Chương 28: Huấn Luyện Tại Lục Gia
Buổi sáng hôm sau, Lục Gia phủ đã trở lại vẻ tĩnh lặng và uy nghiêm vốn có. Không khí náo nhiệt của đêm sinh thần đã tan biến, nhường chỗ cho sự trật tự thường nhật. Hải Long vẫn như thường lệ, dậy sớm, hoàn thành các bài quyền pháp bí ẩn trong phòng rồi đi đến bãi luyện tập.
Khi hắn bước vào bãi luyện tập riêng trong phủ, những ánh mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ lập tức đổ dồn về phía hắn. Buổi rèn luyện thân thể với rượu mạnh đêm qua cùng với những bài quyền trong sách đã phát huy tác dụng kỳ diệu.
Cơ thể hắn đã rắn chắc hơn rất nhiều, từng múi cơ hiện rõ nét dưới lớp áo gia đinh, gọn gàng nhưng đầy sức mạnh tiềm tàng. Người ngoài nhìn không biết hắn hơn 14 tuổi nữa, mà trông như một thanh niên 16, 17 tuổi đã trải qua nhiều năm rèn luyện gian khổ.
Khuôn mặt sắc nét, góc cạnh hơn, toát lên vẻ kiên nghị và trưởng thành. Chiều cao của hắn cũng tăng lên đáng kể, hiện đã cao khoảng 1m7, khiến hắn trông nổi bật giữa đám đông gia đinh.
Vẫn là bộ áo gia đinh màu xám đơn giản, nhưng trên người Hải Long, nó lại toát lên một vẻ khí chất khác lạ.
“Lục Hùng, chào buổi sáng!”
“Hùng ca, hôm nay trông ngươi thật khỏe khoắn!”
“Chúc mừng Lục Hùng tối qua đã làm Lạch Khứ thiếu gia phải ngất xỉu!”
Mọi người nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ và chào hỏi đầy kính trọng. Không còn những ánh mắt dò xét, khinh thường như những ngày đầu. Tên tuổi của hắn đã thực sự vang dội khắp Lục Gia.
Lục Mỗ, quản sự phụ trách huấn luyện, vẫn đứng đó, vẫn bộ dáng ấy vạm vỡ, nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa sự quan tâm. Ông ta bắt đầu buổi huấn luyện. “Hôm nay, ta sẽ dạy cho các ngươi cách canh gác ở những khu vực quan trọng. Nhớ kỹ, gia đinh bảo vệ không chỉ biết dùng sức, mà còn phải biết dùng đầu óc! Đảm bảo an toàn, tuân thủ quy tắc, và luôn cảnh giác cao độ! Đây mới là đúng chất một tướng!” Lục Mỗ vừa nói vừa thực hiện các động tác tuần tra, cách đứng gác, và cách phát hiện những dấu hiệu bất thường một cách chuyên nghiệp.
Hải Long học tập vô cùng chăm chỉ, ghi nhớ từng lời chỉ dẫn của Lục Mỗ. Hắn biết, những kiến thức này là vô cùng quan trọng cho công việc của hắn ở Lục Gia.
Dòng linh khí trong người hắn vẫn âm thầm vận chuyển, giúp hắn tiếp thu mọi thứ một cách nhanh chóng và hiệu quả.
Sau buổi huấn luyện sáng, Lục Mỗ tập hợp các gia đinh mới lại. “Hôm nay, các ngươi sẽ được phân công đến một khu vực khác để thực hành nhiệm vụ. Hôm nay bọn hắn được đưa tới một khu buôn bán vải vóc của Lục Gia.”
Cả nhóm gia đinh di chuyển đến một khu phố sầm uất ở trung tâm thành trấn. Đây là nơi Lục Gia có nhiều cửa hàng lớn, chuyên kinh doanh vải vóc cao cấp.
Những cửa hàng rộng lớn, trang trí lộng lẫy, bày bán đủ loại gấm vóc, lụa là với màu sắc và hoa văn tinh xảo.
Mùi vải mới, mùi hương liệu thoang thoảng trong không khí. Người mua kẻ bán tấp nập, tiếng mặc cả, tiếng chào hàng vang vọng. Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với khu gia đinh hay bãi tập.
Hải Long cùng các gia đinh khác bắt đầu nhiệm vụ của mình: tuần tra các cửa hàng, đảm bảo không có kẻ gian lợi dụng sơ hở để trộm cắp, và giữ gìn trật tự chung. Mọi thứ vẫn như thường lệ, không có gì đặc biệt.
Hải Long đi lại, quan sát từng vị khách, từng góc cửa hàng, ghi nhớ những lối ra vào, những điểm có thể ẩn nấp. Hắn làm việc một cách tỉ mỉ, cẩn trọng.
Cho đến khi…
Hải Long vẫn tiếp tục tuần tra dọc theo dãy cửa hàng vải vóc của Lục Gia. Tiếng ồn ào của chợ búa, mùi hương đặc trưng của lụa là gấm vóc, và ánh sáng rực rỡ từ những tấm vải muôn màu dường như không làm hắn phân tâm.
Hắn tập trung vào nhiệm vụ, đôi mắt sắc bén quét qua từng gương mặt, từng chuyển động dù là nhỏ nhất.
Mọi thứ vẫn như bình thường cho đến khi hắn bước vào cửa hàng chính, nơi bày bán những loại vải vóc quý giá nhất, dành cho giới thượng lưu. Nơi đây yên tĩnh hơn, sang trọng hơn, và ánh sáng được điều chỉnh dịu mắt.
Khi hắn đi ngang qua một quầy trưng bày lụa Vân Cẩm là loại lụa mềm mại như mây và đắt đỏ như vàng, một mùi hương lạ lùng đột ngột xộc vào mũi hắn.
Đó không phải là mùi hương quen thuộc của vải vóc hay hương liệu. Đó là một mùi hương rất nhẹ, rất tinh tế, nhưng lại vô cùng đặc biệt.
Nó không phải là mùi nước hoa, mà là một sự kết hợp của mùi đất ẩm, mùi thảo mộc hiếm lạ, và
một chút gì đó rất… cổ xưa, như mùi của những thứ đã tồn tại từ hàng ngàn năm. Mùi hương này có một chút giống với mùi hương thoang thoảng của thịt con thỏ linh dị mà hắn đã ăn, hoặc linh thảo mà hắn đã hái được.
Hải Long lập tức dừng lại. Với khứu giác đã được linh châu cường hóa, hắn nhạy cảm hơn rất nhiều với những mùi hương xung quanh. Mùi hương này khiến hắn cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ. Hắn nhìn xung quanh, cố gắng xác định nguồn gốc của nó.
Trong cửa hàng lúc này không có nhiều khách. Chỉ có vài nha hoàn đang sắp xếp lại hàng hóa, và một vị khách đang đứng trước quầy lụa Vân Cẩm mà hắn vừa đi qua.
Đó là một nữ nhân, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, được buộc hờ bằng một dải lụa đơn giản. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên một vẻ thoát tục, thanh tao.
Gương mặt nàng bị che khuất bởi chiếc mũ che mặt rộng vành, chỉ để lộ đôi môi mỏng và chiếc cằm thanh tú.
Mùi hương lạ lùng đó dường như tỏa ra từ chính nàng ta. Hải Long khẽ nhíu mày. Hắn chưa từng thấy một vị khách nào đặc biệt như vậy.
Nàng ta không hề có vẻ vội vã, chỉ đứng đó, khẽ chạm tay vào tấm lụa Vân Cẩm, ánh mắt dường như đang đăm chiêu suy nghĩ.
Hải Long cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ sự chú ý của mình. Hắn giả vờ đi tuần tra một cách tự nhiên, nhưng ánh mắt và khứu giác thì hoàn toàn tập trung vào người nữ nhân bí ẩn đó.
Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ nàng ta, một thứ khí tức không phải của người phàm, cũng không phải của các loại linh khí mà hắn từng cảm nhận. Nó rất nhẹ, nhưng lại vô cùng tinh khiết và cổ xưa.
Chợt, nàng ta khẽ thở dài, rồi rút tay lại khỏi tấm lụa. Nàng không nói gì với các nha hoàn, chỉ khẽ lắc đầu, rồi từ từ quay người bước ra khỏi cửa hàng. Từng bước đi của nàng ta nhẹ nhàng, uyển chuyển như một làn gió, không hề gây ra một tiếng động nào.
Mùi hương lạ lùng đó cũng dần phai nhạt theo bước chân của nàng. Hải Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đuổi theo, muốn tìm hiểu về người nữ nhân bí ẩn này và mùi hương đặc biệt của nàng. Hắn linh cảm rằng, nàng ta không phải là người bình thường.