Chương 14: Rừng Sâu, Cướp Đường Và Bài Học Đầu Đời
Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua tán lá rừng dày đặc, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Mưa đã tạnh từ lúc nào, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá cây tí tách rơi xuống, và mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng sau cơn mưa. Trong hang đá, Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền dần tỉnh giấc.
Hải Long vươn vai, cảm nhận sự sảng khoái tràn trề trong cơ thể. Hắn đưa mắt nhìn sang góc hang, nơi con báo núi bị thương đã nằm đêm qua. Nhưng giờ đây, chỗ đó trống rỗng. Không có con báo nào ở đó nữa, chỉ còn lại một vệt máu khô trên nền đất.
“Con báo đâu rồi?” Thái Đức ngáp dài, hỏi.
“Chắc nó đi rồi.” Hải Long đáp, giọng bình thản. Hắn không ngạc nhiên. Với khả năng hồi phục của loài thú rừng, và vết thương đã được băng bó, nó chắc chắn đã tự tìm đường rời đi. Hắn thầm nghĩ, có lẽ linh thảo và tài năng của Thái Đức đã thực sự giúp ích cho nó.
Đình Hiền đứng dậy, phủi bụi bám trên người. “Vậy là chúng ta lại lên đường thôi. Đi nhanh để còn ra khỏi khu rừng này.”
Cả ba thu dọn đồ đạc đơn giản, kiểm tra lại hành trang. Viên linh châu vẫn nằm yên trong túi của Hải Long, tỏa ra một luồng khí ấm áp. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi từng hấp thụ linh khí từ linh thạch. Một cảm giác mạnh mẽ, tự tin dâng trào trong lòng.
Họ tiếp tục cuộc hành trình theo hướng Đông Nam. Địa hình dần bằng phẳng hơn, cây cối cũng bớt rậm rạp hơn so với ngày hôm qua. Không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
Đi được một lúc, khi mặt trời đã lên cao, từ phía xa, họ chợt nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc và tiếng lục lạc leng keng. “Có người!” Thái Đức reo lên. Sau nhiều giờ đồng hồ chỉ có tiếng côn trùng và tiếng lá xào xạc, bất kỳ âm thanh nào của con người cũng đều khiến họ vui mừng.
Chẳng mấy chốc, một chiếc xe ngựa cũ kỹ xuất hiện từ phía khúc quanh. Chiếc xe chất đầy hàng hóa, được kéo bởi hai con ngựa khỏe mạnh, và bên trên là hai người đàn ông ăn mặc khá giả, trông như những thương nhân.
Hải Long vẫy tay. “Này các vị! Xin cho hỏi đường đến Thành trấn Bạch Vân!”
Chiếc xe ngựa dừng lại. Một trong hai thương nhân, người có bộ râu quai nón rậm rạp, nhìn ba đứa trẻ với ánh mắt đầy tò mò. “Thành trấn Bạch Vân? Các cậu nhóc con lại đi đâu xa xôi thế này? Trông các cậu còn trẻ măng, sao lại lang thang ở giữa rừng núi hoang vu này?”
Hải Long nở nụ cười trấn an. “Chúng cháu đang trên đường đến đó để thăm người thân ạ. Nhưng do bị lạc đường, nên không biết còn bao xa nữa.” Hắn nói dối một cách trơn tru.
Thương nhân kia vuốt râu, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc. “Người thân? Các cậu đi bộ à? Đường đến Bạch Vân còn xa lắm đấy, ít nhất cũng phải đi thêm hai ngày nữa, nếu đi nhanh.”
“Haiz, hai ngày nữa sao…” Thái Đức thở dài, nhìn Đình Hiền.
Thương nhân có vẻ lòng tốt, thấy ba đứa trẻ mặt mày lem luốc, vai đeo túi đơn giản, lại có vẻ thật thà. “Thôi được rồi. Nếu các cậu muốn, có thể đi theo xe ngựa của chúng tôi một đoạn. Chúng tôi cũng đang trên đường đến Bạch Vân. Dù sao thì, đoạn đường này cũng không được an toàn cho lắm, nhất là với mấy đứa trẻ như các cậu.”
Hải Long nheo mắt. “Không an toàn sao, thưa ông?” Hắn chợt nhớ lại lời nói của mình với Thái Đức và Đình Hiền hôm trước: “Chúng ta sẽ đối mặt với nhiều nguy hiểm trên đường đi, từ thú dữ cho đến cướp bóc.”
Thương nhân gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. “Đúng vậy. Dạo gần đây, khu rừng này không yên bình. Có một toán cướp thường xuyên rình rập những người đi đường, đặc biệt là những chuyến hàng hóa như của chúng tôi.”
Thái Đức và Đình Hiền nghe vậy thì mặt mày tái mét. Hải Long cũng thoáng nhíu mày. Hắn không ngờ lại “linh nghiệm” đến vậy.
“Vậy thì… chúng cháu xin phép đi cùng ạ!” Hải Long nói dứt khoát. Hắn biết, đi theo xe ngựa sẽ an toàn hơn nhiều so với việc đi bộ một mình, lại có thể đến đích nhanh hơn.
Hai thương nhân đồng ý. Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền nhanh chóng đi theo sau chiếc xe ngựa, giữ một khoảng cách nhất định. Họ không dám lên xe vì sợ gây phiền phức, và cũng để tiện quan sát xung quanh.
Hành trình tiếp tục. Chiếc xe ngựa lộc cộc đi qua những con đường mòn khúc khuỷu. Ba người bạn giữ im lặng, cảnh giác cao độ. Hải Long đi phía sau cùng, ánh mắt không ngừng quét qua hai bên đường, nơi những bụi cây rậm rạp có thể ẩn giấu nguy hiểm.
“Hải Long, sao mồm mày đen thế? Lúc trước mày còn bảo không may gặp phải cướp mà hôm nay đã gặp thật rồi.” Thái Đức thì thầm, giọng run run, khuôn mặt xanh lét. Cậu vốn là người nhút nhát hơn trong ba đứa. “Quả thật trời không muốn chúng ta đi, nhưng ta còn muốn sống…”
Hải Long liếc xéo Thái Đức, gằn giọng: “Im lặng mà quan sát!” Hắn không muốn Thái Đức hoảng loạn và gây chú ý. Linh cảm của hắn mách bảo nguy hiểm đang đến rất gần. Hắn nhớ lại những buổi luyện tập trong linh châu, nhớ lại sức mạnh đã tăng lên trong cơ thể. Hắn tự nhủ phải bình tĩnh.
Chẳng mấy chốc, điều mà họ lo sợ đã xảy ra. Khi chiếc xe ngựa đi qua một con đường hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng, đột nhiên, một tiếng huýt gió sắc nhọn vang lên. Ngay lập tức, khoảng mười bóng người từ trong bụi cây và khe đá lao ra, chặn đầu và đuôi xe ngựa. Tất cả đều bịt mặt, cầm vũ khí sắc lạnh, ánh mắt đầy vẻ hung tợn.
“Đứng lại! Nộp hết tiền bạc và hàng hóa ra đây! Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!” Tên cướp dẫn đầu gầm lên, giọng khàn khàn.
Hai thương nhân trên xe ngựa tái mặt. Họ vội vàng giơ tay đầu hàng, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Hải Long và Thái Đức, Đình Hiền lập tức núp vào một bụi cây gần đó. Tim họ đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên họ đối mặt với cướp thật, không phải những trò nghịch ngợm trẻ con.
“Làm sao đây, Hải Long?” Thái Đức run rẩy thì thầm. “Chúng ta có nên chạy không?”
“Đừng nhúc nhích!” Hải Long nói nhỏ, ánh mắt sắc bén quan sát tình hình. Hắn nhận thấy toán cướp này có vẻ đông và hung hãn. Tuy hắn đã mạnh hơn trước, nhưng đối đầu trực diện với cả một băng cướp cầm vũ khí thì quá mạo hiểm.
Tên cướp đầu đàn đang quát mắng hai thương nhân, ép họ nộp đồ. Hải Long quan sát cách chúng di chuyển, cách chúng canh gác. Hắn nhận ra có một vài sơ hở nhỏ trong đội hình của bọn chúng.
“Nghe đây,” Hải Long thì thầm vào tai hai đứa bạn. “Chúng ta sẽ lẻn đi. Không cần phải đối đầu với bọn chúng.”
“Nhưng… chúng ta có nên cứu hai thương nhân đó không?” Đình Hiền hỏi, vẻ mặt đầy phân vân.
Hải Long lắc đầu. “Không thể. Chúng ta không có vũ khí, lại ít người. Cứu họ lúc này chỉ khiến cả ba chúng ta gặp nguy hiểm. Mục tiêu của chúng ta là đến Thành trấn Bạch Vân, không phải là làm người hùng.” Hắn nói ra lời đó, trong lòng có chút day dứt. Hắn vốn là người trọng nghĩa khí, nhưng lý trí mách bảo hắn phải biết cân nhắc tình hình. Đây là bài học đầu tiên về sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài.
“Ta có một kế hoạch,” Hải Long nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Thái Đức, mày có thể giả vờ bị thương nặng hơn một chút, kêu la thật lớn để thu hút sự chú ý của bọn cướp.”
Thái Đức trợn mắt. “Hả? Lại kêu la? Tao ghét kêu la lắm!”
“Nhanh lên! Đây là cách duy nhất để tạo ra cơ hội cho chúng ta,” Hải Long thúc giục. “Đình Hiền, mày hãy ném đá vào những tên cướp ở phía xa, nhưng đừng quá lộ liễu. Cố gắng khiến chúng tưởng có thứ gì đó khác đang đến.”
Đình Hiền gật đầu. “Được!”
“Khi bọn chúng phân tán sự chú ý, chúng ta sẽ lợi dụng khe hở để chạy thoát. Ta sẽ là người đi cuối để yểm trợ.” Hải Long nói, nắm chặt con dao găm trong tay. Tuy chỉ là một con dao bình thường, nhưng dưới tay hắn, nó có thể trở thành vũ khí đáng gờm.
Thái Đức hít một hơi sâu, rồi bỗng nhiên ôm lấy vết thương ở vai, kêu lên thảm thiết: “A! Đau quá! Cứu với! Có người bị thương nặng ở đây!” Giọng cậu ta đầy vẻ tuyệt vọng, khiến bọn cướp ở gần đó phải chú ý.
“Cái quái gì thế?” Tên cướp gần đó cau mày, nhìn về phía tiếng kêu của Thái Đức.
Ngay lập tức, Đình Hiền bắt đầu thực hiện kế hoạch. Cậu nhặt những viên đá nhỏ, cẩn thận ném vào những tên cướp ở xa hơn, vào những bụi cây phía sau chúng. Tiếng “tạch tạch” nhỏ vang lên, như tiếng thú rừng chạy trốn hoặc có kẻ lạ đang đến.
“Bên kia có động tĩnh!” Một tên cướp khác hét lên.
Toán cướp bắt đầu xao động. Một vài tên quay lưng lại để kiểm tra phía sau, một vài tên khác tiến về phía tiếng kêu của Thái Đức. Chính lúc này, đội hình của chúng xuất hiện một khe hở.
“Chạy!” Hải Long hét lên.
Ba người như những tia chớp, lao ra khỏi bụi cây và phóng về phía ngược lại với bọn cướp. Hải Long chạy sau cùng, mắt không rời khỏi bọn cướp, sẵn sàng đối phó nếu chúng phát hiện và đuổi theo.
Bọn cướp mất vài giây để nhận ra. “Mấy thằng nhóc kia! Đuổi theo chúng!” Tên cướp đầu đàn gầm lên.
Nhưng Hải Long đã quá nhanh. Với tốc độ và sự linh hoạt đã được cải thiện đáng kể, hắn dẫn Thái Đức và Đình Hiền lao đi như bay xuyên qua rừng rậm. Những cành cây, bụi rậm không cản được bước chân hắn. Hắn dễ dàng né tránh các chướng ngại vật, thậm chí còn nhảy vọt qua những gốc cây đổ.
Bọn cướp tuy đông nhưng lại không quen phối hợp với nhau, chúng đang hoảng loạn. Chúng nhanh chóng bị tụt lại phía sau. Tiếng la hét và chửi rủa của chúng dần nhỏ lại, rồi hoàn toàn biến mất trong tiếng gió rừng.
Hải Long dẫn hai đứa bạn chạy xa tít tắp, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của bọn cướp nữa. Hắn dừng lại, thở phào nhẹ nhõm.
“Khụ khụ… Sợ chết đi được…” Thái Đức ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, mặt vẫn còn tái mét.
Đình Hiền cũng ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn chút kinh hoàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự phấn khích sau khi thoát hiểm. “Chúng ta… chúng ta đã thoát được rồi!”
Hải Long kiểm tra lại túi của mình. Viên linh châu vẫn an toàn. Hắn cũng không quên liếc nhìn vào túi của Thái Đức và Đình Hiền. May mắn thay, họ đều đã thành công trong việc “ăn hôi”. Trong lúc hỗn loạn, Hải Long đã nhanh tay vớ được một túi vải nhỏ từ tên cướp khi đang chăm chú vào chiếc xe ngựa, Thái Đức thì nhặt được một thanh kiếm gỗ cũ, còn Đình Hiền thì tóm được một chiếc bình gốm nhỏ.
Bọn hắn không muốn cứu người chiếc xe ngựa kia bởi vì bọn hắn không thể. Đây là một thực tế phũ phàng mà họ phải chấp nhận: sức mạnh của họ còn quá yếu để đối đầu với hiểm nguy, và đôi khi, sự sống còn của bản thân phải được đặt lên hàng đầu.
“Các ngươi có lấy được thứ gì không?” Hải Long hỏi, cố gắng giữ vẻ bình thản.
Thái Đức móc ra thanh kiếm gỗ. “Ta chỉ kịp vớ được cái này. Chắc là kiếm tập của ai đó.”
Đình Hiền giơ chiếc bình gốm lên. “Còn ta thì cái này. Chắc là đựng rượu hoặc trà.”
Hải Long cười thầm. Hắn biết, chiếc túi vải của hắn chứa vài đồng bạc lẻ và một ít lương thực khô. Không nhiều, nhưng cũng đủ để giúp họ trong những ngày tới.
“Tốt rồi. Ít nhất chúng ta cũng không tay trắng.” Hải Long nói. “Chúng ta không thể giúp hai thương nhân đó, vì chúng ta không đủ sức. Nhưng việc này cũng cho chúng ta một bài học lớn. Thế giới bên ngoài khắc nghiệt hơn chúng ta tưởng.”
Thái Đức và Đình Hiền gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Họ đã chứng kiến sự tàn bạo của thế giới, và cũng đã hiểu được giới hạn của bản thân.
“Chúng ta sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa,” Hải Long nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. “Mạnh mẽ đến mức có thể tự bảo vệ mình, và bảo vệ những người chúng ta muốn bảo vệ.”
Ba người bạn ngồi nghỉ một lát, rồi tiếp tục cuộc hành trình. Dù trải qua một phen hú vía, nhưng tinh thần của họ không hề suy giảm, mà ngược lại, còn trở nên kiên cường hơn. Họ đã học được bài học đầu tiên về sự sống còn, về việc phải biết chấp nhận giới hạn của bản thân, và về việc phải luôn cảnh giác trong thế giới rộng lớn này.