Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhat-kiem-ba-thien

Nhất Kiếm Bá Thiên

Tháng 2 5, 2026
Chương 3536: Buông xuống! Chương 3535: Giới Hải, không thấy!
the-gioi-pokemon-cong-tuong-dai-su.jpg

Thế Giới Pokemon Công Tượng Đại Sư

Tháng 1 11, 2026
Chương 293: Bảo thạch thiên đường, từ trường chuyển động tầng một Chương 292: Pokemon mở đại hội
quet-ngang-than-ma-tu-thu-hoach-duoc-nong-truong-bat-dau.jpg

Quét Ngang Thần Ma: Từ Thu Hoạch Được Nông Trường Bắt Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 653. Chương cuối Chương 652. Đại chiến bắt đầu
trung-sinh-88-tu-tho-moc-bat-dau

Trùng Sinh 88 Từ Thợ Mộc Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 1351: Đại kết cục: Thời đại bánh xe (hạ) Chương 1350: Đại kết cục: Thời đại bánh xe (bên trên)
ta-o-kiep-truoc-menh-cach-thanh-thanh

Ta Ở Kiếp Trước Mệnh Cách Thành Thánh

Tháng mười một 22, 2025
Chương 451: Ta không gọi lý Man Thanh, ta gọi thiên kiếm —— vô danh Chương 450: Hư Nhan kiếm tiên, nhận vợ làm mẫu
694431d2b818314586fc24197397cc4d

Bắt Đầu Vô Địch Lĩnh Vực, Thành Lập Vô Thượng Hoàng Triều

Tháng 1 16, 2025
Chương 111. Cuối cùng Chương 110. Hư không chiến trường
ta-danh-xung-pokemon-master.jpg

Ta, Danh Xưng Pokemon Master!

Tháng 1 12, 2026
Chương 300: Người mới nhập chức huấn luyện [4K ] Chương 299: Mới thành viên, mang kém Diamond & Pearl [4K ]
yeu-long-do-thi.jpg

Yêu Long Đô Thị

Tháng 2 4, 2025
Chương 1053. Trở về gia Chương 1052. Trận chiến cuối cùng 2
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 15:Những Bước Đầu Đầy Hy Vọng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 15:Những Bước Đầu Đầy Hy Vọng

Sau khi thoát khỏi đám cướp một cách hú vía, ba người Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền cứ thế đâm đầu chạy thục mạng về hướng Đông Nam, không dám ngoảnh đầu lại. Họ chỉ dừng lại khi cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực đã át đi mọi âm thanh khác của rừng sâu.

Hải Long, dù thể lực vượt trội, cũng cảm thấy hơi hụt hơi. Hắn đổ gục xuống dưới một gốc cây cổ thụ, thở hổn hển.

“Ngồi nghỉ tí được không?” Đình Hiền thở dốc, hai tay chống đầu gối, khuôn mặt tái nhợt vì mệt và sợ hãi.

“Đúng vậy, ngồi nghỉ tí đi,” Thái Đức cũng không khá hơn là bao, nằm vật ra nền đất ẩm ướt. Vai cậu vẫn còn chút ê ẩm dù vết thương đã lành.

Hải Long gật đầu. “Được rồi.” Hắn nhìn xung quanh, đảm bảo không có mối nguy hiểm nào rình rập. Cái cảm giác bị truy đuổi, bị đe dọa sinh mạng vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn.

Thái Đức rùng mình một cái. “Thật sự hết hồn. Lần đầu tiên thấy cướp. Lúc trước ở làng chúng ta yên bình biết bao nhiêu, bây giờ ra ngoài lại thấy thế giới ngày càng đáng sợ.” Cậu thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, như vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.

Đình Hiền cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Ở làng, chúng ta chỉ lo đói ăn, hay bị Lão Trưởng Làng mắng vì tội nghịch ngợm. Ai ngờ ra ngoài lại có những chuyện như thế này.”

Hải Long im lặng một lúc, rồi nói: “Nhưng cũng nhờ vậy mà chúng ta biết được thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều. Không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra theo ý mình.” Hắn nhìn hai người bạn, ánh mắt kiên định. “Chúng ta đã thoát được rồi. Đây là một bài học. Chúng ta phải học cách tự bảo vệ mình và thích nghi với môi trường mới.”

Ba người bạn ngồi đó, vừa thở dốc vừa trò chuyện, chia sẻ những cảm xúc lẫn lộn. Nỗi sợ hãi dần qua đi, nhường chỗ cho sự quyết tâm. Họ đã đối mặt với thử thách đầu tiên và đã vượt qua, dù không phải một cách anh hùng. Bài học về sự sống còn và giới hạn bản thân đã khắc sâu vào tâm trí họ.

Sau khi nghỉ ngơi đủ, họ lôi ra một ít lương khô mang theo và ăn qua loa. Những miếng lương khô khô cứng, nhạt nhẽo, nhưng trong hoàn cảnh này lại trở nên vô cùng quý giá. Họ ăn uống xong xuôi, lấy lại tinh thần và tiếp tục lên đường.

Một ngày nữa trôi qua. Họ đi bộ không ngừng nghỉ, băng qua những khu rừng thưa, những cánh đồng lau sậy và đôi lúc là những con đường đất hoang vắng. Mặt trời dần lặn, mang theo những tia nắng cuối cùng, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Lúc này, lương thực ngày càng ít. Họ chỉ mang theo một chút lương khô bởi vì trong làng không phải giàu có gì, đồ ăn cũng không dư dả.

“Kiếm gì đó ăn thôi, chứ ăn lương khô ta thấy ngán lắm rồi,” Thái Đức than thở, ôm bụng đói. Mùi vị của con thỏ linh dị đêm hôm nọ vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu, khiến cậu càng ngán ngẩm với lương khô.

Đình Hiền cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Hải Long. Chúng ta phải tìm cái gì đó lấp bụng chứ.”

Hải Long nhìn quanh. Rừng rậm về đêm luôn ẩn chứa nhiều nguy hiểm, nhưng cũng là nơi kiếm được thức ăn. “Được rồi. Để ta xem thử.”

Với kinh nghiệm săn bắt và khả năng giác quan nhạy bén sau khi được cải thiện, Hải Long bắt đầu dò tìm.

Hắn đi trước, Thái Đức và Đình Hiền đi theo sau, cố gắng không gây ra tiếng động. Họ đi mãi, đi mãi, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những con dốc nhỏ. Lúc này, Hải Long chợt nghe thấy tiếng động lạo xạo từ phía một bụi cây lớn.

Hắn ra hiệu cho hai đứa bạn dừng lại, rồi nhẹ nhàng tiến tới. Qua kẽ lá, hắn nhìn thấy một con gà rừng đang say sưa bới đất tìm giun. Con gà có bộ lông màu nâu sẫm, đôi mắt tinh ranh, và bộ mào đỏ rực.

“Gà rừng!” Thái Đức thì thầm, mắt sáng rực.

Hải Long nheo mắt. Đây là cơ hội tốt. Hắn hạ thấp người, toàn thân căng ra, dồn sức vào đôi chân. “Các ngươi đứng đây chờ.”

Với một tốc độ khó tin, Hải Long lao vụt tới. Con gà rừng chưa kịp phản ứng đã bị hắn tóm gọn. Nó vùng vẫy, kêu quang quác, nhưng vô ích. Sức mạnh của Hải Long giờ đây đã không còn là của một đứa trẻ bình thường nữa.

“Tuyệt vời!” Đình Hiền reo lên. “Hải Long, mày đúng là thợ săn bẩm sinh!”

Thái Đức cũng cười tít mắt. “Đêm nay chúng ta lại có bữa ngon rồi!”

Không chần chừ, họ nhanh chóng làm thịt con gà rừng. Hải Long nhóm lửa, trong khi Thái Đức và Đình Hiền cẩn thận làm sạch lông và nội tạng. Mùi thịt gà nướng thơm lừng lan tỏa khắp khu rừng, quyến rũ đến mức khiến bụng họ sôi lên ùng ục.

Họ đánh chén một cách ngon lành. Thịt gà rừng săn chắc, đậm đà, không thể so sánh với những miếng lương khô khô khốc. Bữa ăn tuy đơn giản nhưng lại tiếp thêm năng lượng và tinh thần cho cả ba. Sau khi ăn xong, họ cẩn thận dập tắt lửa để không gây chú ý, rồi lại tiếp tục cuộc hành trình.

Họ đi xuyên đêm. Càng đi, ánh sáng phía chân trời càng trở nên rõ ràng hơn, không phải ánh sáng của bình minh, mà là ánh sáng nhân tạo, ánh sáng của những ngọn đèn từ một nơi đô thị sầm uất. Càng đến gần, những âm thanh xa lạ dần vọng đến tai họ: tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe cộ lộc cộc, tiếng nhạc cụ…

Và rồi, khi mặt trời hé rạng phía Đông, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt họ. Đó là một thành phố lớn, với những bức tường thành cao ngất ngưởng, những mái ngói đỏ tươi ẩn hiện sau những hàng cây xanh mướt. Khác xa hoàn toàn với ngôi làng nhỏ bé, mộc mạc đơn sơ của bọn hắn.

Những ngôi nhà san sát nhau, cao tầng và vững chãi, không còn là những mái tranh sập xệ. Những con đường lát đá phẳng lì, rộng rãi, không còn là những con đường đất gồ ghề, lầy lội. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố như một bức tranh khổng lồ, sống động và đầy màu sắc, trái ngược hoàn toàn với sự yên bình, tĩnh lặng của ngôi làng mà họ đã bỏ lại phía sau.

“Thành trấn Bạch Vân…” Đình Hiền thì thầm, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Thật… thật lớn!”

Thái Đức cũng đứng sững lại, há hốc mồm. “Đây… đây là thế giới bên ngoài mà chúng ta muốn khám phá sao? Nó… nó thật sự khác biệt quá!”

Hải Long cũng không khỏi trầm trồ. Dù đã hình dung trong đầu, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Một cảm giác phấn khích, xen lẫn chút choáng ngợp dâng trào trong lòng. “Đúng vậy. Đây chính là Thành trấn Bạch Vân.”

Cánh cổng thành lớn, uy nghi, được làm bằng gỗ lim chắc chắn, đang từ từ mở ra, đón những đoàn người và xe cộ tấp nập ra vào. Những người lính canh gác đứng thẳng tắp, trang phục chỉnh tề, ánh mắt sắc bén quét qua từng người đi qua.

“Chúng ta đã đến nơi rồi,” Hải Long nói, giọng đầy phấn khích. “Mục tiêu đầu tiên đã hoàn thành!”

Họ nhìn nhau, trong mắt ánh lên sự quyết tâm. Đây là thời khắc quan trọng. Từ giờ trở đi, họ sẽ không còn là những đứa trẻ làng quê vô tư nữa. Họ sẽ là những người lữ hành, những người khám phá, những người đang tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình.

“Vào thôi!” Thái Đức nói, bước chân đầu tiên hướng về phía cổng thành.

Đình Hiền gật đầu, theo sát.

Hải Long đi cuối cùng, nắm chặt viên linh châu trong túi. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nhẹ nhàng từ nó, như một lời nhắc nhở về sức mạnh và bí ẩn đang chờ đợi hắn khám phá.

Cả ba muốn vào thành và làm những mục tiêu đã đề ra. Kế hoạch của Hải Long về việc tìm việc làm, học hỏi kỹ năng mới, và khám phá thế giới bên ngoài sẽ bắt đầu từ đây.

Ở đây có vài lính gác cổng thành nhưng nhìn bọn hắn trẻ măng nên chả thèm nhìn cứ để bọn hắn vào.

Họ bước qua cổng thành, hòa mình vào dòng người tấp nập. Tiếng ồn ào, náo nhiệt của thành phố bao trùm lấy họ, khác biệt hoàn toàn với tiếng côn trùng rả rích hay tiếng gió xào xạc của rừng núi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-ngu-thu-su.jpg
Giả Ngự Thú Sư
Tháng 1 22, 2025
lam-ruong-duong-tru-ta-muon-truong-sinh
Làm Ruộng, Dưỡng Trư, Đại Đạo Trường Sinh
Tháng 2 10, 2026
tu-tien-chua-te-o-do-thi.jpg
Tu Tiên Chúa Tể Ở Đô Thị
Tháng 2 26, 2025
bat-dau-tro-thanh-quan-chu-do-de-tat-ca-deu-la-dai-khung-bo.jpg
Bắt Đầu Trở Thành Quan Chủ, Đồ Đệ Tất Cả Đều Là Đại Khủng Bố!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP