Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
de-thai-danh-dau-mau-than-cua-ta-dung-la-ma-giao-nu-de.jpg

Đế Thai Đánh Dấu, Mẫu Thân Của Ta Đúng Là Ma Giáo Nữ Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 270. Đại kết cục! Chương 269. Ba phần xu thế? Các ngươi e rằng không cơ hội này
toan-the-gioi-nhan-vat-phan-dien-cung-la-chinh-ta

Toàn Thế Giới Nhân Vật Phản Diện Cũng Là Chính Ta

Tháng mười một 10, 2025
Chương 183: Nhân Quả chặt đứt tiến hóa —— viết lại thực tế Chương 182: Muốn bắt đầu a!
toan-dan-ton-tho-phap-gia-ta-lam-sao-chi-biet-cam-chu

Toàn Dân: Tổn Thọ! Pháp Gia Ta Làm Sao Chỉ Biết Cấm Chú

Tháng 2 3, 2026
Chương 1018 túc sát Chương 1017 mông lung
tu-tien-gioi-chi-co-yeu-nu-co-dung-khong.jpg

Tu Tiên Giới Chỉ Có Yêu Nữ Có Đúng Không

Tháng 1 2, 2026
Chương 194. Thiếu nữ ngóng nhìn với thiên Chương 193. Ngươi tốt nhất không thành thật điểm
ta-tai-tam-quoc-ky-kham-vo-song

Ta Tại Tam Quốc Kỵ Khảm Vô Song

Tháng 10 31, 2025
Chương 1200: Phi thăng (đại kết cục) (3) Chương 1200: Phi thăng (đại kết cục) (2)
Tiểu Thành Kì Binh

Ta Có Thể Khống Chế Đan Điền

Tháng 1 15, 2025
Chương 281. Chưởng khống giả! Chương 280. Ta tự tiến về!
tha-cau-trai-pika-pika-no-mi-loe-mu-sat-vach-giao-hoa.jpg

Thả Câu Trái Pika Pika No Mi, Lóe Mù Sát Vách Giáo Hoa

Tháng 1 25, 2025
Chương 529. Kết thúc Chương 528. Hết thảy đều kết thúc
mo-dau-danh-dau-thien-nhan-tu-vi-thanh-lap-vo-thuong-than-trieu

Mở Đầu Đánh Dấu Thiên Nhân Tu Vi, Thành Lập Vô Thượng Thần Triều

Tháng 1 31, 2026
Chương 767: Bất Hủ Chân Tiên a? Chương 766: Sóng gió lại đến
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 36: Giao Thương và Manh Mối
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Giao Thương và Manh Mối

Xa xôi tại Thành trấn Bạch Vân, cuộc sống ở Lục Gia vẫn tiếp diễn theo nhịp điệu riêng, dù có những dòng chảy ngầm đang lặng lẽ đổi thay.

Trong căn phòng làm việc chất đầy sổ sách và trướng mục, Đình Hiền đang miệt mài kiểm kê từng món hàng, từng đồng bạc. Bàn tay gầy gò của hắn lướt thoăn thoắt trên bàn tính, những hạt châu bằng gỗ kêu lách cách nhịp nhàng. Hàng núi giấy tờ chất cao ngất ngưởng, ghi chép chi tiết từng khoản thu chi, từng chuyến hàng lớn nhỏ.

Ánh mắt tinh tường của Đình Hiền không bỏ sót bất kỳ một con số nào, hắn cẩn trọng tính toán, cân đối, đảm bảo mọi thứ đều chính xác đến từng đồng. Gương mặt hắn căng thẳng, nhưng cũng ánh lên sự mãn nguyện của một người làm chủ công việc.

Tuy nhiên, đôi lúc, khi đưa tay xoa thái dương mệt mỏi, hắn lại khẽ nhíu mày, trầm ngâm. Dạo này, Lục Gia có khá nhiều biến động. Số lượng người ra vào phủ tăng lên đáng kể, đặc biệt là đội ngũ gia đinh và hộ vệ mới được tuyển mộ, hoặc những người cũ được điều chuyển đến những vị trí ít người biết.

Hắn chỉ là một quản sự, không nên can dự quá sâu vào những chuyện của Gia chủ. Đó chỉ là một thắc mắc nhỏ, vụt qua trong tâm trí rồi tan biến như làn khói.

Cách đó không xa, trong tiệm thuốc của Lục Gia, Thái Đức cũng đang chuyên tâm vào công việc của mình. Tiệm thuốc tràn ngập mùi hương đặc trưng của các loại thảo mộc: mùi cam thảo dịu ngọt, mùi quế nồng ấm, mùi nhân sâm thoang thoảng cùng với mùi ngai ngái của thuốc sắc.

Cậu ta, giờ đây đã là một tiểu học đồ chăm chỉ, đang tỉ mỉ nghiền thuốc trong cối đá, đôi tay nhỏ bé nhưng thuần thục khuấy trộn các loại dược liệu theo đúng tỷ lệ được ghi trong đơn thuốc. Cạnh bên cậu là một chiếc bàn đầy ắp các loại bình gốm lớn nhỏ chứa đủ loại rễ cây, lá khô, hoa phơi và khoáng vật được phân loại cẩn thận.

Thỉnh thoảng, cậu lại cầm một chiếc cân nhỏ lên, cân đong từng vị thuốc một cách chính xác đến từng li, không sai sót dù chỉ một phân. Thầy thuốc già của Lục Gia, một người nổi tiếng khó tính, nay cũng phải gật gù khen ngợi sự cần mẫn và trí nhớ siêu phàm của Thái Đức. Cậu ta ghi nhớ hàng trăm loại dược liệu, hàng ngàn bài thuốc, và luôn sẵn lòng học hỏi những điều mới mẻ.

Thái Đức cũng cảm nhận được những sự thay đổi ở Lục Gia. Cậu nghe những người đến lấy thuốc, hoặc các nha hoàn nói chuyện râm ran về việc Lục Gia dạo này có thêm nhiều hộ vệ mới, những gương mặt lạ lẫm xuất hiện trong phủ. Có lần, cậu còn thấy một vài chiếc xe ngựa chất đầy những rương lớn được che phủ cẩn thận, đi vào phủ vào giữa đêm khuya.

Những điều đó khiến cậu tò mò, nhưng với bản tính trầm lặng và tập trung vào y thuật, cậu cũng chỉ để sự tò mò đó dừng lại ở một mức độ nhất định. “Có lẽ Gia chủ có những kế hoạch riêng,” cậu thầm nghĩ, rồi lại vùi đầu vào việc phân loại các loại nhân sâm theo độ tuổi và chất lượng.

Dù có thắc mắc, nhưng cậu cũng không quá bận tâm, vì cuộc sống của cậu vẫn xoay quanh những vị thuốc và những bệnh nhân cần sự giúp đỡ. Những thay đổi nhân sự đó, đối với cậu, chỉ là những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng mà thôi.

Cùng lúc đó, tại Thành trấn An Dương, cuộc giao thương quan trọng giữa Lục Gia và Kháo Gia đang diễn ra.

Hải Long đứng phía sau Gia chủ Lục Khải trong đại sảnh của Kháo Gia phủ. Ánh mắt hắn không ngừng quét qua từng chi tiết: từ những họa tiết chạm khắc trên cột trụ, những tấm thảm Ba Tư đắt giá trải sàn, đến từng cử chỉ, ánh mắt của Gia chủ Kháo Gia.

Tòa sảnh tuy lộng lẫy nhưng có phần ngột ngạt bởi mùi hương trầm quá nồng và cảm giác xa hoa phô trương.

Kháo Gia Chủ, người đàn ông trung niên với dáng người hơi mập mạp, mặc bộ trường bào lụa đỏ thẫm thêu rồng vàng. Khuôn mặt tròn trĩnh, bộ râu đen được tỉa tót cẩn thận, nhưng đôi mắt nhỏ, ti hí lại không ngừng phát ra một ánh nhìn đầy ẩn ý, khó chịu.

Mỗi khi một nha hoàn đi ngang qua rót trà, ánh mắt hắn ta lại dính chặt lấy, lộ rõ vẻ háo sắc và thô tục, dù hắn đang tiếp đón khách quý. Nụ cười xã giao của hắn ta không bao giờ chạm tới đôi mắt, chỉ khiến khuôn mặt hắn trông càng thêm bợm nhợt.

Sau những lời chào hỏi khách sáo, Kháo Gia Chủ vỗ tay ra hiệu. Một nha hoàn xinh đẹp, với bước chân uyển chuyển, mang ra hai chiếc chén ngọc tinh xảo và một bình rượu gốm sứ cổ. Mùi hương rượu lập tức lan tỏa, ngọt ngào và tinh khiết đến lạ.

“Gia chủ Lục Khải, đây là Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu của Kháo Gia ta, ngâm ủ hơn năm mươi năm trong hầm đá ngầm. Mời người nếm thử, loại rượu này chỉ để tiếp đón những khách quý bậc nhất!” Kháo Gia Chủ nói, giọng điệu đầy tự hào, hắn đích thân rót rượu vào chén ngọc cho Lục Khải, rồi rót cho mình.

Gia chủ Lục Khải khẽ nhấp một ngụm, đôi mắt ông khẽ nheo lại, vẻ mặt giãn ra một cách nhẹ nhõm. “Hảo tửu! Đúng là Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu danh bất hư truyền. Hương vị trong trẻo, êm dịu mà vẫn giữ được cái nồng nàn đặc trưng. Quả không hổ danh là mỹ tửu hàng đầu Đại Việt.”

Hải Long đứng đó, dù không được mời uống, nhưng khứu giác nhạy bén của hắn vẫn cảm nhận rõ ràng mùi hương của Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu. Một mùi hương quyến rũ đến kỳ lạ, tinh khiết hơn bất kỳ loại rượu nào hắn từng uống, kể cả loại rượu mạnh đã giúp hắn cường hóa cơ thể.

Nó không chỉ nồng nàn mà còn có một chút vị ngọt thanh, khiến cơ thể hắn như được thanh lọc chỉ từ mùi hương. Hắn biết, đây chắc chắn là một thứ rượu cực phẩm, vượt xa những gì hắn từng biết. Linh châu trong người hắn khẽ rung động, như thể cũng cảm nhận được sự tinh khiết từ loại rượu này.

Sau khi nhâm nhi chén rượu, cuộc đàm phán chính thức bắt đầu.

“Lần này, Lục Khải ta đến đây, chủ yếu là vì hai tấm Lụa Nguyệt Quỳ mà Kháo Gia nổi tiếng,” Gia chủ Lục Khải đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Hy vọng Kháo Gia Chủ có thể cắt ái nhượng cho Lục Gia.”

Kháo Gia Chủ vuốt chòm râu, đôi mắt ti hí của hắn ta lóe lên vẻ tinh ranh. “Gia chủ Lục Khải quả là người hiểu biết. Kháo Gia ta tuy có nhiều mặt hàng, từ dược liệu thượng hạng đến kim loại quý, nhưng quả thật, sản phẩm làm nên danh tiếng lẫy lừng của chúng ta chính là vải vóc, đặc biệt là các loại lụa tơ tằm tinh xảo. Và trong số đó, Lụa Nguyệt Quỳ chính là đỉnh cao, là niềm tự hào của Kháo Gia.”

Hắn ta dừng lại, ra hiệu cho một gia đinh khác. Lập tức, hai tấm lụa được đặt lên bàn. Hải Long nhìn thấy chúng. Chúng không chỉ là vải, mà là những kiệt tác nghệ thuật. Từng sợi lụa ánh lên vẻ óng ả, mềm mại đến không tưởng, phản chiếu ánh sáng như mặt trăng lung linh trên mặt nước.

Màu sắc của chúng thay đổi tinh tế theo góc nhìn, từ trắng bạc huyền ảo đến xanh nhạt mơ màng, tựa như ánh trăng xuyên qua rừng tre.

Kháo Gia Chủ bắt đầu giải thích về nguồn gốc của Lụa Nguyệt Quỳ: “Lụa Nguyệt Quỳ được dệt từ tơ của loài tằm Nguyệt Quỳ quý hiếm, chỉ sống trong những hang động đá vôi sâu thẳm, nơi ánh trăng có thể xuyên qua khe đá chiếu rọi vào. Loài tằm này chỉ sinh sản một lần duy nhất trong đời, và chỉ nhả tơ vào những đêm trăng tròn nhất, khi năng lượng âm của mặt trăng đạt đến cực điểm. Quá trình thu hoạch tơ phải được thực hiện bằng tay, vô cùng cẩn trọng để không làm hại tằm, và dệt thành vải bởi những người thợ lành nghề nhất, truyền từ đời này sang đời khác của Kháo Gia chúng ta.”

Hắn ta thở dài một hơi đầy vẻ tiếc nuối giả tạo. “Sự hiếm có của nó là điều mà cả Hoàng Triều cũng biết. Thông thường, Kháo Gia ta có thể sản xuất tối đa hai tấm Lụa Nguyệt Quỳ cho mục đích thương mại mỗi mười năm. Nhưng chỉ trong ba năm gần đây, chúng ta đã phải dâng lên Hoàng Triều tới ba tấm Lụa Nguyệt Quỳ với phẩm chất thượng đẳng hơn cả, như một cống phẩm đặc biệt. Điều đó có nghĩa là, hai tấm lụa Gia chủ Lục Khải đang thấy đây gần như là món hàng quý hiếm nhất mà Kháo Gia có thể bán ra thị trường trong vài thập kỷ tới. Giá trị của chúng không thể đong đếm bằng tiền bạc thông thường.”

Gia chủ Lục Khải vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Ông biết Kháo Gia Chủ đang cố gắng nâng giá, nhưng lời hắn nói không phải không có lý. Lụa Nguyệt Quỳ quả thực vô cùng quý giá, và hiếm khi xuất hiện trên thị trường.

“Ta hiểu được giá trị của Lụa Nguyệt Quỳ. Lục Gia ta cũng không phải là kẻ keo kiệt,” Gia chủ Lục Khải nói, giọng điệu mang theo một chút khí phách của một đại thương nhân. “Ngoài mức giá mà Kháo Gia Chủ đưa ra, Lục Gia ta sẵn lòng trả thêm một khoản không nhỏ nữa. Và để thể hiện thành ý, ta cũng muốn mua thêm năm mươi chum Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu đã ngâm ủ năm mươi năm của Kháo Gia, như một phần của cuộc giao dịch này.”

Hải Long thầm kinh ngạc. Gia chủ Lục Khải không chỉ chấp nhận giá cao mà còn chủ động mua thêm rượu quý, hẳn là muốn củng cố mối quan hệ. 50 chum Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu là một con số khổng lồ, đủ để mua cả một trang viên nhỏ.

Kháo Gia Chủ nghe vậy, đôi mắt ti hí sáng lên rõ rệt, nụ cười trên môi hắn ta cũng thật hơn vài phần. Rượu là sở thích của hắn, và số lượng lớn rượu quý này chắc chắn đã chạm đến điểm yếu của hắn.

Cuộc giao hảo qua lại tiếp tục diễn ra. Gia chủ Lục Khải không ngừng nhấn mạnh mối quan hệ lâu năm giữa hai gia tộc, nhắc đến những lần Lục Gia đã giúp đỡ Kháo Gia trong quá khứ, hay những lợi ích tiềm năng của việc hợp tác lâu dài.

Kháo Gia Chủ thì liên tục than vãn về sự khó khăn trong việc sản xuất Lụa Nguyệt Quỳ, về chi phí tốn kém, và về việc họ đã “hy sinh” những tấm lụa quý giá nhất để dâng lên Hoàng Triều. Cả hai người đều là những tay cáo già trên thương trường, từng lời nói, từng cử chỉ đều ẩn chứa ý đồ riêng.

Hải Long đứng đó, như một cái bóng, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng sôi nổi. Hắn quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Kháo Gia Chủ: cái nhíu mày thoáng qua khi Lục Khải hạ giá, nụ cười giả tạo khi nói về sự “hy sinh” và ánh mắt tham lam khi nhắc đến số lượng rượu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-pha-thuong-khung-thanh-duong-tien-ton.jpg
Đấu Phá Thương Khung: Thánh Dương Tiên Tôn
Tháng 2 9, 2025
tao-tac.jpg
Tào Tặc
Tháng 4 30, 2025
tien-luong-ba-ngan-ta-cho-nhan-vien-phat-ngan-van-nam-luong.jpg
Tiền Lương Ba Ngàn Ta, Cho Nhân Viên Phát Ngàn Vạn Năm Lương
Tháng 1 11, 2026
toan-dan-chuyen-chuc-dien-roi-nguoi-quan-cai-nay-goi-ho-thuan.jpg
Toàn Dân Chuyển Chức: Điên Rồi, Ngươi Quản Cái Này Gọi Hộ Thuẫn?
Tháng 1 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP