Chương 24: Đại Lễ Sinh Thần
Đêm tiệc sinh thần phu nhân Bích Tiêu càng về khuya càng trở nên tưng bừng và lộng lẫy. Ánh đèn lồng rực rỡ, tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói giòn tan hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vui nhộn và xa hoa. Các món ăn sơn hào hải vị được bày biện đẹp mắt, rượu ngon được rót đầy ly, mời gọi thực khách thưởng thức.
Cả khán phòng chìm trong sự vui nhộn tiếng cười rộn rã, tiếng chén đĩa va chạm lách cách. Một vài gia đình còn tán tỉnh, trao đổi ánh mắt và lời lẽ đầy ẩn ý, nhân cơ hội này để thắt chặt mối quan hệ thương trường hay tìm kiếm đối tác mới.
Các gia đinh và nha hoàn của Lục Gia, dù bận rộn phục vụ, cũng không khỏi vui lây trước không khí náo nhiệt của buổi tiệc. Hải Long, đứng ở vị trí trung tâm, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, ánh mắt không ngừng quét qua từng vị khách.
Khi mọi người đang chìm đắm trong men say và tiếng cười, một luồng khí lạnh đột ngột tràn vào sảnh đường. Cánh cửa chính bật mở, và một đoàn người bước vào. Dẫn đầu là một thiếu niên với dáng vẻ kiêu ngạo, bước đi hiên ngang như không coi ai ra gì. Hắn ta có mái tóc đen mượt, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và đầy vẻ bất cần.
Hải Long nheo mắt quan sát. Ngay lập tức, hắn nghe được tiếng bàn luận của các gia đinh bên cạnh hắn đang xì xào: “Đó là Lạch Khứ, thiếu gia của Thành chủ Lạch Kha đấy! Nghe nói hắn ta mới 17 tuổi, nhưng đã nổi tiếng khắp trấn với tính cách hống hách, ngạo mạn. Hắn ta là con một của Thành chủ, nên được nuông chiều từ bé.”
Thái độ của Lạch Khứ đúng như lời đồn. Hắn ta không thèm cúi chào Gia chủ Lục Khải hay phu nhân Bích Tiêu, mà chỉ đi thẳng vào trong, ánh mắt quét qua mọi người với vẻ khinh thường. Thành chủ Lạch Kha, đi phía sau, khẽ lắc đầu ngao ngán trước thái độ của con trai mình.
Sau khi mọi người đã ổn định trở lại, Gia chủ Lục Khải đứng lên, nụ cười hiền hậu nhưng đầy uy nghiêm. “Kính thưa quý vị khách quý, thưa toàn thể gia đinh và nha hoàn của Lục Gia! Hôm nay là ngày sinh thần của phu nhân Bích Tiêu, một ngày vô cùng trọng đại đối với gia tộc chúng ta. Thay mặt Lục Gia, Lục Khải xin chân thành cảm ơn sự hiện diện của tất cả quý vị, những lời chúc tốt đẹp nhất mà quý vị đã gửi đến phu nhân nhà ta. Vợ ta, Bích Tiêu, cũng cảm kích vô cùng!”
Phu nhân Bích Tiêu mỉm cười dịu dàng, cúi đầu đáp lễ. Vẻ đẹp thanh lịch của bà khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.
Cả khán phòng chìm trong sự vui nhộn, tiếng cười, và những lời chúc tụng tốt đẹp nhất. Gia chủ Lục Khải đứng trên bục, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Ông ta nhìn khắp lượt các vị khách, rồi ánh mắt dừng lại ở giữa sảnh đường.
“Nhân nhịp sinh thần cho phu nhân nhà ta, ta, Lục Khải, có một điều muốn chia sẻ,” Gia chủ Lục Khải nói, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường, thu hút mọi sự chú ý. “Trong lần giao thương vừa rồi ở phương Bắc, ta may mắn có được một bảo vật vô cùng quý hiếm, một tấm Phỉ Thúy Lục Tuyền siêu hiếm có!”
Vừa dứt lời, một gia đinh mang lên một chiếc hộp gấm được chạm khắc tinh xảo. Gia chủ Lục Khải nhẹ nhàng mở hộp.
Bên trong là một tấm phỉ thúy màu xanh lục biếc, trong suốt như ngọc, bên trong dường như có một dòng suối nhỏ đang chảy, phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Nó đẹp đến mức khiến cả khán phòng phải hít hà.
“Tấm phỉ thúy này ta định tặng cho phu nhân nhân ngày sinh thần,” Gia chủ nói tiếp, “nhưng ta chợt nghĩ, nhân ngày vui này, ta sẽ mở một cuộc thi nho nhỏ! Ai có lời chúc mà ta cảm thấy hay nhất, ý nghĩa nhất, sẽ được thưởng tấm phỉ thúy quý giá này! Đây là một món quà ta rất trân trọng, nên ta mong lời chúc cũng phải thật sự độc đáo và chân thành!”
Cả khán phòng xôn xao. Một tấm phỉ thúy quý giá như vậy, không ai ngờ lại được dùng làm phần thưởng cho một lời chúc. Ai nấy đều nhìn nhau, trong lòng dấy lên sự tò mò và khát khao.
Đúng lúc đó, Lạch Khứ, con trai Thành chủ, đang ngồi ở bàn khách quý, đột ngột đập mạnh bàn một cái. RẦM! Tiếng động lớn khiến mọi người giật mình, không khí im bặt.
“Để ta! Để ta chúc đầu tiên!” Lạch Khứ nói, giọng điệu đầy vẻ ngạo mạn và thiếu kiên nhẫn. Hắn ta không hề che giấu ý muốn thể hiện bản thân, muốn đoạt lấy phần thưởng quý giá.
Thành chủ Lạch Kha, ngồi cạnh, cau mày. “Ngỗ nghịch! Không biết phép tắc! Con làm gì thế hả?!” Thành chủ quát khẽ, giọng đầy vẻ không hài lòng trước hành động thô lỗ của con trai.
Nhưng Gia chủ Lục Khải lại cười lớn, không hề trách móc. “Ha ha ha! Không sao, Thành chủ Lạch Kha. Lạch Khứ thiếu gia quả nhiên là một người nhiệt huyết! Ngày hôm nay là ngày vui, không cần câu nệ phép tắc quá!” Ông ta phất tay ra hiệu cho Lạch Khứ.
Được Gia chủ Lục Khải cho phép, Lạch Khứ đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người với vẻ tự mãn. Hắn ta hắng giọng, rồi bắt đầu cất lời chúc:
“Kính thưa Gia chủ Lục Khải, kính thưa phu nhân Bích Tiêu tôn kính! Nhân ngày sinh thần phu nhân hôm nay, tiểu tử Lạch Khứ xin mạn phép có đôi lời chúc phúc. Phu nhân Bích Tiêu, người là ánh trăng sáng chiếu rọi Lục Gia, là ngọn nến lung linh thắp sáng những con đường buôn bán, là linh hồn của sự phồn thịnh. Vẻ đẹp của người tựa như tiên nữ giáng trần, dung nhan diễm lệ, khí chất thanh cao, khiến vạn vật phải ngưng đọng chiêm ngưỡng. Sự đức độ của người lan tỏa khắp nhân gian, khiến dân chúng kính trọng, gia đinh yêu mến. Người là biểu tượng của lòng nhân ái, của sự bao dung, của trí tuệ sắc sảo đã giúp Lục Gia ngày càng hưng thịnh. Xin chúc phu nhân Bích Tiêu: Sắc đẹp trường tồn cùng tuế nguyệt, Phúc lộc vĩnh cửu tựa non sông, Trí tuệ minh mẫn soi đường sáng, Bách niên giai lão, an khang thịnh vượng! Mong phu nhân luôn là ngọn hải đăng của Lục Gia, dẫn lối cho con thuyền thương nghiệp vươn xa, mãi mãi thịnh vượng và rạng rỡ!”
Hải Long hắn liếc nhìn vị mỹ phụ có liên quan tới lâu các kia khẽ cười duyên, tăng thêm một phần ủy mị.
Lời chúc của Lạch Khứ vừa dứt, cả khán phòng im lặng trong vài giây, rồi một tràng pháo tay rầm rộ vang lên. Ai ai cũng khen tốt, trầm trồ trước sự hùng biện và lời lẽ hoa mỹ của hắn ta.
Gia chủ Lục Khải khen một chữ “Tốt!” vang dội, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. Phu nhân Bích Tiêu cũng khen “Hay!” nét mặt tươi tắn rạng rỡ. Rõ ràng, lời chúc của Lạch Khứ đã chạm đến lòng người.
Thấy thế, cả khán phòng cũng hùa theo. Ai nấy đều muốn thử vận may để giành được tấm phỉ thúy quý giá. Từ những thương nhân quyền quý cho đến những gia đinh, nha hoàn đứng ở phía xa, ai cũng xôn xao bàn tán, tìm kiếm trong đầu những lời chúc hay nhất.
Lạch Khứ thấy cảnh đó, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt chế giễu quét qua đám đông. Hắn ta dường như muốn nói: “Các ngươi, đám phàm phu tục tử, làm sao có thể sánh được với ta?”
Gia chủ Lục Khải thấy mọi người hăng hái, lại cười lớn. “Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Ai ai cũng có thể chúc! Đây là ngày vui của phu nhân nhà ta, ta hoan nghênh tất cả mọi người cùng chung vui! Ta cho phép! Xin mời!”
Thế là, cuộc thi lời chúc bắt đầu. Lần lượt từng vị khách quý, từng gia đinh, nha hoàn đều tiến lên, gửi gắm những lời chúc tốt đẹp nhất. Có những lời chúc đơn giản, chân thành.
Có những lời chúc hoa mỹ, cầu kỳ. Nhưng dường như, không ai bằng tên Lạch Khứ kia. Những lời chúc sau đó đều bị so sánh với lời chúc của Lạch Khứ, và đều có vẻ kém hơn một bậc.
Ngay cả hai thằng bạn của Hải Long cũng thử vận may. Thái Đức, với sự hiền lành của mình, nói những lời chúc phúc đơn giản, mong phu nhân khỏe mạnh, hạnh phúc.
Đình Hiền, với sự tinh tế của mình, chúc phu nhân luôn là chỗ dựa vững chắc cho Lục Gia. Lời chúc của họ cũng rất tốt, nhưng vẫn chưa đủ sức gây ấn tượng mạnh mẽ.
Hải Long đứng đó, nhìn từng lời chúc được đưa ra. Hắn lắng nghe, phân tích, và cảm nhận. Hắn nhận ra, lời chúc của Lạch Khứ tuy hoa mỹ, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó… một sự kết nối sâu sắc hơn.
Ngọn lửa trong lòng Hải Long bùng cháy. Hắn quyết tâm. Hắn quyết lấy được phần thưởng này! Không chỉ vì giá trị của tấm phỉ thúy, mà còn vì hắn muốn chứng minh cho Lục Gia, cho tên Lạch Khứ kiêu ngạo kia, và cho chính bản thân mình thấy rằng hắn không phải là một “đồ nhà quê” tầm thường. Hắn có thể làm được những điều phi thường.
Hải Long hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, để tưởng tượng trong người dẫn dắt, để những ký ức về thiên nhiên hoang dã, về những chuyến phiêu lưu kỳ lạ tràn ngập tâm trí. Hắn mở mắt ra, ánh mắt lóe lên sự tự tin tuyệt đối.
Khi đến lượt hắn, Hải Long bước lên phía trước, đứng đối diện với Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu. Hắn cúi đầu thật sâu, thể hiện sự kính trọng tuyệt đối. Hắn đứng thẳng, vai rộng, đôi mắt sáng quắc như nhìn thấu tâm can, nhưng vẻ mặt lại toát lên sự chân thành, khiêm nhường.
“Kính thưa Gia chủ Lục Khải tôn kính, kính thưa phu nhân Bích Tiêu cao quý,” Hải Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp sảnh đường, thu hút mọi ánh nhìn.
Tay hắn khẽ đặt lên ngực, cử chỉ đơn giản nhưng đầy cảm xúc, như muốn chứng minh lời nói xuất phát từ tận đáy lòng.
“Tiểu nhân Lục Hùng, một gia đinh hèn mọn mới gia nhập Lục Gia, xin mạn phép được gửi lời chúc phúc đến phu nhân nhân ngày sinh thần trọng đại này.
Phu nhân Bích Tiêu, người không chỉ là chủ mẫu của Lục Gia, mà còn là một vầng trăng sáng dịu hiền, soi rọi khắp chốn. Vẻ đẹp của người không chỉ nằm ở dung nhan tuyệt mỹ, mà còn ẩn chứa trong ánh mắt nhân hậu, nụ cười bao dung.
Người tựa như đóa Liên Hoa thanh khiết nở giữa bùn lầy thế sự, vươn mình tỏa hương thơm ngát, thanh lọc tâm hồn kẻ phàm trần. Không giống như những đóa hoa kiêu sa chỉ biết khoe sắc trong vườn nhà, vẻ đẹp của phu nhân là vẻ đẹp của sự lan tỏa, của sự cống hiến thầm lặng.
Người là dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn, mang đến sự sống và hy vọng cho những kẻ khốn khó. Ta đã từng lạc bước trong rừng sâu, lạc lối trong bóng tối, nhưng khi được tận mắt chứng kiến sự hưng thịnh của Lục Gia dưới bàn tay của người và Gia chủ, tiểu nhân mới hiểu được rằng, sự thịnh vượng này không chỉ đến từ tài năng kinh doanh, mà còn đến từ tấm lòng nhân ái và sự quản lý tài tình của phu nhân.
Người là tiếng chim họa mi trong đêm tối, cất lên khúc ca an lành, xua tan mọi no âu, phiền muộn. Mỗi quyết định của người, mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều mang theo sức mạnh xoa dịu, trấn an, và là nguồn động lực to lớn cho tất cả gia đinh, nha hoàn trong phủ.
Chúng con, những gia đinh hèn mọn, luôn cảm nhận được sự ấm áp và công bằng từ người, như cây khô gặp mưa rào, như đất cằn gặp suối nguồn.
Ta xin chúc phu nhân Bích Tiêu: Phúc lộc như biển cả mênh mông, không bờ bến, Thọ khang như Thái Sơn vững chãi, mãi trường tồn, Dung nhan tươi trẻ như sương mai, không phai tàn, Và tấm lòng từ bi, nhân ái mãi tỏa sáng, dẫn lối cho Lục Gia vươn tới đỉnh cao vinh quang, mãi mãi là liềm tự hào của Thành trấn Bạch Vân!
Mong phu nhân luôn giữ được sự thanh khiết của trăng rằm tháng Tám, sự bền bỉ của núi Thái Sơn, và sự rộng lượng của biển Đông. Người là linh hồn của Lục Gia, là ngọn lửa sưởi ấm mọi trái tim. Tiểu nhân tin rằng, dưới sự dẫn dắt của người và Gia chủ, Lục Gia sẽ không chỉ giàu có nhất trấn, mà còn trở thành một biểu tượng của lòng nhân ái và sự thịnh vượng, vang danh thiên hạ!”
Hải Long kết thúc lời chúc, cúi đầu một lần nữa. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn hướng về phu nhân Bích Tiêu, khóe môi khẽ nở một nụ cười ấm áp, chân thành.
Cả khán phòng im bặt một lúc như chìm vào sự suy ngẫm. Không một tiếng xì xào, không một tiếng cười đùa. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Lời chúc của hắn không chỉ dùng những mỹ từ hoa mỹ, mà còn kết hợp miêu tả, so sánh sống động, và cả những lời nịnh bợ chi tiết, sinh động nhưng lại vô cùng tinh tế, không hề lộ liễu.
Hắn đã dùng tất cả những gì hắn học được từ những trải nghiệm trong rừng sâu, từ linh cảm của linh châu, để tạo nên một lời chúc độc đáo, sâu sắc và đầy cảm xúc.
Thậm chí, ngay cả một con chó cảnh đang nằm dưới chân một vị khách quý cũng ngóc đầu dậy, khẽ vẫy đuôi nhẹ, như bị cuốn hút bởi màn trình diễn đầy xúc động của hắn.
Gia chủ Lục Khải và phu nhân Bích Tiêu nhìn Hải Long, đôi mắt họ mở to, không thể giấu nổi sự kinh ngạc và xúc động. Khuôn mặt nghiêm nghị của Gia chủ Lục Khải dần giãn ra, thay vào đó là một nụ cười mãn nguyện, và ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.
Phu nhân Bích Tiêu, đôi mắt bà long lanh, dường như có một giọt lệ khẽ chực trào. Lời chúc của Hải Long đã chạm đến tận sâu thẳm trái tim bà.
Ngay cả Lạch Khứ, tên thiếu gia kiêu ngạo, cũng đứng hình. Khuôn mặt hắn ta từ vẻ tự mãn chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần biến thành vẻ khó chịu và ghen tị.
Hắn không thể tin được một “thằng nhóc nhà quê” như Hải Long lại có thể nói ra những lời chúc xuất sắc đến vậy, vượt xa lời chúc đầy tính toán và hoa mỹ của hắn.
Không khí trong sảnh đường vẫn im lặng trong vài giây, rồi đột nhiên, một tràng pháo tay bùng nổ, vang dội hơn bất kỳ tràng pháo tay nào trước đó.
Mọi người đều đứng dậy, vỗ tay tán thưởng lời chúc của Hải Long. Đây không chỉ là sự tán thưởng cho một lời chúc hay, mà còn là sự bất ngờ trước tài năng tiềm ẩn của một gia đinh mới.