong câu hỏi, cả tửu lâu đột nhiên im lặng như tờ. Không còn tiếng hò reo, không còn tiếng bàn tán. Mọi người đều ngây người nhìn hắn, vẻ mặt đầy bàng hoàng. Đây không phải là một câu đố chữ thông thường.
Đây là một câu hỏi triết lý, một vấn đề đạo đức phức tạp, đòi hỏi sự suy nghĩ sâu sắc và kiến thức uyên thâm. Ngay cả Gia chủ Lục Khải, người đang ngồi trong xe ngựa, cũng không khỏi bất ngờ khi nghe câu hỏi này.
Lạch Khứ, khi nghe câu hỏi của Hải Long, khuôn mặt hắn ta lập tức biến sắc, từ sự tự tin ban đầu chuyển sang kinh ngạc, rồi hoang mang tột độ. Hắn ta đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt ti hí mở to, miệng há hốc, không thốt nên lời.
Hắn ta chỉ nghĩ đây là một cuộc đố chữ đơn giản, về văn chương, từ ngữ. Hắn ta đã chuẩn bị sẵn hàng tá câu đố mẹo, câu đố về thơ ca, về lịch sử, nhưng không bao giờ ngờ rằng Hải Long lại đưa ra một câu hỏi triết lý sâu sắc đến vậy.
Hắn ta biết mình đã mắc bẫy! Một cái bẫy trí tuệ mà hắn ta, một công tử bột chỉ giỏi ăn chơi, không thể nào thoát ra được.
Lạch Khứ hoảng loạn liếc nhìn tên người hầu bên cạnh. Tên người hầu cũng đang tái mét mặt mày. “Thiếu chủ… hắn ta… hắn ta viết đáp án dài lắm!” Tên người hầu thì thầm, cố ý để Lạch Khứ nghe thấy, nhằm ám chỉ rằng câu hỏi này rất khó, và đáp án cũng không hề đơn giản.
Lạch Khứ nhận ra, Hải Long không chỉ muốn làm hắn ta mất mặt, mà còn muốn hủy hoại danh tiếng của hắn ta, muốn hắn ta tự làm lộ sự ngu dốt của mình trước toàn thể Thành trấn Bạch Vân. Hắn ta siết chặt tay, trong lòng căm phẫn tột độ. Hắn ta không thể chịu thua, đặc biệt là trước mặt mọi người.
Lạch Khứ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Hắn ta không giỏi triết lý, nhưng hắn ta có cái đầu của một kẻ kiêu ngạo. Hắn ta sẽ cố gắng trả lời, dù không đúng, nhưng ít nhất cũng không để mình bị làm nhục hoàn toàn. Hắn ta sẽ nói thật nhiều, thật dài, để che đậy sự thiếu hiểu biết của mình.
Lạch Khứ bước lên một bước, ra vẻ trầm ngâm. Hắn ta vuốt cằm, ra vẻ suy tư rất lâu. Rồi đột nhiên, hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tự tin giả tạo nhìn Hải Long, và cất giọng sang sảng, cố tình nói thật lớn để mọi người đều nghe rõ:
“Ha! Câu hỏi này của ngươi… quả thật là… rất có chiều sâu! Nhưng ngươi nghĩ một câu hỏi đơn giản như vậy có thể làm khó được Lạch Khứ này sao?” Hắn ta bắt đầu thao thao bất tuyệt, giọng điệu hùng hồn, nhưng nội dung lại rỗng tuếch, toàn những lời sáo rỗng.
“Giới hạn của đạo đức… ưm… theo ta thấy, đạo đức là thứ không có giới hạn! Nó là nền tảng của con người, là kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta! Chúng ta phải tuân thủ đạo đức một cách tuyệt đối, không thể có sự phá vỡ nào cả! Việc phá vỡ đạo đức… là điều không thể chấp nhận được! Là hành vi của những kẻ vô đạo, những kẻ thấp hèn!”
Hắn ta bắt đầu viện dẫn những câu nói sáo rỗng từ sách vở mà hắn ta từng nghe loáng thoáng, cố gắng chứng tỏ mình là người có học. “Cha ông ta từng dạy, ‘Tiên học lễ, hậu học văn’! Lễ nghĩa, đạo đức chính là điều quan trọng nhất! Phải tuân thủ, không được trái nghịch!”
“Ví dụ cụ thể ư? Không có ví dụ nào cả! Việc phá vỡ quy tắc đạo đức thì luôn là sai trái! Không thể biện minh được!” Hắn ta nói một mạch dài dằng dặc, giọng điệu ngày càng hùng hồn hơn, nhưng lại hoàn toàn không đi vào trọng tâm câu hỏi của Hải Long. Hắn ta chỉ nói những gì hắn ta muốn nói, những gì hắn ta nghĩ là đúng, không quan tâm đến sự phức tạp của vấn đề. Hắn ta nói đến mức khuôn mặt đỏ bừng, cổ họng khô khốc, nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ tự tin.
Hải Long vẫn đứng đó, im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ tinh ranh. Hắn đã biết trước câu trả lời của Lạch Khứ sẽ là như vậy. Màn kịch của hắn mới chỉ bắt đầu