Chương 29: Dị Hương Bí Ẩn Và Bức Màn Thế Giới
Sau khi vị nữ nhân bí ẩn với mùi hương độc đáo kia khuất dạng khỏi tầm mắt, Hải Long vẫn đứng bất động một lúc, ánh mắt dõi theo hướng nàng rời đi. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đuổi theo, muốn tìm hiểu về nàng, về nguồn gốc của mùi hương kỳ lạ đó.
Nhưng ý thức về bổn phận của một gia đinh bảo vệ đã giữ hắn lại. Nhiệm vụ của hắn là đảm bảo an ninh cho cửa hàng, không được tự ý rời vị trí.
Hải Long hít một hơi sâu, cố gắng gạt bỏ sự tò mò sang một bên, quay trở lại với công việc. Hắn tiếp tục tuần tra dọc theo các quầy trưng bày vải vóc, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng suy nghĩ.
Hắn khẽ đưa tay chạm vào chiếc túi vải giấu kín trong áo, nơi tấm Phỉ Thúy Lục Tuyền quý giá vẫn nằm yên. Dù đã giành được nó từ cuộc thi tài đêm qua, nhưng Hải Long vẫn chưa thực sự có thời gian để tìm hiểu kỹ càng về nó, ngoài việc cảm nhận được luồng năng lượng dịu nhẹ mà nó tỏa ra.
“Thế giới này quả thật còn rất nhiều điều mà mình chưa biết…” Hải Long thầm nhủ. Hắn vốn dĩ chỉ là một thiếu niên từ làng quê nhỏ bé, mọi hiểu biết của hắn đều giới hạn trong phạm vi làng và khu rừng gần đó.
Nhưng kể từ khi viên linh châu thức tỉnh, từ việc gặp con thỏ biết đào linh thạch, cho đến cuộc sống ở Thành trấn Bạch Vân và những con người kỳ lạ như vị nữ nhân vừa rồi, mọi thứ đã dần mở ra một bức màn mới trước mắt hắn.
Hắn nhớ lại lời Gia Thiết đã nói về việc rèn luyện thân thể, và cả quyển sách bí ẩn trong đầu hắn. Những bài quyền mà hắn đã tập luyện, cùng với việc ngâm mình trong rượu mạnh, đã khiến cơ thể hắn thay đổi đáng kể.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang lớn dần trong mình, nhưng hắn biết, đó mới chỉ là khởi đầu. Thế giới tu tiên này còn ẩn chứa vô số bí mật, vô số cường giả, và những điều phi thường mà hắn cần phải khám phá. Đặc biệt là về vị nữ nhân bí ẩn kia, linh cảm của hắn mách bảo nàng không hề tầm thường. Mùi hương đó không thể là của một người phàm.
Hải Long đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, sự chú ý của hắn bị phân tán bởi những dòng chảy mới mẻ của một thế giới xa lạ. Hắn đang cố gắng ghép nối các mảnh ghép thông tin lại với nhau, từ câu chuyện về Lục Gia không có con cái, lời đồn về các lâu các xa hoa, cho đến sự xuất hiện của những người có khí chất đặc biệt.
Tâm trí hắn như một cuộn chỉ rối, vừa hứng thú muốn khám phá, vừa mơ hồ cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình nào đó giữa những sự kiện rời rạc.
Đúng lúc hắn đang trầm tư như vậy, một giọng nói ồm ồm, đầy vẻ thô lỗ và hống hách vang lên từ phía cửa hàng. Hải Long lập tức lấy lại sự cảnh giác. Hắn quay đầu lại, và ngay lập tức nhíu mày.
Bước vào cửa hàng là một tên béo phệ, quần áo lụa là nhưng lại toát ra vẻ tục tĩu, khó chịu. Khuôn mặt hắn ta tròn ủng, đôi mắt ti hí, và cái miệng không ngừng nhếch mép.
Hắn ta đi lại nghênh ngang, ánh mắt quét qua các mặt hàng với vẻ bỡn cợt, rồi dừng lại ở một tấm lụa Vân Cẩm quý giá nhất.
Hắn ta chính là tên Đào Nhục, chủ sự của một cửa hàng nhỏ thuộc gia tộc Đào một thương buôn lớn ở trấn này, nhưng không phải là Gia tộc Đào, hắn chỉ là một chủ sự.
“Hừm, Lục Gia các ngươi bán đồ thế này à?” Đào Nhục nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Hắn ta giơ tay lên, thô bạo chạm vào tấm lụa Vân Cẩm, rồi đột ngột kéo mạnh, khiến tấm lụa tuột khỏi giá treo, rơi xuống sàn.
Các nha hoàn trong cửa hàng giật mình, vội vàng chạy đến. “Thưa ngài, xin ngài cẩn thận!”
“Cẩn thận cái gì?!” Đào Nhục quát lớn, khuôn mặt đỏ gay. “Cái thứ lụa rách nát thế này mà cũng bày ra bán ở đây sao?! Các ngươi muốn lừa gạt khách hàng à?!” Hắn ta nói lớn, cố ý gây sự chú ý của những khách hàng khác trong cửa hàng. Rõ ràng, hắn ta muốn phá hoại danh tiếng của Lục Gia.
Hải Long lập tức bước tới, đứng chắn trước mặt Đào Nhục. Hắn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hề tỏ ra khiêu khích.
Hắn biết, đây là một tên đến gây rối, và hắn phải xử lý một cách thông minh nhất.
“Thưa vị khách quý này,” Hải Long nói, giọng điềm tĩnh, “Tấm lụa Vân Cẩm này là vật phẩm quý giá của Lục Gia, được dệt thủ công từ những sợi tơ tinh xảo nhất. Nó không hề rách nát như ngài nói. Có lẽ ngài đã nhìn nhầm rồi chăng?”
Đào Nhục ngạc nhiên nhìn Hải Long. Hắn không ngờ một gia đinh lại dám đứng ra đối chất với mình. “Hừ! Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ta?! Ta là khách hàng! Ta muốn xem hàng, và ta thấy nó rách nát! Ngươi dám cãi lời ta sao?!”
“Tiểu nhân không dám cãi lời khách quý,” Hải Long đáp, giọng vẫn bình thản. “Chỉ là tiểu nhân thấy ngài có vẻ hiểu lầm. Nếu ngài có ý định mua, tiểu nhân có thể đích thân kiểm tra lại cho ngài xem.”
Đào Nhục cười khẩy. “Kiểm tra? Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời một thằng gia đinh quèn như ngươi sao? Ngươi muốn giở trò gì?” Hắn ta vừa nói vừa cúi xuống, cố tình dẫm lên tấm lụa đã rơi dưới sàn.
Hải Long nheo mắt. Hành động của Đào Nhục đã vượt quá giới hạn của một khách hàng bình thường. Rõ ràng, hắn ta có ý đồ xấu.
“Nếu ngài đã nói tấm lụa này rách nát,” Hải Long nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, “vậy thì ngài có dám cá cược với tiểu nhân không? Nếu tấm lụa này không hề rách nát, và vẫn hoàn hảo như ban đầu, ngài sẽ phải xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho Lục Gia. Còn nếu nó thực sự rách nát, tiểu nhân sẽ chịu mọi hình phạt mà ngài muốn!”
Đào Nhục bất ngờ trước lời đề nghị của Hải Long. Hắn ta không nghĩ một gia đinh lại dám đặt cược như vậy. Hắn ta nhìn tấm lụa dưới chân, rồi nhìn Hải Long, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.
Hắn ta đã cố tình kéo mạnh, chắc chắn phải có vết rách. “Ha! Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao?! Được thôi! Ta chấp nhận!” Đào Nhục cười khẩy. Hắn ta tin chắc mình sẽ thắng.
Hải Long mỉm cười. Bằng sự thông minh và tinh ranh của hắn, hắn đã lường trước được hành động của Đào Nhục. Ngay khi Đào Nhục kéo mạnh tấm lụa, Hải Long đã nhanh tay dùng một động tác khéo léo, nắm lấy một phần nhỏ của tấm lụa ở phía bên trong, khiến nó không bị đứt hẳn mà chỉ tuột ra khỏi móc treo. Hắn cũng nhanh chóng dùng chân mình che đi một vết bẩn nhỏ mà Đào Nhục đã cố tình giẫm lên.
Hải Long cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt tấm lụa lên. Hắn cẩn thận vuốt thẳng nó, rồi đưa cho Đào Nhục xem. “Xin mời ngài kiểm tra lại. Tấm lụa này vẫn hoàn hảo, không hề có một vết rách nào.”
Đào Nhục cầm lấy tấm lụa, ánh mắt hắn ta mở to. Hắn kiểm tra từng đường tơ, từng góc cạnh. Quả nhiên, không có một vết rách nào.
Tấm lụa vẫn mịn màng, hoàn hảo như ban đầu. Hắn ta không thể tin vào mắt mình. Hắn đã kéo rất mạnh, lẽ ra nó phải đứt hoặc rách chứ!
Lúc này, các khách hàng khác trong cửa hàng cũng đã bị thu hút bởi cuộc tranh cãi. Họ xúm lại xem xét tấm lụa, rồi bàn tán xôn xao.
“Quả nhiên không rách thật!”
“Tấm lụa này vẫn hoàn hảo mà!”
“Ông ta nói dối sao?”
Đào Nhục mặt mày tái mét. Hắn ta không chỉ thua cuộc, mà còn bị mất mặt ngay trước đông đảo khách hàng.
Hải Long đã đuổi được lão ra khỏi cửa hàng một cách thông minh, và làm lão bẽ mặt ngay tại chỗ.
“Nào, thưa ngài,” Hải Long nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại sắc bén, “ngài đã thua cuộc rồi. Ngài có muốn thực hiện lời hứa của mình không?”
Đào Nhục đứng đó, mặt đỏ tía tai, không nói nên lời. Hắn ta tức giận đến mức muốn nổ tung, nhưng không thể làm gì được. Hắn ta đã bị Hải Long gài bẫy một cách tinh vi.
Sau vài giây đứng chết trân, Đào Nhục nghiến răng ken két, quẳng tấm lụa xuống đất, rồi quay lưng bỏ đi trong sự nhục nhã, không dám ngoảnh đầu lại. Tiếng cười khúc khích và những lời bàn tán xì xào của các khách hàng vang vọng sau lưng hắn ta.