Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-tu-tien-ta-luc-lay-yeu-ma-tu-vi.jpg

Trường Sinh Tu Tiên, Ta Lục Lấy Yêu Ma Tu Vi

Tháng 2 26, 2025
Chương 178. Đại kết cục Chương 177. Bình định loạn lạc
bat-dau-ta-co-trong-dong-tien-cot-hon-don-dao-the.jpg

Bắt Đầu: Ta Có Trọng Đồng Tiên Cốt Hỗn Độn Đạo Thể

Tháng 1 17, 2025
Chương 549. Một cái khác đóa hoa Chương 548. Ta gọi Liên Sinh
dien-cuong-tien-hoa.jpg

Điên Cuồng Tiến Hóa

Tháng mười một 25, 2025
Chương 727: Tiến giai duy nhất (đại kết cục) (2) Chương 727: Tiến giai duy nhất (đại kết cục) (1)
that-thieu-gia-trung-sinh-noi-dien-ca-nha-deu-hoi-han-khoc.jpg

Thật Thiếu Gia Trùng Sinh Nổi Điên, Cả Nhà Đều Hối Hận Khóc

Tháng 2 17, 2025
Chương 502. Phiên ngoại trùng sinh chi tối nay có mưa 3 Chương 501. Phiên ngoại chi trùng sinh ---- tối nay có mưa 2
thu-thue-chi-o-sung-may-trong-tam-ban.jpg

Thu Thuế Chỉ Ở Súng Máy Trong Tầm Bắn!

Tháng 1 7, 2026
Chương 341: Nửa tràng khai champagne Chương 340: Số khổ uyên ương
truong-sinh-tu-cuong-hoa-ngu-tang-luc-phu-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Cường Hóa Ngũ Tạng Lục Phủ Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 491. Cuối cùng chi chiến Chương 490. Không thể tưởng tượng nổi chi giáng lâm, chỉ có thiên đạo hằng thường
pham-nhan-tu-tien-chi-khong-gian-tuy-than

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Không Gian Tùy Thân

Tháng 2 3, 2026
Chương 1531 chặn ngang một gạch Chương 1530 Đoạn Can Túc
that-thai-than-lien

Thất Thải Thần Liên

Tháng 1 14, 2026
Chương 2500: Thiên Sứ Nguyên giới Chương 2499: U Dạ
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 13 :Buổi Tối Cuối Cùng Ở Làng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13 :Buổi Tối Cuối Cùng Ở Làng

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng về kế hoạch, ba người quyết định dành nốt một tháng còn lại để tận hưởng những ngày cuối cùng ở làng, cũng như chuẩn bị cho chuyến đi. Buổi tối hôm đó, họ lại tụ tập ở một góc khuất trong làng, dưới ánh trăng mờ ảo.

“Đình Hiền, mày nói thế giới này chán là không đúng đâu,” Hải Long mở lời, phá vỡ sự im lặng. “Thế giới này rất rộng lớn, chúng ta chưa biết hết sự kỳ diệu của chúng đâu.”

Hắn nhớ lại cảm giác khi linh châu phát sáng, khi hang động biến mất, và mùi vị kỳ lạ của con thỏ đã khiến hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới. “Còn rất nhiều điều kỳ diệu mà chúng ta chưa từng thấy, chưa từng biết tới. Chúng ta chỉ mới thấy một góc nhỏ bé của thế giới này thôi.”

Thái Đức gật gù. “Đúng vậy. Ví dụ như những loại linh thảo mà Hải Long tìm được. Ai mà ngờ được chúng lại có thể chữa lành vết thương nhanh đến thế chứ? Thế giới này còn nhiều loại thảo dược, nhiều bí mật về y thuật mà chúng ta chưa hề biết.”

Đình Hiền lắng nghe, ánh mắt xa xăm. “Có lẽ các ngươi nói đúng. Ta chỉ cảm thấy mình bị gò bó trong cái làng nhỏ này. Ta muốn vươn ra xa hơn, muốn khám phá những điều mà ta chưa từng nghĩ tới. Ta muốn làm người phi thường, để có thể thay đổi số phận của mình, và của những người ta yêu thương.”

Ba người bạn chia sẻ những ước mơ, những khát vọng thầm kín mà bấy lâu nay họ chỉ dám giữ trong lòng. Hải Long kể về những giấc mơ về một thế giới rộng lớn hơn, về những vùng đất chưa từng đặt chân tới.

Thái Đức mơ ước trở thành một y sư vĩ đại, có thể chữa bách bệnh cho mọi người. Còn Đình Hiền, hắn muốn trở thành một người có đủ năng lực để làm những điều phi thường, những điều mà người thường không thể làm được, để không còn phải sống trong những giới hạn.

Trong đêm, ba người bạn nhìn lên bầu trời đầy sao. Họ biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng ngọn lửa khao khát khám phá, khao khát trở thành những con người phi thường đã cháy bỏng trong lòng họ.!

Trong một tháng cuối cùng ở làng, bộ ba Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền đã quyết định “tái xuất giang hồ” một cách hoành tráng. Đặc biệt, mục tiêu của họ vẫn luôn là Lão Trưởng Làng đáng thương.

Tối nay, Lão Trưởng Làng đang ngủ say sưa, ngáy khò khò. Bỗng nhiên, một tiếng “RẦM!” long trời lở đất vang lên. Cả ngôi nhà của lão rung chuyển bần bật. Lão bật dậy, tim đập thình thịch, cứ tưởng động đất.

Nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ, lão chỉ thấy một bóng người nhỏ bé đang bỏ chạy thục mạng. Lão Trưởng Làng vội vàng thắp đèn, chạy ra sân. Cả khu vườn của lão, vốn được chăm sóc cẩn thận, giờ đây đã biến thành một bãi chiến trường.cây ăn quả bị rung lắc đến rụng hết quả xanh, và đặc biệt hơn, cái chuồng gà mới xây của lão đã bị… di chuyển sang một vị trí khác, cách đó gần chục mét!

“AAAA! Ba cái thằng nhóc quỷ! Lại là chúng mày! Tao biết ngay mà!” Lão Trưởng Làng ôm đầu rống lên, tiếng la hét vang khắp làng. Cả làng lại được một phen giật mình, rồi quen thuộc lắc đầu cười thầm. Ai cũng biết, chỉ có bộ ba Hải Long, Thái Đức, Đình Hiền mới có đủ bản lĩnh và sự tinh quái để làm ra những trò này.

Không chỉ có vậy, sáng hôm sau, khi Lão Trưởng Làng mở cửa nhà, lão lại phát hiện ra tấm biển “Trưởng Làng” quen thuộc đã biến thành một tấm biển gỗ với dòng chữ nguệch ngoạc: “Chào mừng đến với động quỷ Lão Trưởng Làng!”. Tức đến mức lão phải vác gậy đi khắp làng tìm ba tên nhóc.

Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền đang trốn trong một bụi cây rậm rạp gần đó, cười khúc khích khi nghe tiếng lão Trưởng Làng gầm rống. “Ha ha ha, Lão Trưởng Làng vẫn dễ dụ như ngày nào!” Thái Đức ôm bụng cười.

Đình Hiền cũng mỉm cười. “Lão ấy sẽ nhớ chúng ta lắm đấy.”

Hải Long nhìn hai đứa bạn, ánh mắt đầy tình cảm. “Đừng lo. Một ngày nào đó, khi chúng ta trở thành những người phi thường, chúng ta sẽ quay về thăm Lão Trưởng Làng, và kể cho lão nghe những câu chuyện phiêu lưu của mình. Khi đó, có lẽ lão sẽ không còn giận chúng ta nữa.”

Sáng sớm hôm đó, một luồng không khí khác lạ bao trùm lấy ngôi làng. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng người qua lại tấp nập. Mọi thứ dường như đều yên ắng một cách bất thường. Tại lối ra của làng, ba bóng hình nhỏ bé đang đứng đó, những chiếc túi vải đơn giản được đeo gọn gàng trên vai. Đó là Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền.

Thái Đức, dù vết thương đã lành hẳn nhờ linh thảo của Hải Long và tài năng của ông Gia Thiết, vẫn còn chút lưu luyến. Mẹ cậu đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, tay nắm chặt tay cậu. “Con đi đường cẩn thận nhé, Thái Đức. Nhớ giữ gìn sức khỏe, và đừng quên gửi thư về cho mẹ.” Giọng bà nghẹn ngào.

Thái Đức gật đầu, cố kìm nén nước mắt. “Con biết rồi, mẹ. Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu. Con sẽ trở về, mạnh mẽ hơn, để bảo vệ mẹ và làng.” Cậu ôm chầm lấy mẹ, cảm nhận hơi ấm cuối cùng trước khi bước vào cuộc hành trình mới.

Hải Long và Đình Hiền đứng cạnh đó, im lặng. Họ không có cha mẹ để nói lời từ biệt, nhưng trong lòng họ là cả một biển tình cảm dành cho ngôi làng đã cưu mang họ từ tấm bé.

Những người hàng xóm tốt bụng, những buổi tối quây quần bên bếp lửa, những trò nghịch ngợm không ngừng nghỉ… Tất cả đều là những kỷ niệm thân thương sẽ theo họ suốt cuộc đời..

Sau những lời từ biệt bịn rịn, ba người bạn quay lưng, bước đi trên con đường mòn quen thuộc. Từng bước chân của họ đều mang theo sự quyết tâm và khao khát cháy bỏng. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Con đường mòn dẫn họ ra khỏi làng dần biến mất sau những rặng cây. Ba bóng hình nhỏ bé dần xa, hòa vào bức tranh bao la của núi rừng. Đằng sau họ, ngôi làng chìm trong sự yên tĩnh, dường như cũng đang nín thở chờ đợi sự trở về của những đứa con đầy hoài bão.

Hành trình của Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền bắt đầu. Họ chọn hướng Đông Nam theo kế hoạch của Hải Long, con đường mòn dần trở nên hoang vu và hiểm trở hơn. Rừng cây rậm rạp, những con dốc đá lởm chởm, và những con suối băng giá là những thử thách đầu tiên mà họ phải vượt qua.

Nhờ thể lực vượt trội sau khi hấp thụ linh khí và tinh hoa con thỏ, Hải Long đi nhanh như gió. Hắn gần như không biết mệt, luôn đi đầu để dẫn đường và dò la. Thái Đức, dù đã bình phục, vẫn còn hơi yếu sức so với Hải Long, nhưng cậu cũng cố gắng hết sức để theo kịp. Đình Hiền, vốn là người có sức bền tốt, cũng không hề tụt lại phía sau.

“Hải Long, mày đi chậm lại một chút đi! Đợi bọn tao với!” Thái Đức thở hổn hển, cố gắng gọi với theo.

Hải Long quay đầu lại, mỉm cười đầy sảng khoái. “Cố lên nào! Chúng ta phải nhanh chóng ra khỏi khu rừng này trước khi trời tối!”

Mặc dù đã có kế hoạch chu đáo, nhưng thực tế luôn khắc nghiệt hơn tưởng tượng. Đến giữa buổi chiều, khi họ đang băng qua một khu vực núi đá hiểm trở, trời bỗng đổ mưa như trút nước. Những con đường mòn biến thành dòng suối nhỏ, trơn trượt và nguy hiểm.

“Mau tìm chỗ trú!” Đình Hiền hét lên.

Ba người vội vã tìm một hang đá nhỏ để trú mưa. Mưa càng lúc càng lớn, kèm theo sấm chớp đùng đùng. Không khí trở nên lạnh lẽo.

“Chết tiệt, không ngờ lại gặp mưa lớn thế này.” Hải Long cau mày. Hắn lấy ra một ít thức ăn khô trong túi và chia cho hai người bạn. “Ăn tạm chút gì đi, rồi chúng ta sẽ đốt lửa để sưởi ấm.”

Thái Đức và Đình Hiền gật đầu. Họ ăn một cách ngon lành, dù chỉ là những miếng lương khô cứng ngắc. Sau đó, Hải Long dùng dao chặt vài cành cây khô, cẩn thận nhóm lửa. Ngọn lửa bập bùng giữa hang đá mang lại hơi ấm và ánh sáng, xua đi cái lạnh lẽo và cảm giác sợ hãi.

Trong lúc lửa cháy, Hải Long chợt nghe thấy tiếng động lạ từ phía sâu trong hang. Tiếng thở dốc nặng nhọc, kèm theo tiếng gầm gừ yếu ớt. Hắn lập tức cảnh giác, rút con dao găm bên hông ra.

“Có chuyện gì vậy, Hải Long?” Thái Đức hỏi, thấy sắc mặt Hải Long thay đổi.

“Có thứ gì đó ở trong này.” Hải Long nói nhỏ, rồi ra hiệu cho hai người bạn giữ im lặng.

Hắn từ từ tiến sâu vào trong hang, ánh lửa từ đống củi soi rọi con đường. Càng vào sâu, mùi máu tanh càng nồng nặc.

Và rồi, hắn nhìn thấy. Đó là một con thú rừng lớn, trông giống một con báo núi, đang nằm thoi thóp trên nền đất đá. Một vết thương lớn, sâu hoắm ở bên sườn đang rỉ máu, có vẻ như nó đã bị một loại bẫy nào đó làm trọng thương.

Hải Long khựng lại. Con báo nhìn hắn bằng đôi mắt đầy vẻ cảnh giác và đau đớn.

“Đừng manh động, Hải Long!” Thái Đức và Đình Hiền cũng đã đi theo vào. Thái Đức vội vàng nhận ra tình hình. “Con vật này bị thương nặng rồi.”

Hải Long nhìn con báo, rồi nhìn sang Thái Đức. “Chúng ta có nên… giúp nó không?”

Thái Đức cau mày. “Nó là thú dữ, rất nguy hiểm. Nhưng… nếu bỏ mặc nó ở đây, nó sẽ chết mất.”

Đình Hiền bước tới gần hơn, quan sát vết thương của con báo. “Vết thương rất sâu, nhưng nếu được chữa trị kịp thời, có lẽ vẫn có thể cứu được.”

Hải Long nhớ lại mục tiêu của họ: khám phá thế giới, và cũng để trở thành những người có ích. Hắn nghĩ đến những linh thảo quý giá mà mình mang theo.

“Thái Đức, ngươi có mang theo hộp thuốc của ông Gia Thiết không?” Hải Long hỏi.

Thái Đức gật đầu. “Có, ta mang theo một ít.”

“Vậy thì, chúng ta sẽ cứu nó.” Hải Long nói, ánh mắt kiên định. “Nó là một sinh linh, và chúng ta có khả năng giúp đỡ.”

Đình Hiền và Thái Đức có chút bất ngờ trước quyết định của Hải Long, nhưng họ cũng không phản đối. Với bản chất lương thiện, họ không thể bỏ mặc một sinh vật đang gặp nạn.

Hải Long và Đình Hiền cẩn thận tiếp cận con báo. Con vật vẫn gầm gừ yếu ớt, đầy vẻ đề phòng. “Ta sẽ cố gắng giữ nó lại, Thái Đức, ngươi hãy nhanh chóng băng bó cho nó.” Hải Long nói, rồi dùng một cành cây lớn, nhẹ nhàng ghì con báo xuống, cố gắng không làm nó đau thêm.

Thái Đức vội vàng mở hộp thuốc, lấy ra những loại thảo dược quen thuộc và băng vải. Cậu nhanh chóng làm sạch vết thương cho con báo, rồi đắp thuốc lên và băng bó cẩn thận. Trong quá trình đó, Hải Long liên tục nói chuyện với con báo, cố gắng trấn an nó bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể.

Dần dần, con báo dường như cảm nhận được ý tốt của họ. Nó ngừng gầm gừ, đôi mắt vẫn mở to nhưng đã bớt đi vẻ hung dữ, thay vào đó là sự mệt mỏi và biết ơn.

Sau khi Thái Đức băng bó xong, con báo dường như đã bớt đau đớn. Nó khẽ liếm tay Thái Đức một cái, rồi từ từ nhắm mắt lại, thở đều hơn.

Hải Long xoa đầu con báo. “Ngươi cứ nghỉ ngơi đi. Sáng mai, vết thương của ngươi sẽ tốt hơn thôi.”

Cả ba ngồi lại cạnh đống lửa, cảm thấy một sự hài lòng lạ lùng. Họ đã đối mặt với nguy hiểm, nhưng cũng đã làm được một việc ý nghĩa.

“Đúng như mày nói, Hải Long,” Đình Hiền thì thầm. “Thế giới này không hề nhàm chán. Nó đầy rẫy những điều kỳ diệu, và cả những thử thách bất ngờ.”

Thái Đức gật đầu. “Và chúng ta chỉ mới bắt đầu.”

Hải Long mỉm cười. Viên linh châu trong túi hắn dường như cũng phát ra một ánh sáng mờ ảo hơn một chút, như thể nó cũng đang “hài lòng” với hành động của chủ nhân. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của những điều phi thường mà họ sẽ trải qua.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-vu-su-khong-khoa-hoc.jpg
Cái Này Vu Sư Không Khoa Học
Tháng 1 17, 2025
c50d499d0314ed9299b2da8bd312170f
Theo Tà Đạo Bắt Đầu Luyện Võ Thành Thần
Tháng 2 25, 2025
ta-dao-phi-thang-tu-luyen-co-bat-dau
Tà Đạo Phi Thăng: Từ Luyện Cổ Bắt Đầu
Tháng 2 8, 2026
vo-dich-tu-tien-thang-cap-he-thong.jpg
Vô Địch Tu Tiên Thăng Cấp Hệ Thống
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP