Chương 47: Đêm Túy Vân Hiên Bùng Cháy
Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói rộn ràng và mùi hương thức ăn, rượu ngon vẫn quyện vào nhau, tạo nên một không gian tràn đầy sức sống trong Túy Vân Hiên. Dưới ánh đèn lồng rực rỡ, những màn biểu diễn văn nghệ vẫn tiếp tục, nhưng sự chú ý của nhiều khách đã dần dịch chuyển về phía cuộc đối đầu căng thẳng giữa Hải Long và Lạch Khứ.
Trên sân khấu, những ca kỹ xinh đẹp với bộ y phục lụa là, đầu đội trâm cài lấp lánh, vẫn uyển chuyển múa hát. Những lời tán tỉnh, những ánh mắt thô tục từ phía khách quan vẫn không ngừng được ném về phía họ.
“Này, cô nương, nhìn xem, đêm nay ta sẽ đốt tiền cho ngươi hát một bài đấy!”
“Người đẹp, đêm nay có muốn cùng ta nhâm nhi chén rượu đào tiên không?”
“Nàng thơ, vũ điệu của nàng làm ta say đắm hơn cả rượu ngon!”
Những ca kỹ, những người đã quá quen với những lời đường mật và những ánh mắt háo sắc, chỉ đáp lại bằng các ánh nhìn đầy e lệ, ngại ngùng hoặc những nụ cười dịu dàng, khóe môi khẽ cong, ánh mắt long lanh như muốn nói “cám ơn sự ưu ái của quý khách” nhưng tuyệt nhiên không một ai tỏ ra quá lả lơi hay chấp nhận lời mời gọi quá trớn.
Họ là những nghệ sĩ chuyên nghiệp, biểu diễn ở một tửu lâu có tiếng tăm “lành mạnh” biết rõ giới hạn của mình.
Một ca kỹ tên Linh Nhi, với đôi mắt phượng và nụ cười quyến rũ nhất, khi nghe một lời mời rượu táo bạo, chỉ khẽ cúi đầu, đôi má ửng hồng và thì thầm: “Thiếp xin đa tạ lòng tốt của công tử, nhưng thiếp chỉ là người của sân khấu. Xin hãy thưởng thức tiếng đàn lời ca của thiếp.”
Bất chợt, một tên công tử bột say xỉn, không giữ được mình, định nhảy lên sân khấu để nắm tay một ca kỹ. Ngay lập tức, từ phía sau sân khấu, hai tên bảo vệ cao lớn, mặc đồ đen, với ánh mắt lạnh lùng, xuất hiện như những bóng ma, chặn đứng tên công tử kia lại. “Mời công tử giữ phép tắc.
Túy Vân Hiên là nơi thanh lịch,” một tên bảo vệ nói, giọng điệu rắn rỏi nhưng không quá hung hãn, đủ để khiến tên công tử phải rụt rè lùi lại, mặt mày tái mét. Điều này cho thấy Túy Vân Hiên, tuy náo nhiệt, nhưng lại có những quy tắc nghiêm ngặt và hệ thống an ninh chặt chẽ, không phải nơi muốn làm gì thì làm.
Buổi trình diễn nghệ thuật kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội và những lời khen ngợi không ngớt. Các ca kỹ cúi chào, rồi nhanh chóng lui vào hậu trường.
Cả đám khách, dường như đã bị màn trình diễn lôi cuốn, nhưng khi ánh đèn sân khấu tắt đi, sự chú ý của họ lập tức quay trở lại cuộc đối đầu đang diễn ra. Bây giờ, tất cả ánh mắt chỉ dồn vào hai người: Hải Long và Lạch Khứ, chờ đợi màn so tài.
“Này, tên gia đinh kia rốt cuộc là ai vậy?” Một vị khách tò mò hỏi.
“Ta nghe nói hắn là Lục Hùng, một gia đinh mới được Gia chủ Lục Khải trọng dụng đấy!” Một người khác đáp lời. “Ha! Một tên gia đinh nhà quê mà dám đối đầu với con trai Thành chủ Hạ Lạch Khứ sao? Chẳng phải tự tìm đường chết à?”
Một gã công tử khác cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. “Dù có chút tài cán trong việc đánh cướp vặt vãnh, nhưng so với thiếu chủ thì còn kém xa. Con trai Thành chủ đâu phải hạng tầm thường.”
Thái Đức và Đình Hiền lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, lòng lo lắng như lửa đốt. Thái Đức khẽ huých tay Hải Long, nói nhỏ: “Hải Long, mày có nắm chắc thắng không đấy? Hắn ta là con trai Thành chủ đó, lỡ có chuyện gì thì phiền phức lắm!”
Đình Hiền cũng tiếp lời, giọng có chút sốt ruột: “Đúng vậy, chúng ta chỉ cần vui chơi thôi, không cần phải gây sự. Mày có chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?”
Hải Long quay sang nhìn hai người bạn, nở một nụ cười tự tin đến lạ lùng. “Ta không lo, các ngươi lo cái gì?” Hắn nói, giọng điệu ung dung. “Yên tâm đi, ta biết mình đang làm gì.” Trong lòng hắn, một kế hoạch đã hình thành rõ ràng.
Hắn muốn dạy cho tên Lạch Khứ này một bài học đích đáng, một bài học không chỉ về sức mạnh mà còn về trí tuệ và sự kiêu ngạo ngu xuẩn. Đồng thời, hắn cũng muốn lợi dụng cơ hội này để kiếm thêm chút tiền cho bản thân và bạn bè, khi mà số ngân lượng của hắn sắp cạn sau chuyến đi.
Lạch Khứ, thấy Hải Long vẫn điềm nhiên, không hề tỏ ra sợ hãi, càng thêm tức tối. Hắn ta bước thẳng đến giữa đại sảnh, giơ cao chén rượu, cất giọng sang sảng, đầy vẻ ngạo mạn: “Ta cũng nhân nhịp Túy Vân Hiên ở đây tròn bảy mươi năm thành lập, một cột mốc đáng nhớ! Chúng ta cũng muốn góp thêm một chút vui vẻ cho buổi tiệc này, để nó càng thêm phần náo nhiệt, càng thêm đáng nhớ! Thế nào, Lục Hùng, ngươi có dám cùng ta so tài một trận, để góp vui cho mọi người không?”
Lời thách thức của Lạch Khứ như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Cả đám khách đồng loạt la hét hưởng ứng, tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang dội khắp tửu lâu. Không khí sôi sục đến tột độ.
Hải Long nhìn thấy sự phấn khích của đám đông, và hắn biết đây là cơ hội của mình. Hắn quay sang Thái Đức và Đình Hiền, nói nhỏ vào tai hai người bạn: “Này, lát nữa, các ngươi cứ khiêu khích đám khách này đánh cược cho Lạch Khứ. Nói rằng Lục Hùng ta chỉ là một gia đinh nhà quê, không thể nào thắng được con trai Thành chủ, Hạ Lạch Khứ. Cứ nói càng khoa trương càng tốt, dụ bọn chúng đặt cược vào hắn ta thật nhiều. Ta sẽ lấy hết ngân lượng trong người, khoảng ngàn lượng bạc, đi đánh cược. Ta tin, thắng số tiền này đủ để chúng ta ăn ở đây hai năm liên tục, hoặc quay về làng sống sung túc đấy.” Hắn nói, ánh mắt lộ rõ sự tự tin và tinh ranh. “Nhớ kỹ, phải thuyết phục thật khéo léo, làm cho bọn chúng tin rằng Lạch Khứ chắc chắn thắng, ta chỉ là kẻ đến chịu nhục mà thôi.”
Thái Đức và Đình Hiền nghe xong, ban đầu còn hơi ngỡ ngàng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định và đầy tự tin của Hải Long, cả hai đều hiểu ra. Họ gật đầu, trong lòng dâng lên một sự phấn khích khó tả. Nếu Hải Long thắng, số tiền đó sẽ là một khoản khổng lồ!
Đúng lúc đó, Bà chủ Túy Vân Hiên, người phụ nữ diễm lệ mà Hải Long từng gặp, từ trên lầu cao bước xuống. Bà ta vận một bộ y phục lụa đen huyền bí, tôn lên vẻ quyền quý và thần bí.
Từng bước đi của bà ta đều uyển chuyển, nhẹ nhàng nhưng đầy khí chất. Ánh mắt bà ta quét qua đám đông, rồi dừng lại ở Hải Long và Lạch Khứ, khóe môi khẽ nở nụ cười đầy quyến rũ.
“Kính thưa quý khách, quý thiếu chủ, quý công tử!” Bà chủ cất giọng trong trẻo, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến cả đại sảnh lập tức im bặt. “Túy Vân Hiên rất vinh dự được chứng kiến một cuộc tỷ thí tài năng giữa thiếu chủ Hạ Lạch Khứ và vị khách Lục Hùng đây. Nhân dịp Túy Vân Hiên chúng tôi kỷ niệm 70 năm thành lập, thiếp xin được đứng ra làm chủ cuộc đấu này, để cuộc vui thêm phần trọn vẹn!”
“Luật chơi sẽ vô cùng đơn giản,” Bà chủ nói tiếp, ánh mắt liếc nhìn Hải Long đầy vẻ tinh quái. “Mỗi người sẽ đưa ra một câu đố. Nếu người kia không giải đáp được, sẽ phải uống một bát rượu phạt. Ai uống ba bát trước, người đó sẽ thua cuộc. Và để đảm bảo sự công bằng, mỗi câu đố phải được viết trước ra giấy, và giao cho thiếp đây giữ. Chỉ khi người thách đố đưa ra câu trả lời sai, thiếp mới công bố đáp án chính xác. Các vị thấy thế nào?”
Lạch Khứ lập tức cười khẩy. “Một cuộc đố chữ ư? Ha! Tưởng gì ghê gớm. Một tên gia đinh nhà quê như ngươi thì biết gì về văn chương chữ nghĩa chứ!” Hắn ta chấp nhận ngay lập tức, tự tin vào học vấn của mình.
Hải Long mỉm cười, ánh mắt hắn lại lóe lên tia sáng đầy ẩn ý. Hắn đã tính toán điều này.
Lời của Bà chủ vừa dứt, cả Túy Vân Hiên lập tức sôi sùng sục. Tiếng hò hét, tiếng bàn tán, tiếng đặt cược vang lên như ong vỡ tổ. “Ta cược Lạch Khứ thiếu chủ thắng! Mười lượng bạc!” “Ta cược năm lượng vào Lạch Khứ! Tên gia đinh kia sao mà đọ lại được!” “Hạ Lạch Khứ là con trai Thành chủ, học vấn uyên bác, thắng chắc!”
Lạch Khứ thấy tình hình, cười đắc ý. Hắn ta lập tức quay sang đám người hầu bên cạnh. “Ngươi đâu! Mau lấy hết bạc của ta ra đây! Ta muốn đặt cược vào chính mình! Đặt cược mười ngàn lượng bạc vào ta thắng!” Hắn ta muốn dập tắt mọi nghi ngờ, muốn thể hiện sự giàu có và tự tin tuyệt đối của mình.
Hải Long nhìn Lạch Khứ, rồi nhìn đám đông cuồng nhiệt đang đặt cược. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên. Cuộc chơi đã bắt đầu. Và hắn, Lục Hùng, sẽ là người chiến thắng.