Chương 27: Phủ Đã Trở Lại
Nhưng Hải Long chỉ khẽ lắc đầu. Thật sự hắn chỉ cảm thấy cơ thể hắn nóng lên như rèn luyện thân thể cho hắn, không hề có cảm giác say xỉn.
Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang chảy khắp cơ thể, giúp hắn đẩy lùi độc tố và cường hóa thể chất.
Toàn bộ khán đài mong chờ ai sẽ là người thắng cuộc, đặc biệt là mấy tên đánh cược trong đó có hai thằng bạn của hắn. Không khí căng thẳng đến tột độ. Lạch Khứ đã uống đến chén thứ mười lăm.
Bộ dáng Lạch Khứ cố gắng trụ vững trước khi cơn bão ập đến, mồ hôi vã ra như tắm, thân thể lắc lư như sắp đổ gục bất cứ lúc nào. Đôi mắt hắn ta đảo điên, đầu óc quay cuồng.
Sau 4-5 phút cố gắng trụ vững, thân thể hắn rốt cuộc không chịu được nữa. Hắn ta nôn khan một tiếng, rồi sủi bọt mép, đôi mắt trắng dã, ngất ngay tại chỗ, đổ rầm xuống sàn.
“Lạch Khứ!” Thành chủ Lạch Kha đứng bật dậy, khuôn mặt tái mét, thở dài khẽ kêu người mang hắn đi. Hai gia đinh vội vàng chạy đến, khiêng Lạch Khứ ra khỏi sảnh.
Hải Long nhìn Lạch Khứ ngất xỉu. Hắn không tiếp tục uống nữa. Cuộc thi đã có kết quả rõ ràng.
Gia chủ Lục Khải mỉm cười hài lòng. “Tốt! Tốt lắm, Lục Hùng! Ngươi đã chứng minh được bản lĩnh của mình! Cuộc thi rượu này, Lục Hùng giành chiến thắng!”
Tiếng vỗ tay lại bùng nổ khắp sảnh đường. Mọi người reo hò tên Hải Long. Từ tối ngày hôm nay, ai cũng biết tên tuổi của hắn. Một gia đinh mới được tuyển, không chỉ tài năng về lời lẽ mà còn có tửu lượng kinh người, đã đánh bại thiếu gia của Thành chủ!
Trong đám đông, Lục Đạt, lão quản sự bụng phệ, đứng đó với khuôn mặt xanh mét. Hắn ta vừa tức giận, vừa tiếc nuối. Hắn đã đặt cược vào Lạch Khứ, và bây giờ hắn đã thua sạch. Ánh mắt hắn nhìn Hải Long đầy tia tức giận và căm ghét. “Cái thằng nhóc nhà quê này… tại sao lại giỏi đến vậy?!” hắn thầm rủa.
Gia chủ Lục Khải bước đến gần Hải Long, đưa tấm phỉ thúy quý giá. “Đây là phần thưởng của ngươi, Lục Hùng. Ngươi xứng đáng!”
Hải Long kính cẩn đón lấy tấm phỉ thúy. Nó mát lạnh khi chạm vào tay, và một luồng năng lượng dịu nhẹ lan tỏa.
“Kính thưa Gia chủ,” Hải Long đột nhiên lên tiếng. “Tiểu nhân có một thỉnh cầu nhỏ. Xin Gia chủ phần rượu còn sót lại trong cuộc thi này, tiểu nhân có mục đích riêng.” Hắn nói, ánh mắt lóe lên vẻ bí ẩn. Hắn không thể nói ra mục đích thật sự của mình, nhưng hắn tin Gia chủ Lục Khải sẽ không từ chối.
Gia chủ Lục Khải hơi ngạc nhiên, nhưng rồi ông ta mỉm cười. “Ồ? Ngươi còn muốn rượu sao? Được thôi! Dù sao thì cũng là rượu của Lục Gia. Ngươi đã chiến thắng, ngươi xứng đáng!”
Gia chủ đồng ý. Ông ta ra hiệu cho gia đinh mang những vò rượu còn lại đến cho Hải Long.
Sau buổi tiệc, khi mọi người đã dần tản đi, Hải Long vội vã trở về chỗ nghỉ của mình. Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng lại đầy phấn khích. Hắn nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, xua đi mùi rượu và mồ hôi.
Sau đó, hắn thận trọng mang những vò rượu còn sót lại vào phòng. Hắn khóa cửa lại, đảm bảo không ai có thể làm phiền. Hắn ngồi xuống sàn, nhìn những vò rượu mạnh mẽ. Hắn đã có một ý tưởng.
Hải Long đổ phần rượu còn lại vào một cái chậu lớn. Mùi rượu nồng nặc lập tức tràn ngập căn phòng. Hắn không chần chừ, cởi bỏ quần áo, rồi từ từ bước vào chậu, để rượu ngập đến nửa người.
Cảm giác đầu tiên là một luồng lạnh lẽo, rồi nhanh chóng chuyển thành nóng bỏng. Rượu mạnh như thiêu đốt da thịt hắn.
Nhưng kỳ lạ thay, thân thể hắn không hề ngấm mùi rượu, và cũng không hề có cảm giác say xỉn. Thay vào đó, mỗi tế bào trong cơ thể hắn như đang “hút” lấy tinh túy của rượu.
Viên linh châu trong người Hải Long lập tức phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng linh khí cuồn cuộn từ linh châu tuôn ra, bao bọc lấy cơ thể hắn, và bắt đầu “luyện hóa” những giọt rượu.
Linh khí và rượu mạnh hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng năng lượng kỳ lạ, thẩm thấu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng khớp xương của Hải Long.
Hải Long nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi đang diễn ra trong cơ thể. Hắn cảm thấy từng thớ cơ bắp của mình đang được rèn giũa, trở nên săn chắc và mạnh mẽ hơn.
Xương cốt hắn như được tôi luyện, trở nên cứng cáp và dẻo dai hơn. Dòng linh khí trong người hắn lưu chuyển càng lúc càng nhanh, mạnh, như một con sông lớn đang chảy xiết.
Rượu mạnh như thể chỉ có tác dụng rèn thân thể cho hắn, không hề khiến hắn say hay mất đi ý thức. Mùi cồn bốc hơi nhanh chóng, và thay vào đó là một mùi hương thảo mộc nhè nhẹ, dễ chịu.
Sau khoảng một canh giờ, lượng rượu trong chậu đã vơi đi đáng kể, và Hải Long cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Hắn đứng dậy, cảm thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước đó.
Cơ bắp săn chắc, làn da mịn màng, và toàn thân toát ra một luồng khí tràn đầy sức sống. Hắn vươn vai, và cảm nhận được sự dẻo dai, linh hoạt của cơ thể mình.
Đây chính là điều mà hắn mong muốn. Linh châu đang biến đổi hắn, khiến hắn trở nên phi thường. Hắn tin rằng, với khả năng này, hắn sẽ sớm đạt được mục tiêu của mình ở Lục Gia, và khám phá ra những bí mật lớn lao hơn nữa của thế giới tu tiên này.
Hắn tự nhủ, ngày mai, hắn sẽ tiếp tục luyện tập những bài quyền trong quyển sách bí ẩn, và khám phá thêm những khả năng mới của linh châu. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Hải Long đã sẵn sàng cho mọi thử thách.
Sáng ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán cây, chiếu rọi khắp Lục Gia phủ, không khí đã hoàn toàn thay đổi. Mọi sự ồn ào, náo nhiệt của đêm đại tiệc dường như đã tan biến cùng sương sớm.
Toàn bộ phủ đã trở lại bộ dáng vốn có của mình: tĩnh lặng, uy nghiêm và trật tự. Không còn tiếng nhạc, tiếng cười nói rộn ràng, hay những gia đinh hối hả chạy đi chạy lại.
Thay vào đó là sự yên ắng đến lạ thường, chỉ còn tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của những gia đinh, nha hoàn thực hiện công việc thường ngày.
Các sảnh đường đã được dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc được sắp xếp lại gọn gàng như chưa từng có một bữa tiệc lớn nào diễn ra.
Hương hoa và rượu mạnh đêm qua đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi hương thanh khiết của cây cỏ và sự trong lành của không khí buổi sớm.
Hải Long bước ra khỏi phòng, tinh thần sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Hắn đi dọc hành lang, qua sân vườn, đến nhà bếp để dùng bữa sáng. Trên đường đi, hắn nhận thấy rõ ràng một sự thay đổi trong cách mọi người đối xử với hắn.
Gặp ai, ai cũng chào hỏi hắn. Những gia đinh cũ, những nha hoàn mà trước đây chỉ khẽ gật đầu hoặc thậm chí là phớt lờ hắn, giờ đây đều dừng lại, cúi đầu chào hắn một cách kính cẩn.
“Lục Hùng, chào buổi sáng!”
“Hùng ca, hôm nay trông ngươi thật khỏe khoắn!”
“Chúc mừng Lục Hùng đã giành chiến thắng trong cuộc thi tối qua!”
Những lời chào hỏi, những ánh mắt ngưỡng mộ, những nụ cười thân thiện. Hải Long cảm nhận rõ sự thay đổi trong thái độ của họ.
Tối qua, hắn đã làm nên một điều kỳ tích, đánh bại cả thiếu gia của Thành chủ, khiến tên tuổi của hắn vang vọng khắp Lục Gia. Hắn không còn là một gia đinh mới vô danh nữa. Hắn đã có được sự công nhận, sự kính trọng từ những người xung quanh.
Một vài gia đinh cùng đội bảo vệ cũng đến vỗ vai hắn, chúc mừng hắn. Ngay cả những người trước đây từng có chút hoài nghi về khả năng của hắn, giờ đây cũng nhìn hắn với ánh mắt đầy nể phục.
Hải Long mỉm cười đáp lại từng lời chào. Hắn biết, đây là thành quả của sự nỗ lực, của sự rèn luyện không ngừng nghỉ, và cả những bí ẩn mà linh châu mang lại.