Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-nay-tu-vi-man-cap-lai-cu-muon-an-nu-de-com-chua.jpg

Người Này Tu Vi Mãn Cấp Lại Cứ Muốn Ăn Nữ Đế Cơm Chùa

Tháng 1 20, 2025
Chương 263. Thiên địa chi chủ, trên đời đại hôn Chương 262. Nàng là ta dùng mạng thủ hộ người, cùng Phượng Hoàng Nữ Đế đối thoại
vo-han-mo-phong-ta-tai-chu-thien-lam-sang-van-nam-chu.jpg

Vô Hạn Mô Phỏng: Ta Tại Chư Thiên Làm Sảng Văn Nam Chủ!

Tháng 2 8, 2026
Chương 183: Thái Sơ Cổ Đế mưu đồ Chương 182: tích giới chuông, Thái Sơ Cổ Đế?
nao-do-hogwarts-ma-phap-meo.jpg

Nào Đó Hogwarts Ma Pháp Mèo

Tháng 1 18, 2025
Chương 392. Đại kết cục: Trở lại Hogwarts! 2 Chương 392. Đại kết cục: Trở lại Hogwarts!
6996498d4aef6557874293deedd04996

Làm Thần Linh Tại Nhật Bản

Tháng 1 22, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương Chương Kết cục
nhan-sinh-kich-ban-tuong-lai-nu-de-truc-tiep-duong-thanh.jpg

Nhân Sinh Kịch Bản: Tương Lai Nữ Đế, Trực Tiếp Dưỡng Thành

Tháng 1 20, 2025
Chương 190. Đại kết cục (2) Chương 189. Đại kết cục (1)
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg

Trấn Quốc Phò Mã Gia

Tháng 2 2, 2025
Chương 1511. Đại Hán thịnh thế, Đại Hán truyền kỳ Chương 1510. Phân mà quản lý thiên hạ
thien-dinh-dao-bao-diem.jpg

Thiên Đình Đào Bảo Điểm

Tháng 1 26, 2025
Chương 1036. Đại kết cục, vượt qua hư không! Chương 1035. Địa Cầu huyền bí
mo-phong-nhan-sinh-sau-khi-ket-thuc-cac-nang-thu-ta-toi.jpg

Mô Phỏng Nhân Sinh Sau Khi Kết Thúc, Các Nàng Thu Ta Tới

Tháng 2 1, 2026
Chương 323: gặp lại Liliane Chương 322: Clara mục đích
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 37: Thành Phố Về Đêm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 37: Thành Phố Về Đêm

Cuộc giao hảo căng thẳng kéo dài gần nửa canh giờ, đầy rẫy những lời nói bóng gió, những phép thử giá, và những màn mặc cả kịch tính. Cuối cùng, sau khi Gia chủ Lục Khải đưa ra một con số khiến Kháo Gia Chủ không thể từ chối một con số khổng lồ đủ để mua mười chiếc xe ngựa chất đầy vàng ròng và cam kết về các chuyến giao thương ưu tiên trong tương lai.

Kháo Gia Chủ vỗ tay cái bốp, nở một nụ cười rạng rỡ, lần này là nụ cười thật sự hiếm hoi. “Được! Gia chủ Lục Khải quả là hào phóng! Kháo Gia ta sẽ cắt ái nhượng hai tấm Lụa Nguyệt Quỳ này cho ngươi. Và năm mươi chum Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu cũng sẽ được chuyển đến Lục Gia của ngươi ngay ngày mai! Hy vọng sự hợp tác của hai gia tộc chúng ta sẽ ngày càng bền chặt!” Hắn ta đứng dậy, chìa tay ra bắt tay Gia chủ Lục Khải, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng.

Gia chủ Lục Khải cũng đứng dậy, bắt tay Kháo Gia Chủ một cách dứt khoát. “Rất mong được như vậy, Kháo Gia Chủ. Chuyến đi này của Lục Khải thật sự không uổng công.”

Hải Long nhìn hai vị Gia chủ, nhận ra rằng đây là một chiến thắng nhỏ của Lục Gia, hoặc ít nhất là một thỏa thuận công bằng, dù phải chi ra một số tiền lớn. Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ khi chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự căng thẳng ban đầu đến sự hài lòng cuối cùng của cả hai bên.

Sau khi cuộc giao thương kết thúc với một thỏa thuận có lợi cho Lục Gia, Gia chủ Lục Khải cùng Hải Long và đoàn tùy tùng rời khỏi Kháo Gia Phủ.

Bước ra khỏi cánh cổng lớn, Hải Long khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dù không trực tiếp tham gia đàm phán, nhưng việc đứng cạnh Gia chủ, chứng kiến toàn bộ quá trình, đã khiến hắn cảm thấy căng thẳng không kém.

Hắn hiểu rằng, để đạt được Lụa Nguyệt Quỳ và Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu, Gia chủ Lục Khải đã phải nhượng lại một vài lợi ích đáng kể, có lẽ là một phần quyền kinh doanh hoặc ưu đãi trên một số cửa hàng quan trọng ở Thành trấn An Dương, đủ để Kháo Gia Chủ cảm thấy hài lòng mà không làm tổn hại đến nền tảng của Lục Gia. Đây là một cuộc trao đổi mà cả hai bên đều có được điều mình muốn, nhưng không hề đơn giản.

Khi Gia chủ Lục Khải bước lên xe ngựa, Hải Long vẫn không hiểu tại sao Kháo Gia Chủ lại có ánh mắt gian tà như vậy, dù hắn ta đã nhận được một món hời lớn. Ánh mắt ti hí ấy, với vẻ háo sắc và sự tính toán lạnh lùng ẩn giấu, khiến Hải Long cảm thấy một sự bất an mơ hồ.

Hắn linh cảm rằng, đằng sau nụ cười tươi rói và những lời lẽ hào phóng của Kháo Gia Chủ, còn ẩn chứa một điều gì đó mờ ám, một toan tính sâu xa hơn là một cuộc giao dịch đơn thuần.

Đoàn xe của Lục Gia rời đi, tiếng bánh xe dần xa. Khi thật sự khuất bóng, không còn bất kỳ dấu vết nào của Lục Gia trên con đường, Kháo Gia Chủ, người vẫn còn đứng trước cổng phủ, đột nhiên thay đổi thái độ hoàn toàn. Vẻ mặt hắn ta lập tức trở nên trần trụi, đầy vẻ gian xảo và đắc thắng.

Hắn ta ngoắc tay, một nha hoàn xinh đẹp với bộ ngực đầy đặn, eo thon lập tức tiến lại gần. Kháo Gia Chủ không chút do dự, vòng tay ôm lấy eo nàng ta, kéo sát vào lòng, đôi mắt ti hí liếc nhìn khắp xung quanh, đảm bảo không có ai chứng kiến.

“Lão gia người cứ nhường những thứ quý giá cho bọn hắn dễ dàng như vậy!” Nha hoàn thì thầm, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự không hài lòng. “Lụa Nguyệt Quỳ và Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu đều là những bảo vật của Kháo Gia chúng ta mà!”

Kháo Gia Chủ cười ha hả, tiếng cười nghe ghê tởm, đầy vẻ bỡn cợt. Hắn ta véo nhẹ vào má nha hoàn, đôi mắt ti hí ánh lên tia gian xảo. “Sao lại có chuyện dễ ăn như thế hả cục cưng bé bỏng của ta? Ngươi nghĩ Lão gia đây lại ngu ngốc đến mức dễ dàng nhường đồ tốt cho kẻ khác sao?”

Hắn ta ghé sát vào tai nha hoàn, thì thầm một kế hoạch nào đó, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý và tàn độc. Nha hoàn nghe xong, đôi mắt cũng lóe lên vẻ hiểu ý, rồi bật cười khúc khích, tiếng cười nghe lạnh lẽo và đầy mưu mô.

Về phía Hải Long, hắn cùng Gia chủ Lục Khải và đám người hộ vệ trở về chi nhánh của Lục Gia ở Thành trấn An Dương. Buổi tối hôm đó, họ không tổ chức yến tiệc lớn. Gia chủ Lục Khải bảo mọi người cứ nghỉ ngơi sau chuyến đi dài, ngày mai sẽ bắt đầu sắp xếp hàng hóa và các công việc tiếp theo. Hải Long cũng được cấp một phòng riêng ở đây, thoải mái hơn nhiều so với chỗ nghỉ của gia đinh ở Thành trấn Bạch Vân.

Hải Long sau khi dùng bữa tối cùng các gia đinh khác, hắn không lập tức đi ngủ. Dù mệt mỏi, nhưng sự tò mò về Thành trấn An Dương và cảm giác bất an mơ hồ về Kháo Gia Chủ vẫn thôi thúc hắn. Hắn quyết định sẽ đi dạo xung quanh thành, tìm hiểu thêm về nơi này. Hắn tin rằng, việc tự mình quan sát sẽ giúp hắn có cái nhìn chân thực hơn.

Hải Long thay một bộ y phục đơn giản, gọn gàng để dễ dàng hòa vào đám đông, rồi lặng lẽ rời khỏi chi nhánh Lục Gia. Bóng đêm đã bao trùm Thành trấn An Dương, nhưng thành phố không hề chìm vào tĩnh mịch. Ánh đèn lồng treo trước các cửa hàng, quán trọ vẫn rực rỡ, chiếu sáng những con phố tấp nập. Tiếng người cười nói, tiếng rao hàng, tiếng nhạc cụ vang vọng từ các quán rượu, tạo nên một không khí náo nhiệt khác hẳn ban ngày.

Hắn đi bộ dọc theo những con phố chính, quan sát từng cửa hàng. Hắn thấy những tiệm thuốc bắc với mùi hương thảo mộc nồng nặc, những cửa hàng bán kim loại quý sáng lấp lánh, và cả những quán ăn đêm nghi ngút khói. Hắn để ý rằng, ở Thành trấn An Dương, những cửa hàng dược liệu và kim loại quý chiếm số lượng áp đảo, chứng tỏ lời Gia chủ Lục Khải nói là đúng.

Hải Long đặc biệt chú ý đến những cửa hàng của Kháo Gia. Hắn tìm kiếm, và nhanh chóng nhận ra Kháo Gia có khá nhiều cửa hàng lớn nhỏ trong thành. Hắn đứng từ xa, âm thầm quan sát. Những cửa hàng của Kháo Gia đều được bài trí rất sang trọng, lộng lẫy, nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng, chân thành.

Các nhân viên bán hàng có vẻ chuyên nghiệp, nhưng nụ cười của họ cũng chỉ là nụ cười xã giao, không hề có sự nhiệt tình. Điều này càng củng cố thêm ấn tượng không mấy thiện cảm của Hải Long về gia tộc này. Hắn nhớ lại thái độ lạnh nhạt của những gia đinh Kháo Gia khi chào đón đoàn Lục Gia.

Hải Long đi sâu hơn vào những con hẻm nhỏ, ít người qua lại hơn. Hắn muốn tìm hiểu những góc khuất của thành phố, những nơi mà người thường ít khi để ý tới.

Hắn cũng muốn kiểm tra xem hệ thống an ninh của thành trấn có thực sự vững chắc như vẻ ngoài của nó hay không. Hắn tận dụng các giác quan nhạy bén của linh châu, lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất, cảm nhận từng luồng khí tức lạ.

Hắn đi qua một khu chợ đêm, nơi những người dân địa phương tụ tập mua bán những món đồ lặt vặt. Tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng xì xào bàn tán. Hải Long đứng lẫn vào đám đông, cố gắng nghe ngóng những tin tức, những lời đồn đại về Thành trấn An Dương, về các gia tộc lớn, và đặc biệt là về Kháo Gia. Hắn đã học được rằng, đôi khi những thông tin quan trọng nhất lại nằm trong những lời bàn tán phiếm của người dân thường.

Hắn nghe được một vài lời xì xào về Kháo Gia Chủ, về thói háo sắc và sự keo kiệt của hắn ta. Có người còn nói, Kháo Gia Chủ rất thích sưu tầm những món đồ cổ quái, những thứ có vẻ ngoài độc đáo nhưng lại không rõ nguồn gốc.

Điều này khiến Hải Long chợt nhớ đến ánh mắt gian tà của Kháo Gia Chủ khi hắn ta nói về Lụa Nguyệt Quỳ và Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu.

Hải Long tiếp tục đi dạo, khám phá Thành trấn An Dương về đêm. Mỗi con phố, mỗi ngóc ngách đều mang một câu chuyện riêng. Hắn cảm thấy mình đang dần hòa nhập vào thế giới này, không còn là một kẻ xa lạ nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dia-thu-chi-chu.jpg
Địa Thư Chi Chủ
Tháng 1 21, 2025
nam-mo-tro-thanh-tao-vat-chu.jpg
Nằm Mơ Trở Thành Tạo Vật Chủ
Tháng 1 19, 2025
nguyen-lai-ta-la-tu-tien-dai-lao.jpg
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão
Tháng 1 21, 2025
toi-tien-du.jpg
Tối Tiên Du
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP