Chương 35: Chuyến Giao Thương
Đoàn xe của Lục Gia, nặng nề mà kiên định, tiếp tục cuộn mình trên con đường giao thương tấp nập. Rời khỏi Thành trấn Bạch Vân, thế giới dần hé mở những khung cảnh mới: từ cánh đồng lúa xanh mướt đến rừng thưa và đồi núi thoai thoải.
Hải Long ngồi trong xe ngựa cùng Gia chủ Lục Khải, tâm trí hắn như miếng bọt biển thấm hút kiến thức từ quyển “Đại Việt Hoàng Triều – Thông Lục”. Mỗi ngày qua đi, hắn càng cảm nhận sự vĩ đại và đa dạng đến đáng sợ của Đại Việt Hoàng Triều.
Hắn quan sát người đi đường, từ thương nhân tinh ranh đến nông dân chất phác, và những lữ khách cảnh giác. Hắn cảm nhận sự phồn thịnh nhưng cũng không quên những câu chuyện về giao tranh hay sự bí ẩn của Cấm Địa Thiên An mà sách đã nhắc đến. Hắn tự nhủ, thế giới này ẩn chứa vô số bí mật và hiểm nguy.
Sau khi đọc và nghiền ngẫm, Hải Long tự hỏi: “Liệu có thật sự tồn tại những kẻ tu luyện dời sông lấp biển? Dị thú có thật không? Và linh châu trong mình… nó rốt cuộc là thứ gì?” Hắn cảm thấy một thôi thúc mạnh mẽ muốn khám phá ranh giới giữa phàm nhân và siêu phàm.
“Ngươi thấy thế nào, Lục Hùng?” Gia chủ Lục Khải chợt lên tiếng, ánh mắt tinh anh nhìn hắn.
“Thưa Gia chủ, tiểu nhân cảm thấy thế giới này thật sự rộng lớn và kỳ diệu,” Hải Long đáp. “Nhưng đồng thời, ta cũng thấy mình còn quá nhỏ bé.”
Gia chủ Lục Khải khẽ cười. “Chỉ khi biết mình nhỏ bé, con người mới có khao khát vươn lên. Hoàng Triều của chúng ta đã tồn tại ngàn năm, nhưng cũng ẩn chứa những bí mật, những thế lực siêu phàm mà ngươi chưa thể thấy. Chúng chi phối vận mệnh.”
Hải Long lắng nghe, linh cảm Gia chủ đang ám chỉ điều gì đó sâu xa, liên quan đến linh châu của hắn. “Thưa Gia chủ, tiểu nhân vẫn còn rất nhiều điều muốn học hỏi. Mong Gia chủ chỉ bảo thêm, dẫn lối cho tiểu nhân khám phá những bí ẩn đó.”
Gia chủ Lục Khải hài lòng. “Ngươi là người thông minh. Cứ tiếp tục đọc sách, không ngừng rèn luyện, và hãy luôn giữ sự tò mò, sự dũng cảm. Nó sẽ là ngọn đèn dẫn lối ngươi đến những chân trời mới, đến cả ranh giới của sự sống và cái chết.”
Mấy ngày giao thương trôi qua đều đặn. Mỗi buổi tối, đoàn xe dừng chân ở trạm nghỉ. Hải Long luôn làm tròn vai hộ vệ, kiểm tra an ninh tỉ mỉ. Trong lúc rảnh rỗi, hắn miệt mài luyện tập quyền pháp bí ẩn. Dù rượu mạnh đã cạn, linh châu vẫn âm thầm tỏa sáng, biến năng lượng từ không khí và thức ăn thành tinh thuần, giúp cơ thể hắn rắn chắc và tràn đầy sinh lực, vượt xa người phàm.
Trong những buổi tối ở quán trọ, Hải Long thường tụ tập cùng mấy tên gia đinh trẻ tuổi khác. Bọn hắn quây quần bên đống lửa, chia sẻ những món thịt săn được, tiếng lửa reo tí tách, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa. Họ cùng nhau nói chuyện phiếm, từ gia đình, ước mơ, đến những lời bàn tán về các cô gái xinh đẹp mà họ bắt gặp trên đường.
Hải Long cũng hùa theo, nở nụ cười tươi tắn, ánh mắt tinh anh nhìn những cô gái trẻ bán hàng hoặc nha hoàn. Đôi khi, hắn nói vài câu trêu ghẹo nhẹ nhàng, dí dỏm. “Này cô nương, nhìn cô nương xinh đẹp thế này, e là sẽ làm đổ ly rượu của ta mất!” Hắn nói với một cô gái. Cô gái ấy e thẹn cúi đầu, hai má ửng hồng, nhưng khóe môi khẽ nở nụ cười duyên dáng.
Hải Long tiếp lời, ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy vẻ thân thiện. “Này, cô nương! Nếu cô nương có nhỡ tay làm đổ rượu, hay lỡ làm vỡ đồ quý giá, cứ gọi Lục Hùng này một tiếng, ta sẽ đến giúp cô nương dọn dẹp ngay! Đảm bảo không để một mảnh vỡ nào sót lại đâu nhé! Hoặc ta có thể giúp cô nương nhặt những trái tim đã tan vỡ cũng được!” Hắn nói, giọng điệu pha chút bông đùa, khiến cô gái bật cười khúc khích.
Những màn đối đáp dí dỏm, đầy tiếng cười này tạo nên không khí sảng khoái, xua tan mệt mỏi. Tuy nhiên, Hải Long luôn giữ chừng mực, không vượt quá giới hạn.
Hắn cũng tận dụng những lúc nghỉ ngơi để quan sát các gia đinh hộ vệ khác. Hắn cố gắng che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ thể hiện vừa đủ để hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, tránh gây chú ý không cần thiết từ kẻ xấu hay thế lực ngầm.
Chuyến đi này, chất đầy các rương tơ lụa quý hiếm, thuốc men trân quý và gia vị thượng hạng, là một khóa học quý giá về vận hành một đế chế kinh tế. Hải Long được chứng kiến Gia chủ Lục Khải đàm phán, xử lý tình huống và xây dựng mối quan hệ.
Gia chủ là người tinh thông cả kinh tế lẫn nhân tình thế thái. Hải Long ghi nhớ mọi điều, nhận ra trí tuệ và sự khéo léo trong giao tiếp cũng vô cùng quan trọng, đôi khi sắc bén hơn cả lưỡi kiếm.
Đến ngày thứ năm, khi mặt trời đã ngả về Tây, Hải Long nhìn thấy một thành trấn lớn hiện ra giữa núi rừng. Đó chính là Thành trấn An Dương, điểm đến của chuyến giao thương.
Khi đoàn xe tiến gần, An Dương hiện ra rõ nét. Đây là một tòa thành cũng giống với Thành trấn Bạch Vân về quy mô và sự sầm uất, nhưng lại mang vẻ cổ kính và hùng vĩ hơn hẳn. Tường thành cao vút, bằng đá xanh đen khổng lồ, rêu phong bám đầy, tạo nên vẻ trầm mặc, uy nghiêm. Cổng thành rộng lớn, tấp nập người ra vào.
Điều khiến Hải Long chú ý nhất chính là hệ thống an ninh vượt trội hơn hẳn Bạch Vân. Trên tường thành, lính gác nghiêm nghị, trang bị đầy đủ vũ khí, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Các chốt kiểm soát dày đặc hơn, với những cạm bẫy ẩn mình.
Hắn còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ lan tỏa quanh tường thành, như một loại kết giới vô hình, linh cảm nơi đây không chỉ được bảo vệ bởi con người mà còn bởi những thứ siêu nhiên. Rõ ràng, An Dương có tầm quan trọng đặc biệt về mặt phòng ngự.
Phố xá đông đúc, tiếng buôn bán, xe ngựa, rao hàng hòa vào nhau. Mùi gia vị, thảo mộc, thức ăn nướng lan tỏa khắp nơi, khiến Hải Long cảm thấy phấn chấn.
“Chúng ta đã đến Thành trấn An Dương,” Gia chủ Lục Khải nói, ánh mắt hài lòng. “Đây là trung tâm giao thương quan trọng, đặc biệt về dược liệu và kim loại quý. Một nơi đầy tiềm năng, cũng cất giấu không ít bí mật và nguy hiểm.”
Hải Long gật đầu. Hắn đã đọc về An Dương trong sách, biết nơi đây nổi tiếng với khoáng sản và thảo dược. Hắn thầm nghĩ, liệu Thái Đức sẽ thích thú nơi này.
Đoàn xe từ từ tiến vào cổng thành. Lính gác kiểm tra giấy tờ cẩn trọng, rồi cho phép đoàn xe vào. Ngay lập tức, họ được bao vây bởi sự náo nhiệt của phố xá. Hải Long giữ cảnh giác cao độ, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt, từng góc phố, đề phòng nguy hiểm.
Đoàn xe tiếp tục di chuyển qua những con phố tấp nập, cuối cùng dừng lại trước một tòa phủ đệ vô cùng bề thế và tráng lệ. Cánh cổng gỗ lim đỏ sẫm, chạm khắc tinh xảo, cao lớn sừng sững, hai bên là cặp sư tử đá uy nghi.
Một tấm biển lớn khắc ba chữ vàng son: “Kháo Gia Phủ”. Hải Long nhận ra ngay đây là nơi họ cần đến, bởi Kháo Gia là một trong những gia tộc có tiếng tăm nhất ở Thành trấn An Dương, chuyên về dược liệu và kim loại quý, là đối tác quan trọng của Lục Gia.
Khi đoàn xe dừng lại, một vài gia đinh của Kháo Gia bước ra đón. Tuy nhiên, Hải Long nhận thấy ngay một điểm khác biệt so với Lục Gia phủ: những gia đinh và nha hoàn ở đây không thân thiện cho lắm. Họ chào đón Gia chủ Lục Khải và đoàn tùy tùng một cách có lệ, với nụ cười gượng gạo và ánh mắt thiếu thiện cảm, thậm chí có phần khinh thường. “Mời Gia chủ Lục Khải và quý khách vào trong,” một tên quản sự của Kháo Gia nói, giọng điệu khách sáo nhưng không hề nhiệt thành.
Gia chủ Lục Khải bước xuống xe, khẽ gật đầu. “Chỉ có hai người được vào trong,” tên quản sự của Kháo Gia tiếp tục, ánh mắt lạnh nhạt quét qua đám gia đinh hộ vệ. “Đây là quy tắc của Kháo Gia phủ, nhằm đảm bảo sự riêng tư và an ninh cho các cuộc gặp mặt quan trọng.”
Hải Long hiểu ngay ý hắn. Trong số mấy gia đinh hộ vệ, chỉ có hắn là phù hợp nhất để đi cùng Gia chủ. Với tư cách là hộ vệ riêng mới được bổ nhiệm, lại vừa thể hiện tài năng và bản lĩnh, Gia chủ Lục Khải đã đặc biệt tin tưởng hắn. Hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn có sự thông minh và khả năng quan sát tinh tế.
Có lẽ trong lòng gia chủ lúc này với linh cảm của hắn thì Hải Long mới thực sự có năng lực, hắn đặt cược vào lần này.
Hải Long lập tức bước tới, đứng sau Gia chủ Lục Khải. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra khác, một cơ hội để chứng tỏ giá trị của mình. Hắn nhìn Kháo Gia phủ, một tòa phủ đệ rộng lớn, kiến trúc bề thế, xa hoa không kém gì Lục Gia phủ ở Bạch Vân, cho thấy gia tộc này có thể tương đương với Lục Gia về tiềm lực và địa vị.
Tên quản sự Kháo Gia nhìn Hải Long một lượt, ánh mắt dò xét, rồi gật đầu miễn cưỡng. “Mời Gia chủ Lục Khải và vị hộ vệ này đi theo tiểu nhân.”
Hải Long cùng Gia chủ Lục Khải bước qua cổng lớn của Kháo Gia phủ.. Ánh sáng từ đèn lồng lụa vàng rực rỡ chiếu lên tường chạm khắc tinh vi, tạo nên không gian lộng lẫy nhưng có phần phô trương. Mùi hương trầm và hương liệu nồng nặc lan tỏa, có phần ngột ngạt.
Họ được dẫn qua nhiều hành lang, qua những khu vườn được cắt tỉa cầu kỳ, cuối cùng đến một đại sảnh trang trọng. Tại đây, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế lớn, vẻ mặt đầy uy nghi nhưng đôi mắt không ngừng đảo qua lại, liếc nhìn các nha hoàn đang phục vụ.
Đó chính là Kháo Gia Chủ. Hắn ta có dáng người hơi mập mạp, mặc trường bào lụa đỏ thẫm thêu hình rồng vàng, trông khá phô trương. Khuôn mặt tròn trĩnh, râu đen tỉa tót cẩn thận, nhưng đôi mắt nhỏ, ti hí lại không ngừng phát ra ánh nhìn đầy ẩn ý, khó chịu.
Mỗi khi một nha hoàn đi ngang qua, ánh mắt hắn ta lại dính chặt lấy, lộ rõ vẻ háo sắc và thô tục, dù hắn đang ngồi tiếp đón khách quý. Hắn ta luôn mỉm cười gượng gạo, nhưng nụ cười đó không bao giờ chạm tới đôi mắt ti hí, mà chỉ khiến khuôn mặt hắn trông càng thêm bợm nhợt, đầy sự giả tạo.
Gia chủ Lục Khải mỉm cười tiến đến. “Kháo Gia Chủ, đã lâu không gặp. Lục Khải xin mạn phép làm phiền.”
Kháo Gia Chủ đứng dậy, nở nụ cười xã giao nhưng vẫn không ngừng liếc nhìn các nha hoàn. “Ôi, Gia chủ Lục Khải! Ngươi đã đến rồi! Thật vinh hạnh! Mời ngồi, mời ngồi!” Hắn ta nói, giọng ấm áp một cách giả tạo, nhưng ánh mắt háo sắc lại khiến Hải Long cảm thấy khó chịu.
Hải Long đứng phía sau Gia chủ Lục Khải, im lặng quan sát. Hắn đã đọc về sự giàu có và thế lực của Kháo Gia, nhưng hắn không ngờ Gia chủ của họ lại có bộ dáng và ánh mắt như vậy. Hắn biết, cuộc đàm phán sắp tới sẽ không hề đơn giản. Và thế giới này, càng đi sâu vào, càng bộc lộ nhiều bộ mặt thật của nó.