Chương 7: Đi Học Trở Lại
Sáng sớm hôm sau, hắn thức dậy trong tiếng gọi của mẹ.
“Dậy đi, sáng nay con phải đi học. Dậy chuẩn bị để mẹ đưa đi.”
Hắn lúc này than thầm: “Ài za… mình còn phải đi học…”
Hiện tại hắn ba tuổi, đang phải đi học mẫu giáo. Nhớ tới những khuôn mặt non choẹt của đám bạn học cấp 1, cấp 2 sau này, hắn không nhịn nổi cười. Mẹ hắn chở hắn đến trường bằng con xe đạp huyền thoại từ thời bao cấp. Ngồi đằng sau, mông hắn cứ nhảy tưng tưng vì đường toàn sỏi đá và ổ gà, ê ẩm không chịu được.
Chào mẹ xong, hắn tự bước vào lớp — đâu có giống như bọn con nít ranh khác còn khóc lóc đòi mẹ đưa tận vào trong. Những ký ức còn sót lại từ kiếp trước chợt ùa về, làm hắn có chút nao nao trong lòng.
Ngồi nhàm chán, hắn nhìn bọn nhóc con chơi đủ trò: nào là xếp hình, ú à, hoặc cứ lao vào nhau như bò tót. Hắn có chút dở khóc dở cười. Quay qua nhìn bạn Hằng — hồi còn nhỏ, không hiểu sao sau này lại trở nên xinh đẹp và học giỏi, là hot girl của cả khối. Bây giờ thì hai má còn phúng phính, mắt to tròn, đang ngồi một mình không chơi với ai, bộ dáng hiện tại trông cực kỳ đáng yêu.
Hắn nhớ kiếp trước chỉ dám đứng từ xa quan sát, chứ chẳng quen biết gì nhiều. Sau này bạn ấy càng ngày càng xinh, nhà lại giàu, còn hắn thì nghèo mạt rệp, chỉ dám thích thầm trong lòng, không dám nói ra.
Hắn tiến lại gần Hằng, ngồi xuống bên cạnh, đưa hai tay véo nhẹ má béo tròn. Không ngờ, vừa mới chạm vào, hai mắt của Hằng lập tức đỏ ửng, như sắp khóc. Hắn luống cuống.
“Mới sờ nhẹ thôi mà… chẳng lẽ lại ăn vạ, bắt mình chịu trách nhiệm à? Ông trời còn thiên lý không đây!”
“Đừng khóc, đừng khóc mà…”
Hắn vội buông hai tay đang nắm má bạn Hằng xuống, thầm mắng mình háo sắc. Bây giờ thì khổ rồi, lại phải dỗ dành. Không thể để cô bé khóc được — nếu không, cô giáo mà kể lại chuyện này với mẹ hắn thì xác định: hai cái mông của hắn sẽ cực kỳ “nở rộ” vì đòn roi treo đầy ở tường nhà bếp. Nghĩ tới thôi mà hắn rét run người.
“Đừng khóc… mình biến ra kẹo cho cậu xem nhá!”
Nghe đến “biến ra kẹo” mắt của Hằng lập tức sáng lên. Trong lòng hắn thầm thở phào: “May mà con nít vẫn dễ lừa. Đem kẹo ra dụ dỗ một chút là ổn.”
Sau đó hắn cười hì hì, hai tay úp vào nhau, lắc qua lắc lại vài lần. Khi mở ra, trong lòng bàn tay đã có mấy viên kẹo socola. Hằng lập tức mắt sáng như sao, nhìn hắn với ánh mắt sùng bái.
Hắn được đà vênh mặt: “Hừm… mình quả là thiên tài. Lại còn đẹp trai nữa…”
Sau đó, hắn đưa cho Hằng vài viên kẹo socola mà bác Hùng cho hôm qua. Sáng nay hắn đút vào túi tính mang đi chia cho mấy thằng bạn, giờ lại lôi ra “dụ gái”.
Hằng cầm lấy mấy viên kẹo, cất vào túi nhỏ bên hông. Cô bé cầm một viên lên định bóc, nhưng loay hoay mãi không mở được. Sau đó nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh cầu cứu. Hắn thấy vậy liền cười ha hả:
“Đúng là con nít ranh, bóc viên kẹo cũng không xong…”
Hắn cầm viên kẹo, xé nhẹ lớp vỏ rồi cầm lên nói:
“Há mồm ra, tớ bón cho!”
Hằng ngây thơ gật đầu, há miệng. Hắn bỏ viên kẹo vào miệng cô bé, sau đó cũng bóc một viên cho mình, thầm nghĩ:
“Đây có được coi là hôn môi gián tiếp không nhỉ?”
Sau đó, hắn bắt đầu ba hoa chích choè, kể chuyện trên trời dưới đất: nào là Ngộ Không ăn vụng nhiều đào bị tiêu chảy cấp, nào là Ngọc Hoàng vụng trộm bị Vương Mẫu bắt được, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết…
Hắn đang đầu độc tâm hồn trẻ thơ, và cũng từ ngày ấy… hắn có thêm một cái đuôi — lẽo đẽo theo sau hắn mỗi ngày.
Buổi chiều, hắn về nhà liền trốn mẹ, leo ra sau nhà rồi trèo lên cánh rừng phía sau. Hắn muốn tìm một nơi bí mật để luyện tập võ thuật.
Trèo lên đỉnh quả đồi, quan sát xung quanh, hắn thấy một hõm đất nằm giữa hai quả đồi khá bằng phẳng — rất thích hợp để làm nơi tập luyện.
Hắn đi quanh khu đất, sắp xếp vài hòn đá nhỏ và cành cây, tạo thành một ảo trận cách âm đơn sơ. Nếu muốn tạo thành trận pháp cao cấp hơn thì hắn cũng chẳng có nguyên liệu. Nhưng ít nhất, chỗ này cũng giúp người ngoài không nhìn thấy hắn và không nghe được âm thanh. Nếu không có phòng hộ, lỡ người lớn đi qua lại tưởng hắn bị ma nhập thì mệt.
Trong đầu hắn lúc này hiện lên một bộ võ thuật cơ sở. Hắn ghi nhớ kỹ từng động tác, sau đó lao vào luyện tập, quên cả thời gian. Tới khi thu công, thân thể hắn đã rã rời, nằm xụi lơ trên nền đất, miệng thở hổn hển, lẩm bẩm:
“Mệt chết bổn thiếu gia mà…”
Hắn không ngờ chỉ để thực hiện vài chiêu thức cơ bản mà đã tiêu hao sạch tinh lực. Giai đoạn Luyện Tinh Kỳ chủ yếu tu luyện thân thể, tăng cường tinh lực và sức mạnh thể chất.
Ngửa mặt nhìn lên bầu trời đã tối, hắn vội vàng bật dậy, lê lết thân thể tàn tạ chạy về nhà. Tối đó, hắn một mình ăn hết 5 bát cơm, khiến mẹ hắn trợn tròn mắt.
“Ăn nhiều vậy khéo mà nổ bung cái bụng ra!”
Hắn cười hì hì, rồi nói:
“Lão thần tiên dạy con tu luyện, nên con ăn nhiều ạ!”
Nói xong, hắn chạy tọt vào phòng, không chờ mẹ hắn hỏi thêm gì.
Sáng sớm hôm sau, hắn lại phải đi học. Cảm giác hơi nhàm chán, nhưng vì tương lai đất nước, vì mầm non của tổ quốc, hắn đành hy sinh bản thân mà cố gắng học tập.
“Bản thân mình quá vĩ đại mà… Ây za.”
Đang cảm thán vì sự cống hiến to lớn của mình, thì mẹ hắn quát:
“Hưng! Mày có nhanh lên không! Đứng đấy mặt đực ra làm gì? Muộn học bây giờ!”
Hắn chỉ đành lầm lũi trèo lên xe để mẹ chở đi học. Vừa đến lớp, một thân ảnh dễ thương trong bộ quần áo trắng lập tức chạy lại kéo tay hắn, đôi mắt tròn xoe chờ mong:
“Anh ơi… kể chuyện cho Hằng nghe đi, anh!”
Chả là hôm trước hắn kể mấy truyện tào lao, thế mà cô bé ngốc này lại tưởng thật, cứ bám lấy đòi kể tiếp. Làm hắn bực hết cả mình, thầm mắng:
“Nhất thời sa ngã, bây giờ rước họa vào thân rồi!”
Mà hắn còn bắt bạn Hằng phải gọi mình bằng “anh” thì hắn mới kể. Mặc dù… hắn sinh sau mấy tháng. Nhưng thôi, danh xưng cũng quan trọng chứ bộ.
Hắn ậm ừ:
“Tí anh kể cho nghe. Bây giờ cho anh véo má cái nha.”
Hằng nghe vậy cũng ngây thơ gật đầu. Hắn thầm nghĩ:
“Bé ngoan, rất biết điều… Hắc hắc.”
Véo hai cái má trắng hồng kia một lúc hắn mới buông tay ra. Kiếp trước rất thích véo má trẻ con, kiếp này cũng không bỏ được cái tật xấu. Quả đúng là:
Tật xấu khó bỏ, kinh nghiệm xương máu của ông cha ta để lại — không bao giờ sai!