Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
khong-khoa-hoc-ngu-thu-thuc-hai-mot-goc-hoang-kim-cay-an-qua.jpg

Không Khoa Học Ngự Thú: Thức Hải Một Gốc Hoàng Kim Cây Ăn Quả

Tháng 1 17, 2025
Chương 591. Thế giới vì lao tù Chương 590. Người đâu???
dia-nguc-tru-than-ta-nguyen-lieu-nau-an-la-quy-di.jpg

Địa Ngục Trù Thần: Ta Nguyên Liệu Nấu Ăn Là Quỷ Dị

Tháng 1 22, 2025
Chương 486. Chân chính Lục Đạo Luân Hồi, tam giới chi chủ Tống Vũ? Chương 485. Bắt được Thái Sơ Tà Đế cái đuôi
Địa Sư Hậu Duệ

Bắt Đầu Thu Phục Kaido, Kiến Tạo Băng Hải Tặc Bách Thú

Tháng 1 16, 2025
Chương 195. Ma Vương! - FULL Chương 194. Thất Đại Tội hợp nhất! Đến từ thánh kinh bên trong địa ngục Ma Vương
Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm

Ta Có Tu Luyện Hiệu Quả Vạn Lần Trả Lại Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 584. Thần giới chi chủ Chương 583. Hủy diệt Long tộc
vo-hiep-nguoi-tai-tu-phuong-mon-kiem-ke-nhan-gian-kiem-than.jpg

Võ Hiệp: Người Tại Tứ Phương Môn, Kiểm Kê Nhân Gian Kiếm Thần

Tháng 1 9, 2026
Chương 90 chương Sống thêm đời thứ hai Ma Quân! Nhạc sư huynh trong sạch hay không! Chương 89 chương Khi xưa đao đạo truyền kỳ, Tiên Thai ma chủng, trăm sông đổ về một biển!
toan-cau-bien-di-theo-tai-ach-hang-lam-bat-dau

Toàn Cầu Biến Dị, Theo Tai Ách Hàng Lâm Bắt Đầu

Tháng 10 21, 2025
Chương 1500: Sinh hoạt còn muốn tiếp tục (đại kết cục) Chương 1499: Thời gian rút lui
sieu-than-rut-thuong-su-toan-dan-deu-la-ta-nguoi-lam-cong

Siêu Thần Rút Thưởng Sư, Toàn Dân Đều Là Ta Người Làm Công

Tháng 2 4, 2026
Chương 731: Kết quả là, thật sự là công dã tràng, công dã tràng a! Chương 730: Tự gây nghiệt, đáng đời!
302ef6154d02846c78818fba795c6920

Anh Hùng Vô Địch Đại Tông Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 2266. Đại kết cục Chương 2265. Mê vụ thế giới đi ra Chân Thần
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 25: Thử Thách Bất Ngờ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 25: Thử Thách Bất Ngờ

Lời chúc của Hải Long vừa dứt, cả khán phòng như ngừng thở. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian tráng lệ, kéo dài chỉ vài giây nhưng đủ để mọi người cảm nhận được sức nặng của từng câu chữ mà hắn vừa thốt ra.

Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu nhìn Hải Long với ánh mắt không che giấu nổi sự kinh ngạc tột độ. Khuôn mặt nghiêm nghị của Gia chủ Lục Khải dần giãn ra, thay vào đó là một nụ cười mãn nguyện, và ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

Phu nhân Bích Tiêu, đôi mắt bà long lanh, dường như có một giọt lệ khẽ chực trào nơi khóe mi, ánh nhìn bà dành cho Hải Long không chỉ là sự hài lòng, mà còn là một chút cảm động sâu sắc.

Trong góc sảnh, Thái Đức và Đình Hiền nhìn Hải Long với ánh mắt ngưỡng mộ không nói nên lời. Họ chưa từng thấy Hải Long biểu lộ một khía cạnh như vậy, vừa hùng hồn, vừa tinh tế, lại đầy chân thành.

Niềm tự hào về người bạn của mình dâng tràn trong lòng hai đứa. Trái ngược hoàn toàn, Lạch Khứ, tên thiếu gia kiêu ngạo, đứng hình. Khuôn mặt hắn ta từ vẻ tự mãn chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi dần biến thành vẻ khó chịu và ghen tị đến tím tái. Hắn không thể tin được một “thằng nhóc nhà quê” như Hải Long lại có thể nói ra những lời chúc xuất sắc đến vậy, vượt xa lời chúc đầy tính toán và hoa mỹ của hắn.

Và rồi, ánh mắt của Hải Long lướt qua vị mỹ phụ liên quan tới lầu các mà hắn đã mơ hồ nghe nói tới.

Nàng ta, với vẻ đẹp quyến rũ và ánh mắt sắc sảo, khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười duyên đầy bí ẩn, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện. Trong ánh mắt nàng ánh lên một tia thích thú, thầm khen: “Thú vị.”

Chợt, Gia chủ Lục Khải cất tiếng phá vỡ sự im lặng. Từ ánh mắt, giọng nói của ông như muốn vỡ òa trong niềm vui và sự hài lòng. Ông ta liên tục hô vang: “Tốt! Tốt! Tốt!” Ba tiếng “tốt” vang vọng khắp sảnh đường, thể hiện sự tán thưởng tột độ của gia chủ.

Phu nhân Bích Tiêu cũng khẽ gật đầu, nở một nụ cười tươi tắn, giọng nói dịu dàng: “Lời chúc của Lục Hùng thật sự chạm đến lòng ta, độc đáo và đầy chân thành. Cảm ơn ngươi, Lục Hùng.”

Ngay lập tức, khán đài bùng nổ ngập tràn tiếng vỗ tay như sấm dậy, vang dội khắp Lục Gia phủ. Tiếng hò reo, tiếng khen ngợi vang lên không ngớt. Ngay cả con chó cảnh của một vị khách quý đang nằm phục dưới chân cũng bất ngờ ngóc đầu dậy, khẽ sủa không ngừng và vẫy đuôi liên tục, như thể nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt từ lời chúc của Hải Long.

Không khí trong sảnh đường trở nên vô cùng náo nhiệt và hào hứng.

Gia chủ Lục Khải mỉm cười mãn nguyện, ông chuẩn bị giơ tay ra hiệu cho gia đinh mang tấm phỉ thúy đến trao cho Hải Long. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Gia chủ và tấm phỉ thúy quý giá.

Đúng khoảnh khắc quan trọng đó, một tiếng quát chói tai vang lên, như xé toạc không khí hân hoan: “Ta không phục!”

Mọi người giật mình, quay đầu nhìn về phía tiếng nói. Đó là Lạch Khứ, con trai Thành chủ. Hắn ta đứng phắt dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và ghen tị, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Hải Long.

Hắn không thể chấp nhận việc một gia đinh mới toanh, một kẻ “nhà quê” lại có thể chiếm hết sự chú ý và giành lấy phần thưởng quý giá trước mặt hắn.

“Ngươi tính là cái thá gì?!” Lạch Khứ gầm lên, chỉ thẳng vào mặt Hải Long. “Một thằng nhóc gia đinh mới vào, miệng lưỡi hoa mỹ một chút mà dám đòi so với ta sao?! Còn lâu! Ta không phục! Lời chúc của ta mới là chân thành nhất, cao quý nhất! Cái thứ lời chúc nịnh bợ, giả tạo đó mà cũng được khen hay sao?!”

Thành chủ Lạch Kha, vẻ mặt tái mét vì tức giận trước sự ngỗ nghịch của con trai, lập tức quát lớn: “Nghịch tử! Còn không mau ngồi xuống! Ngươi đang làm cái trò gì vậy hả?!”

Nhưng Lạch Khứ như bị ma nhập, không hề nghe lời cha. Hắn ta vẫn trừng mắt nhìn Hải Long, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Toàn bộ sảnh đường lại một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng đầy căng thẳng.

Hải Long, từ đầu đến cuối, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không hề nao núng trước những lời lẽ xúc phạm của Lạch Khứ.

Hắn đã quá quen với những lời chèn ép từ Lục Đạt, nên những lời của Lạch Khứ không còn khiến hắn cảm thấy quá tức giận, mà thay vào đó là một sự khinh thường thầm kín. Hắn chỉ nhìn thẳng vào Lạch Khứ, ánh mắt sắc bén nhưng không hề tỏ ra khiêu khích.

Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu nhìn nhau. Ban đầu, họ có vẻ bất ngờ và có chút khó xử. Nhưng rồi, ánh mắt của Gia chủ Lục Khải khẽ lướt qua ánh mắt của phu nhân Bích Tiêu, và cả hai dường như đã hiểu ý nhau. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Gia chủ. Ông ta đã nhận ra sự thú vị trong tình huống này.

“Ha ha ha!” Gia chủ Lục Khải cười lớn, phá tan bầu không khí căng thẳng. “Tốt! Tốt lắm, Lạch Khứ thiếu gia! Xem ra nhiệt huyết của ngươi thật sự đáng khen! Phu nhân nhà ta hôm nay cũng rất vui vẻ, nên ta sẽ chiều theo ý ngươi!”

Ông ta nhìn sang Hải Long. “Lục Hùng, ngươi có chấp nhận lời thách đấu này không?”

Hải Long không hề do dự. Hắn gật đầu dứt khoát. “Tiểu nhân xin tuân lệnh Gia chủ! Tiểu nhân sẵn lòng chấp nhận mọi thử thách!” Hắn nhìn thẳng vào Lạch Khứ, ánh mắt lóe lên sự tự tin và quyết tâm.

“Vậy thì tốt!” Gia chủ Lục Khải nói, giọng điệu đầy hứng thú. “Nhưng thi đấu võ công trong ngày sinh thần của phu nhân thì không hợp. Vậy nên, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc so tài khác, một cuộc đấu… tán gái!”

Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc, rồi bật cười rộ. Vị mỹ phụ kia người mà Hải Long đã mơ hồ nghe nói liên quan đến các lầu các đôi mắt nàng càng thêm sáng rực, khóe môi nở nụ cười quyến rũ. Nàng thấy thú vị nên lập tức lên tiếng: “Gia chủ Lục Khải nói đúng! Một cuộc đấu tài như vậy thật sự rất thú vị! Tiểu nữ xin được phép tham gia, làm mục tiêu của cuộc so tài này!”

Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu nhìn nhau, mỉm cười. Mặc dù cuộc thi này không phù hợp cho một ngày sinh thần truyền thống, nhưng vì mục đích vui vẻ và để phu nhân Bích Tiêu được giải trí, họ đã đồng ý. “Được rồi!” Gia chủ nói. “Cuộc so tài sẽ diễn ra như sau!”

Lượt đầu tiên: “Mục tiêu chính là trong vòng hai tiếng đồng hồ, ai có thể tạo ra một món quà độc đáo nhất, ý nghĩa nhất, để tặng cho vị mỹ phụ quý phái này! Người thắng cuộc sẽ là người có món quà khiến mỹ phụ cảm thấy ấn tượng và hài lòng nhất!”

Lời Gia chủ vừa dứt, Lạch Khứ nở nụ cười đắc thắng. Hắn ta vốn tự phụ về sự giàu có và khả năng tiêu tiền của mình. Hắn nghĩ, một món quà độc đáo thì có gì khó? Chỉ cần dùng tiền mua thứ đắt giá nhất là xong.

Hải Long hít một hơi sâu. Hắn không có tiền, nhưng hắn có trí tuệ và sự tinh nhạy. Hắn nhớ lại những gì đã học được từ linh châu, từ những quyển sách trong đầu. Hắn cũng nhớ lại những lời Lục Đạt đã khinh miệt hắn là “đồ nhà quê”. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy!

Cả Lạch Khứ và Hải Long đều được đưa đến hai căn phòng riêng biệt, với đủ loại vật liệu cơ bản như gỗ, vải, giấy, mực, và một ít công cụ thô sơ. Vị mỹ phụ duyên dáng ngồi ở sảnh chính, chờ đợi kết quả.

Lạch Khứ bắt đầu với sự tự tin thái quá. Hắn ta lập tức yêu cầu gia đinh mang đến những vật liệu đắt tiền nhất: lụa là gấm vóc, ngọc quý, vàng bạc. Hắn ta nghĩ đơn giản rằng, một món quà đắt tiền sẽ tự khắc trở nên độc đáo và quý giá. Hắn ta bắt đầu chỉ đạo gia đinh làm một chiếc hộp khảm ngọc tinh xảo, bên trong định đặt một sợi dây chuyền vàng.

Hắn ta tin rằng, với sự giàu có của mình, không ai có thể vượt qua được hắn. Lạch Khứ làm việc với vẻ vội vã, nhưng vẫn toát ra sự khoa trương, liên tục hắng giọng, ra lệnh cho gia đinh phụ việc với giọng điệu đầy vẻ tự phụ.

Hắn ta không ngừng liếc nhìn về phía phòng của Hải Long, vẻ mặt đầy khinh thường, như muốn nói: “Xem thằng nhóc nhà quê kia làm được gì với mấy thứ cỏ cây của nó!”

Trong khi đó, Hải Long lại hoàn toàn trái ngược. Hắn ngồi lặng lẽ, nhắm mắt lại. Hắn không vội vàng chạm vào bất cứ vật liệu nào. Hắn tập trung tâm trí, để dòng linh khí từ linh châu dẫn dắt, để những ký ức, những hiểu biết về thế giới tự nhiên mà hắn đã trải nghiệm trong rừng sâu hiện lên.

Hắn nghĩ về những lời chúc mà hắn đã nói, về sự thanh khiết của đóa liên hoa, sự bền bỉ của núi Thái Sơn, sự rộng lượng của biển Đông. Hắn muốn tạo ra một món quà không chỉ đẹp, mà còn phải ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc, một thông điệp chân thành, chạm đến tâm hồn của người nhận.

Hắn mở mắt. Ánh mắt hắn sáng lên một tia quyết đoán. Hắn bắt đầu lựa chọn những vật liệu đơn giản nhất: một miếng gỗ nhỏ, một chút đất sét, vài sợi chỉ lụa thô, và một ít bột màu tự nhiên mà hắn đã học được cách tạo ra trong những ngày lang thang.

Hải Long bắt tay vào việc với sự khéo léo và tỉ mỉ đáng kinh ngạc. Hắn dùng dao gọt đẽo miếng gỗ một cách điêu luyện, tạo hình thành một đóa hoa sen nhỏ bé. Từng cánh sen được hắn chạm khắc tinh xảo, những đường nét mềm mại như thật.

Sau đó, hắn dùng đất sét nặn thành một dòng suối nhỏ uốn lượn quanh gốc sen, và dùng bột màu xanh biếc để tô điểm cho dòng suối, khiến nó trông như một dòng nước trong vắt. Hắn dùng sợi chỉ lụa thô để kết nối đóa sen và dòng suối, tạo thành một khung cảnh nhỏ bé, thanh bình.

Trong quá trình làm, Hải Long không ngừng suy nghĩ. Hắn muốn món quà này không chỉ đẹp, mà còn phải là một câu chuyện. Hắn nhớ lại lời chúc của mình, và ý nghĩa của đóa sen thanh khiết, của dòng suối mát lành.

Hắn áp đảo đối thủ không phải bằng sự giàu có hay vật chất, mà bằng sự độc đáo trong tư duy và sự nhanh nhạy trong việc biến ý tưởng thành hiện thực.

Hắn làm việc trong im lặng, đôi lúc khẽ nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại mỉm cười hài lòng với thành quả của mình. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên sự tập trung cao độ và tài năng bẩm sinh.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng. Khi thời gian kết thúc, các gia đinh thu thập món quà từ hai người.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Gia chủ Lục Khải, phu nhân Bích Tiêu và vị mỹ phụ.

Đầu tiên là món quà của Lạch Khứ. Hắn ta bước ra với vẻ mặt đắc thắng, tay cầm chiếc hộp khảm ngọc lấp lánh. Hắn ta mở hộp, để lộ sợi dây chuyền vàng lấp lánh với một viên ngọc bội lớn.

” Đây là sợi dây chuyền vàng khảm ngọc quý giá nhất mà tiểu tử đã đích thân lựa chọn. Nó tượng trưng cho sự giàu sang, phú quý, và vẻ đẹp vĩnh cửu của người. Mong người nhận lấy và luôn tỏa sáng như viên ngọc này!” Lạch Khứ nói, giọng điệu đầy tự tin.

Mỹ phụ chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao. Bà cầm lấy sợi dây chuyền, nhưng ánh mắt không hề biểu lộ sự kinh ngạc hay thích thú đặc biệt nào.

Khán giả cũng chỉ trầm trồ một chút về giá trị của món quà, nhưng không có sự bùng nổ cảm xúc.

Đến lượt Hải Long. Hắn bước ra, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ đơn giản, không hề trang trí cầu kỳ. Hắn cúi đầu, rồi nhẹ nhàng đặt món quà xuống bàn.

“Kính thưa mỹ phụ,” Hải Long nói, giọng trầm ấm và đầy chân thành. “Tiểu nhân không có tiền bạc hay châu báu quý giá như Lạch Khứ thiếu gia. Món quà này của tiểu nhân, tuy đơn sơ, nhưng nó là tất cả tấm lòng và sự ngưỡng mộ của tiểu nhân dành cho người.”

Hắn nhẹ nhàng mở hộp. Bên trong là đóa hoa sen gỗ nhỏ bé, thanh khiết, được bao quanh bởi dòng suối xanh biếc.

Đóa sen được chạm khắc tỉ mỉ đến từng cánh, từng đường gân lá, và dòng suối nhỏ uốn lượn xung quanh gốc sen, tạo thành một tiểu cảnh vô cùng sống động và yên bình.

“Đóa sen này,” Hải Long tiếp tục, ánh mắt hắn sáng lên khi giải thích, cử chỉ tay khẽ chỉ vào món quà, như muốn vẽ nên bức tranh trong lời nói của mình. Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt và nụ cười ấm áp, chân thành để truyền tải cảm xúc.

Hắn dừng lại một chút, để mọi người kịp suy ngẫm, để hình ảnh đóa sen và dòng suối in sâu vào tâm trí khán giả. Cả khán phòng như nín thở, mỗi người đều như thấy được đóa sen thanh khiết đang hé nở, và dòng suối mát lành đang chảy, ngay trong tâm tưởng của mình.

Lời nói của hắn không chỉ là lời giải thích, mà là một màn trình diễn đầy nghệ thuật, chạm đến những cảm xúc sâu kín nhất của con người. Khán giả không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, còn hình dung, còn chìm đắm.

Một vài vị khách quý, đặc biệt là những người có tâm hồn nhạy cảm, đôi mắt khẽ đỏ hoe, bị lay động bởi sự tinh tế và chân thành trong món quà và lời giải thích của Hải Long.

“Đóa sen này,” Hải Long tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường, đầy xúc cảm và sức lay động, “tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, thoát tục của người, dù ở trong hoàn cảnh nào cũng vẫn giữ được sự thuần khiết và tỏa sáng. Dòng suối biếc này, là đại diện cho tấm lòng bao dung, nhân ái của người, luôn chảy mãi, mang đến sự sống và hy vọng cho vạn vật. Nó là một bức tranh nhỏ về sự thanh bình, về vẻ đẹp tâm hồn của người, một vẻ đẹp không cần đến vàng bạc châu báu mà vẫn có thể khiến người khác phải ngưỡng mộ. Mỗi khi người ngắm nhìn đóa sen này, mong người sẽ cảm nhận được sự bình yên, và biết rằng vẻ đẹp của người là vĩnh cửu, không phai tàn theo thời gian hay vật chất.”

Lời nói của Hải Long vừa dứt, cả khán đài bùng nổ! Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, không ngừng nghỉ. Tiếng hò reo, tiếng khen ngợi “Tuyệt vời!” “Độc đáo quá!” “Không thể tin được!” vang lên khắp nơi, át cả tiếng nhạc đang chơi.

Khán giả đứng dậy, không chỉ vỗ tay mà còn trầm trồ, bàn tán về món quà và tài năng của Hải Long. Sự bùng nổ này diễn ra ngay cả trước khi vị mỹ phụ đưa ra phán quyết cuối cùng, cho thấy Hải Long đã hoàn toàn chinh phục được trái tim và khối óc của mọi người trong sảnh đường.

Vị mỹ phụ duyên dáng từ từ vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy đóa sen gỗ. Bà ngắm nhìn nó thật kỹ, từng đường nét chạm khắc, từng chi tiết của dòng suối. Khuôn mặt bà dần biến đổi.

Ánh mắt sắc sảo ban đầu dần thay thế bằng vẻ ngạc nhiên, rồi cảm động tột độ. Một nụ cười rạng rỡ, thật sự xuất phát từ trái tim, nở trên môi bà.

“Thật là…” Mỹ phụ thì thầm, giọng nói ngọt ngào, ấm áp. “Đây là món quà độc đáo và ý nghĩa nhất mà ta từng nhận được. Nó không chỉ là một đóa sen, mà còn là một câu chuyện, một bức tranh về tâm hồn. Lục Hùng, ngươi thật sự đã khiến ta bất ngờ.”

Vị mỹ phụ nhìn Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

Gia chủ Lục Khải gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ. “Vậy thì, kết quả đã rõ. Trong vòng này, Lục Hùng giành chiến thắng! Ngươi đã tạo ra một món quà không chỉ độc đáo, mà còn chứa đựng cả tâm hồn!”

Đến ngay cả thành chủ cũng thầm khâm phục hắn “ Có tố chất haha”

Tiếng vỗ tay bùng nổ khắp sảnh đường. Hải Long áp đảo đối thủ Lạch Khứ một cách tuyệt đối, không phải bằng sự giàu có, mà bằng trí tuệ, sự tinh tế và khả năng thấu hiểu lòng người.

Khuôn mặt Lạch Khứ tái mét, hắn ta không thể tin được mình lại thất bại trước một gia đinh hèn mọn. Hắn ta chỉ biết đứng đó, nắm chặt tay, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn Hải Long.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngoai-vong-phap-luat-cuong-do-cai-nay-toi-pham-ngay-ca-quy-cung-khong-buong-tha.jpg
Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ: Cái Này Tội Phạm Ngay Cả Quỷ Cũng Không Buông Tha
Tháng 1 20, 2025
di-thuong-so-hieu-sp000-khoi-lap-phuong.jpg
Dị Thường Số Hiệu Sp000 Khối Lập Phương!
Tháng 12 20, 2025
lao-ba-cua-ta-sao-co-the-dang-yeu-nhu-vay
Lão Bà Của Ta Sao Có Thể Đáng Yêu Như Vậy?
Tháng mười một 11, 2025
cac-su-de-deu-la-dai-lao-vay-ta-chi-co-the-bat-hack.jpg
Các Sư Đệ Đều Là Đại Lão, Vậy Ta Chỉ Có Thể Bật Hack
Tháng 4 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP