Chương 23: Đại Lễ Sinh Thần Phu Nhân Bích Tiêu
Buổi sáng hôm sau, Lục Gia phủ chìm trong một bầu không khí khác lạ, không còn là sự tĩnh lặng thường ngày mà thay vào đó là sự hối hả, tấp nập. Đây là ngày Lục Gia tổ chức lễ sinh thần cho phu nhân Bích Tiêu, một sự kiện lớn của gia tộc.
Ngay từ sớm tinh mơ, cả phủ đã vô cùng bận rộn. Các nha hoàn hối hả chạy đi chạy lại, tay ôm những bó hoa tươi thắm, những tấm rèm lụa đủ màu sắc. Tiếng bước chân vội vã, tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nói giòn tan của họ tạo nên một bản giao hưởng sống động.
Họ quét dọn sân vườn, lau chùi từng góc nhỏ, trang trí lộng lẫy cho các sảnh đường. Ai nấy đều làm việc không ngừng nghỉ, nhưng trên khuôn mặt đều ánh lên sự vui vẻ và hân hoan, bởi đây là dịp hiếm hoi Lục Gia phủ có một không khí náo nhiệt đến vậy.
Các gia đinh cũng không kém phần bận rộn. Người thì khiêng vác những thùng gỗ lớn chứa đầy lễ vật, kẻ thì dựng rạp, bày biện bàn ghế. Tiếng gõ, tiếng đục, tiếng dịch chuyển đồ đạc vang lên khắp nơi.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt ai nấy đều tập trung vào công việc, cố gắng hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo nhất.
Hải Long bước ra khỏi phòng, hắn ngạc nhiên một hồi trước cảnh tượng nhộn nhịp này. So với sự yên tĩnh thường ngày, không khí lễ hội này thật sự khiến hắn choáng ngợp. Hắn đứng một lúc, quan sát mọi người làm việc, cảm nhận được sự trang trọng và quy mô của buổi lễ.
Trong lúc đang ngạc nhiên, hắn lại vô tình chạm mặt cái lão quản sự khó ưa kia. Lão ta, với cái bụng phệ và đôi mắt ti hí, đang đứng giữa sân, vung tay múa chân chỉ đạo các gia đinh, giọng quát tháo ầm ĩ. Hắn biết được tên lão ta là Lục Đạt, một cái tên chẳng mấy hay ho cho một kẻ khó ưa như vậy.
“Làm cái gì mà chậm chạp thế hả? Nhanh lên! Buổi tối nay là lễ sinh thần rồi! Muốn bị phạt sao?!” Lục Đạt gân cổ lên, chỉ tay vào mặt một gia đinh trẻ.
Hải Long cố gắng lờ đi, tránh ánh mắt của Lục Đạt. Nhưng lão ta vẫn tinh ý nhận ra hắn. “Này, cái thằng Lục Hùng kia! Ngươi đứng đực mặt ra đó làm gì?! Ngươi không có việc để làm sao?!”
Hải Long cúi đầu. “Thưa quản sự, con đang chờ lệnh.”
“Chờ lệnh cái gì mà chờ lệnh?! Tụ tập lại đây hết! Hôm nay, những gia đinh bảo vệ các ngươi có nhiệm vụ đặc biệt!” Lục Đạt nói, giọng điệu vẫn đầy vẻ khinh khỉnh. Hải Long lại phải chịu đựng những lời nói khó nghe của hắn ta.
Hắn ta luôn tìm cách chèn ép, hạ thấp những gia đinh mới, đặc biệt là Hải Long, người mà hắn ta có vẻ không ưa từ cái nhìn đầu tiên.
Khi tất cả các gia đinh có công việc giống hắn tập hợp lại, Lục Đạt bắt đầu phân công nhiệm vụ. “Hôm nay, các ngươi sẽ có hai nhiệm vụ chính: Thứ nhất, đảm bảo an toàn vận chuyển các đồ đạc và các món quà giá trị của khách quý đến Lục Gia. Thứ hai, đảm bảo trật tự của ngày sinh thần, không để xảy ra bất kỳ sự cố nào. Tất cả phải cảnh giác cao độ!”
Hải Long và các gia đinh khác nhận lệnh, rồi nhanh chóng bắt tay vào công việc. Hắn được phân công cùng một nhóm nhỏ, đi theo các xe ngựa chở lễ vật từ bên ngoài vào, đảm bảo không có kẻ gian nào lợi dụng cơ hội để trộm cắp. Hắn cũng phải kiểm tra các lối ra vào, tuần tra các khu vực quan trọng trong phủ.
Suốt cả ngày, không khí chuẩn bị diễn ra hết sức khẩn trương. Đến tối, khi mặt trời đã lặn hẳn, Lục Gia phủ đã được trang trí xong một cách lộng lẫy và hoành tráng. Hàng ngàn chiếc đèn lồng đỏ rực được treo khắp nơi, tỏa ra ánh sáng ấm áp, huyền ảo.
Những dải lụa mềm mại bay phấp phới trong gió, tô điểm cho các sảnh đường và khu vườn. Mùi hương của hoa cỏ và hương liệu cao cấp hòa quyện vào không khí, tạo nên một sự quyến rũ đặc biệt.
Bàn ghế được bày biện sang trọng, phủ khăn trải bàn thêu hoa văn tinh xảo, trên đó là những bình hoa tươi thắm và những đĩa trái cây tươi ngon.
Khách khứa bắt đầu tấp nập kéo đến. Đây không chỉ là những thương nhân lớn của Thành trấn Bạch Vân, mà còn có cả những quan chức cấp cao, những gia tộc quyền quý khác.
Hải Long nhận thấy, khách toàn trong giới thương nhân, và không chỉ vậy, hắn còn nghe thấy tiếng reo hò khi Thành chủ Lạch Kha người có quyền lực cao nhất trấn này cùng phu nhân của ông ta xuất hiện. Sự hiện diện của Thành chủ cho thấy Lục Gia có tầm ảnh hưởng lớn đến mức nào.
Các gia đinh và nha hoàn được sắp xếp một cách có trật tự để hướng dẫn khách vào chỗ ngồi.
Chỗ ngồi cho khách được phân chia rõ ràng theo địa vị và mối quan hệ với Lục Gia. Những vị khách quan trọng nhất, như Thành chủ, được an tọa ở những vị trí trung tâm, gần bàn tiệc chính.
Trong lúc làm nhiệm vụ, Hải Long chợt bắt gặp ánh mắt của hai người bạn thân thiết của mình. Hắn cũng gặp được hai thằng bạn là Thái Đức và Đình Hiền. Thái Đức đang bận rộn vận chuyển những món đồ lớn từ kho ra sảnh tiệc, còn Đình Hiền thì đang kiểm tra lại danh sách khách mời và sắp xếp quà tặng.
“Lục Hùng!” Thái Đức gọi nhỏ, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn đầy hứng thú. “Mày thấy không? Lục Gia giàu thật đó! Từ bé đến giờ tao chưa bao giờ thấy buổi tiệc nào hoành tráng như thế này!”
Đình Hiền cũng tiến lại gần, khẽ cười. “Đúng vậy. Đây đúng là một thế giới khác so với ngôi làng của chúng ta. Nhiều khách quý quá, đến cả Thành chủ cũng tới!”
Ba người bạn nhanh chóng trò chuyện, bàn tán về buổi tiệc trong chốc lát. Họ chia sẻ những gì mình đã thấy, những gì mình đã nghe, và cùng nhau cảm nhận sự khác biệt của cuộc sống ở thành phố lớn.
Dù mỗi người một công việc, nhưng họ vẫn cảm thấy gắn kết và tự hào khi là một phần của Lục Gia.
“Tao được phân đứng ở trung tâm đấy,” Hải Long thì thầm. “Mày nhớ cẩn thận đấy, Thái Đức. Mấy món quà này chắc giá trị lắm.”
“Yên tâm đi!” Thái Đức vỗ ngực. “Tao quen rồi.”
Sau đó, Hải Long được phân công đứng đảm bảo an ninh ở trung tâm bữa tiệc, gần khu vực của các vị khách quan trọng nhất.
Đây là một vị trí đòi hỏi sự tập trung cao độ, bởi hắn phải nhìn từng vị khách, đặc biệt là những nhân vật quyền lực, để đảm bảo không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.
Hắn quan sát vị Thành chủ Lạch Kha, một người đàn ông trung niên với vóc dáng oai vệ, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất tinh anh.
Bên cạnh Thành chủ là một người mỹ phụ xinh đẹp, quý phái, ăn mặc lộng lẫy. Hải Long mơ hồ nhớ lại những lời đồn đại mà hắn nghe được khi còn ở làng, về những lâu các tráng lệ ở Thành trấn Bạch Vân, và hắn tự hỏi liệu người mỹ phụ này có liên quan gì đến những nơi đó không.
Khi buổi tiệc bắt đầu, Gia chủ Lục Khải đứng lên phát biểu, bày tỏ lòng biết ơn đến các vị khách đã đến chung vui. Sau đó, Thành chủ Lạch Kha cũng đứng dậy, tay cầm một hộp gấm quý giá.
“Nhân nhịp sinh thần của phu nhân Bích Tiêu ngày hôm nay,” Thành chủ nói, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường, “thay mặt Thành trấn Lạch Kha, ta xin gửi lời chúc mừng chân thành nhất đến phu nhân. Chúc phu nhân luôn mạnh khỏe, xinh đẹp và phúc lộc tràn đầy!”
Vừa nói, Thành chủ vừa mở hộp gấm, lộ ra một chuỗi ngọc bích lấp lánh, tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu dàng. Đây chắc chắn là một món quà vô cùng quý giá, thể hiện sự trọng vọng của Thành chủ dành cho Lục Gia và phu nhân Bích Tiêu.
Thấy thế, ai ai cũng vậy, lần lượt các vị khách quý khác cũng đứng lên, tiến đến chúc mừng phu nhân Bích Tiêu và trao những món quà giá trị. Tiếng chúc tụng, tiếng cười nói, tiếng chạm cốc vang lên rộn rã, tạo nên một không khí lễ hội tưng bừng.
Hải Long đứng đó, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Hắn thấy được sự xa hoa, quyền quý của giới thượng lưu. Hắn thấy được mối quan hệ phức tạp giữa các gia tộc, các thế lực trong thành.
Hắn cũng thấy được sự quyền lực của tiền bạc và địa vị. Tất cả những điều đó càng thôi thúc hắn phải mạnh mẽ hơn nữa, phải vươn lên để không còn là một gia đinh nhỏ bé, mà trở thành một người có thể tự do làm chủ cuộc đời mình.