Chương 12: Bước Đường Mới Và Những Ước Mơ Khác Vọng
Ánh nắng ban mai len lỏi qua những kẽ hở trên mái nhà tranh sập xệ của Hải Long, rọi xuống sàn đất lạnh lẽo. Sáng sớm, Hải Long đã miệt mài với bài tập rèn luyện thân thể của mình.
Cơ thể Hải Long giờ đây không còn là thân hình gầy gò của một đứa trẻ mới lớn nữa. Cơ bắp săn chắc hơn, xương cốt rắn rỏi, và mỗi động tác đều toát lên một sự linh hoạt, mạnh mẽ đến khó tin.
Linh khí từ viên linh châu và tinh hoa từ thịt thỏ linh dị đêm nào đã âm thầm cải tạo cơ thể hắn, biến hắn thành một “cỗ máy” hoàn hảo hơn, dù hắn vẫn chưa hoàn toàn nhận thức được hết sự thay đổi đó.
Trong lúc Hải Long đang hăng say tập đá vào cột gỗ, một tiếng gõ cửa quen thuộc bỗng vang lên. Cốc! Cốc! Cốc!
Theo thói quen, hắn lại định đạp một cú đá sấm sét vào cánh cửa gỗ ọp ẹp để mở. Đây là cách “chào hỏi” mà hắn và đám bạn thân thường dùng, một trò nghịch ngợm khiến cánh cửa của hắn luôn trong tình trạng muốn sập.
Nhưng đúng lúc chân hắn chuẩn bị chạm vào, một giọng hét thất thanh, đầy vẻ hoảng hốt vang lên từ bên ngoài: “Là ta! Là ta đây, Hải Long! Đừng đạp nữa! Đừng đạp nữa!”
Hải Long khựng lại. Giọng của Thái Đức! Hắn vội vàng hạ chân xuống. Cánh cửa gỗ may mắn thoát nạn. Hắn không khỏi bật cười. Xem ra cú đạp “chào hỏi” của hắn đã gây ra ám ảnh cho thằng bạn thân rồi.
Hắn mở cửa. Đứng trước mặt hắn là Thái Đức, vai vẫn còn quấn băng trắng toát, nhưng khuôn mặt đã hồng hào hơn rất nhiều, và bước đi cũng vững vàng hơn hẳn so với mấy ngày trước. Bên cạnh Thái Đức là Đình Hiền, tay vẫn cẩn thận đỡ lấy bạn mình, khuôn mặt có chút nghiêm túc nhưng ánh mắt lại lấp lánh vẻ trêu chọc.
“Mày làm gì mà sáng sớm đã gõ cửa kinh thế? Muốn ta đạp cho cái cửa sập luôn à?” Hải Long cười trêu.
Thái Đức lắc đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sợ hãi xen lẫn bất lực. “Thôi thôi! Mày tha cho cái cửa nhà mày đi! Lần trước mày đạp trúng lưng tao, suýt nữa thì tao liệt nửa người rồi!”
Hải Long bật cười khanh khách, vỗ vai Thái Đức. “Thôi nào, bớt làm quá đi. Mày có vẻ hồi phục nhanh thật đấy. Lão Gia Thiết quả là thần y.”
“Đương nhiên rồi!” Đình Hiền tự hào nói. “Mà mày nói xem, mày định đạp cửa như thế đến bao giờ? Chẳng lẽ định một ngày nào đó đạp sập nhà luôn?”
Hải Long nhún vai. “Ai biết được. À mà thôi, có chuyện gì mà sáng sớm đã tìm tao thế? Có chuyện cứ nói, đừng ngại!” Hắn mời hai người bạn vào nhà.
Thái Đức và Đình Hiền bước vào. Ánh mắt họ lướt qua cái cột gỗ lim lún sâu, rồi lại nhìn cơ thể rắn chắc của Hải Long, ánh lên vẻ ngạc nhiên. “Hải Long, mày lại khỏe ra à?” Thái Đức hỏi.
“Chắc là do ăn khỏe, ngủ khỏe thôi.” Hải Long lấp liếm, cười hề hề. Hắn vẫn chưa muốn tiết lộ những bí mật về linh châu hay những trải nghiệm phi thường của mình.
Đình Hiền hít một hơi thật sâu, rồi nói với vẻ nghiêm túc hơn: “Hải Long, bọn ta đến đây là có chuyện muốn nói với mày. Chuyện rất quan trọng.”
Hải Long nheo mắt. “Chuyện gì mà căng thẳng thế?”
Thái Đức cũng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự kiên định hiếm thấy. “Là chuyện liên quan đến tương lai của chúng ta.”
Hải Long ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã lung lay, nhìn hai người bạn. Hắn biết, bạn bè thân thiết sẽ không nói những lời như vậy nếu không có lý do quan trọng. “Nói đi. Ta nghe.”
Đình Hiền liếc nhìn Thái Đức, rồi hít một hơi sâu và bắt đầu: “Hải Long, mày có thấy không? Làng chúng ta tuy yên bình, nhưng nó quá nhỏ bé. Chúng ta đã 14 tuổi rồi. Nếu cứ ở đây mãi, chúng ta sẽ chẳng làm được gì lớn lao cả.”
Thái Đức tiếp lời: “Đúng vậy! Chúng ta không thể cứ mãi sống bằng cách săn bắt, hái lượm, và thi thoảng lại làm vài trò phá phách Lão Trưởng Làng để mua vui nữa. Chúng ta cần một nơi lớn hơn, một thế giới rộng lớn hơn để phát triển.”
Hải Long im lặng. Hắn đã từng nghĩ về điều đó. Chuyến đi lạc vào hang động, những trải nghiệm kỳ lạ với linh châu đã mở ra cho hắn một cái nhìn hoàn toàn mới về thế giới. Hắn tin rằng thế giới này còn rất nhiều điều bí ẩn đang chờ đợi được khám phá.
“Vậy ý các ngươi là… chúng ta định bỏ làng đi tìm một nơi thuộc về bọn hắn?” Hải Long hỏi, giọng trầm xuống.
Đình Hiền gật đầu. “Đúng vậy! Chúng ta đã bàn bạc rất nhiều rồi. Thái Đức cũng đã khỏi bệnh, đây là lúc thích hợp nhất.”
Thái Đức thêm vào: “Chúng ta muốn đi đến những thành trấn lớn, những nơi có nhiều người tài giỏi, nhiều cơ hội để học hỏi và phát triển. Có thể học được những kỹ năng mới, những kiến thức mới mà ở làng này chúng ta không bao giờ có được.”
Hải Long nhìn hai đứa bạn, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn vui vì bạn bè cũng có cùng chí hướng, cùng khát khao khám phá thế giới. Nhưng cũng có một chút lo lắng.
“Nhưng… còn mẹ của Thái Đức thì sao?” Hải Long hỏi, giọng đầy quan ngại. Thái Đức là con trai duy nhất của mẹ cậu, một người phụ nữ hiền lành, tần tảo, một mình nuôi con từ nhỏ.
Việc Thái Đức bỏ làng đi chắc chắn sẽ khiến bà rất buồn và lo lắng. Còn Hải Long và Đình Hiền thì là mồ côi, được cả làng nhặt về và nuôi lớn, nên việc ra đi của họ có lẽ sẽ ít gây khó khăn hơn.
Thái Đức nghe đến mẹ mình thì ánh mắt hơi chùng xuống. “Ta biết. Mẹ ta sẽ rất buồn. Nhưng ta đã nói chuyện với mẹ rồi. Mẹ ta tuy ban đầu không đồng ý, nhưng sau khi ta giải thích về ước mơ của mình, và về việc ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ mẹ và làng, mẹ cũng đã hiểu và đồng ý rồi.”
Đình Hiền tiếp lời: “Và quan trọng hơn, Hải Long, chúng ta sẽ không đi một cách mù quáng. ”
Hải Long mỉm cười tự tin. “Đúng vậy! Ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Kế hoạch của chúng ta là như thế này:”
“Thứ nhất, về thời gian xuất phát Chúng ta sẽ không đi ngay lập tức. Chúng ta sẽ dành khoảng một tháng nữa để chuẩn bị. Khoảng thời gian này đủ để Thái Đức bình phục hoàn toàn, và chúng ta cũng có thể chuẩn bị hành trang cần thiết.
Thứ hai, về hành trang Chúng ta sẽ không mang theo quá nhiều đồ đạc cồng kềnh. Mỗi người sẽ chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ chứa những vật dụng cá nhân cần thiết nhất: vài bộ quần áo đơn giản, một ít thức ăn khô, dao, và một ít tiền tiết kiệm được. Ta cũng sẽ mang theo một ít linh thảo còn lại mà ta đã hái được, chúng có thể hữu ích trên đường đi, hoặc dùng để bán lấy tiền khi cần.
Thứ ba, về hướng đi: Ta đã tìm hiểu bản đồ cũ hỏi thăm một vài thương nhân đi ngang làng. Chúng ta sẽ đi về phía phía Đông Nam, nơi có con đường mòn dẫn đến Thành trấn Bạch Vân. Đây là một thành trấn nhỏ, không quá sầm uất, nhưng lại là nơi tập trung nhiều thương nhân và người luyện võ. Chúng ta sẽ dừng chân ở đó một thời gian để làm quen với cuộc sống bên ngoài, và tìm hiểu thêm thông tin.
Thứ tư, về mục tiêu ban đầu tại Thành trấn Bạch Vân:
Tìm việc làm Chúng ta cần kiếm sống. Với sức khỏe của chúng ta, chúng ta có thể làm những công việc tay chân như khuân vác, làm phụ việc ở các quán ăn, hoặc thậm chí là làm thợ săn thuê để kiếm tiền.
Học hỏi Đây là điều quan trọng nhất. Chúng ta phải tìm cách học hỏi các kỹ năng mới. Thái Đức có thể học về nghề y từ các y quán lớn, hoặc nghiên cứu thêm về thảo dược.
Đình Hiền có tư duy nhạy bén, có thể học về tính toán, ghi chép hoặc buôn bán. Còn ta… ta muốn tìm kiếm các võ quán, hoặc những người có khả năng đặc biệt để học hỏi. Ta cảm thấy mình có một tiềm năng nào đó cần được khai phá.
Tìm hiểu về thế giới bên ngoài: Thành trấn Bạch Vân sẽ là cánh cửa đầu tiên mở ra thế giới rộng lớn. Chúng ta phải tìm hiểu về các vùng đất khác, về các môn phái, các cường giả, và những điều kỳ diệu mà ta đã nói.
Thứ năm, về việc liên lạc với làng Ta đã nói với mẹ Thái Đức rằng chúng ta sẽ cố gắng gửi thư về mỗi khi có cơ hội. Điều này sẽ giúp mẹ Thái Đức yên tâm hơn. Chúng ta cũng sẽ cố gắng kiếm tiền để gửi về hỗ trợ cho mẹ Thái Đức và cho làng nếu có thể.
Và đã nhờ trưởng làng và mọi người chăm sóc hộ bác ấy, hắn giấu kĩ cái chuyến đi này không để lộ sơ hở, đặc biệt là người con gái bên cạnh nhà, mẹ hắn luôn coi hắn là con ruột của mình. Về việc này hắn yên tâm rôi.
Thứ sáu, về những tình huống bất ngờ Chuyến đi sẽ không hề dễ dàng. Chúng ta sẽ đối mặt với nhiều nguy hiểm trên đường đi, từ thú dữ cho đến cướp bóc. Chúng ta cũng có thể gặp khó khăn trong việc tìm kiếm việc làm, hoặc bị lừa gạt. Vì vậy, chúng ta phải luôn cẩn trọng, đoàn kết và tin tưởng lẫn nhau. Sức khỏe của ta bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, ta có thể bảo vệ hai đứa bây.” Hải Long nói, nhìn hai đứa bạn với ánh mắt kiên định. Hắn thầm nghĩ đến viên linh châu và sức mạnh tiềm ẩn của nó. Với sức mạnh mới này, hắn tin mình có thể vượt qua mọi khó khăn.
Thái Đức và Đình Hiền nghe Hải Long trình bày kế hoạch một cách chi tiết và rành mạch, ánh mắt họ không khỏi ánh lên sự kinh ngạc và thán phục. Họ biết Hải Long là người thông minh, nhưng không ngờ hắn lại có thể sắp xếp mọi thứ một cách chu đáo đến vậy.
“Wow, Hải Long! Mày đã nghĩ kỹ đến vậy sao?” Thái Đức reo lên. “Tao cứ tưởng mày chỉ nghĩ đến việc ra ngoài phá phách thôi chứ!”
Hải Long cười hì hì. “Nghĩ gì thì nghĩ, nhưng tương lai của chúng ta vẫn là quan trọng nhất chứ. Hơn nữa, những cuộc phiêu lưu thực sự mới là điều đáng để mong chờ.” Hắn chợt nhớ đến lời của Đình Hiền đêm qua: “Thế giới này thật chán ta muốn làm người phi thường.”
“Vậy là cả ba chúng ta sẽ cùng đi?” Đình Hiền hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Đương nhiên rồi!” Hải Long vỗ vai hai đứa bạn. “Chúng ta là ba anh em tốt, đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau phá phách, thì cũng phải cùng nhau khám phá thế giới này chứ!”
Ba người bạn nhìn nhau, nở nụ cười rạng rỡ.