Chương 6: Tu Luyện Cũng Phải Cần Tiền
Trần Quốc Hưng lúc này đang ngồi đần mặt ra trước hiên nhà. Hắn cảm thấy cứ tu luyện chậm chạp như vậy, có khi hết thọ mệnh cũng không bước vào cánh cửa của Tiên Thiên được. Hắn cần phải có ngoại lực thúc đẩy, chứ không thể cứ hấp thu thiên địa linh khí ít ỏi như thế mãi.
Mà những thứ phụ trợ tu luyện kia, ở địa cầu này, hắn không biết còn tồn tại hay không nữa. Vài loại vẫn còn nhưng được bán với cái giá trên trời. Để hắn tự đi tìm với thân thể hiện tại cũng là một vấn đề đau đầu.
“Tu luyện quá tốn tiền à…”
Hắn bây giờ cần rất nhiều tiền. Phải nghĩ biện pháp kiếm tiền mới được. Hắn trầm ngâm suy nghĩ, nhớ lại những biến động lớn của nền kinh tế kiếp trước. Hắn nhớ tới năm 2008 — cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu diễn ra, bắt nguồn từ Hoa Kỳ.
Trong cuộc khủng hoảng này, nhiều ngân hàng lớn nhỏ ở Mỹ liên tục tuyên bố phá sản, dẫn đến hiệu ứng domino lan sang các ngành khác. Đây cũng là cơ hội lớn để nhiều người nắm bắt trước, đầu tư và kiếm lời rất lớn.
Hắn nhớ trong kiếp trước từng đọc được một bài báo nói rằng, có nhiều nhà đầu tư đã phất lên chỉ sau một đêm.
Trong lòng hắn thầm tính toán. Từ giờ tới lúc đó còn khoảng 5 năm. Thời gian này hắn phải kiếm một số vốn trong nước, sau đó mới đầu tư kiếm một khoản lớn vào thời điểm khủng hoảng. Với tình hình hiện tại, cách nhanh nhất để kiếm tiền là dựa vào những ký ức từ kiếp trước: đầu tư chứng khoán, rồi thành lập công ty để kiếm lợi lâu dài.
Trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành một kế hoạch phát triển chi tiết cho con đường sau này. Nhưng muốn làm được vậy, hắn cần một người đại diện đứng ra thay mặt xử lý công việc. Một thằng nhóc ba tuổi như hắn mà đi vào sàn giao dịch chứng khoán, thì có ai thèm để mắt chứ, đừng nói tới chuyện kiếm tiền.
“Ài za… vẫn phải nói chuyện với mẹ thôi.”
Đang miên man suy nghĩ về việc kiếm tiền, từ cổng sân nhà vọng lại tiếng xe máy làm hắn trở về với thực tại đầy bi ai trước mắt. Nhìn ra, hắn thấy một bác trai trung niên tầm 45 tuổi đang dắt con xe Cub vào, dựng dưới sân.
Hắn suy nghĩ một chút rồi nhận ra đó là bác Hùng — người mà kiếp trước, hồi nhỏ hắn từng coi như là bố ruột của mình. Mặc dù không có quan hệ thân thích, chỉ là bạn của mẹ hắn, nhưng bác Hùng lại rất yêu thương hắn.
Bác là công an trại giam, thường xuyên mua đồ chơi và kẹo cho hắn ăn. Kiếp trước lên 5 tuổi, răng hắn đã sún sạch, không còn cái nào nguyên vẹn. Nhớ tới đó, chân răng hắn bất chợt tê buốt. Sau đó, mẹ hắn phải đưa hắn đến bệnh viện nhổ răng sâu — cảm giác đó nhức tới tận đỉnh đầu.
Hắn nở một nụ cười với cái miệng đã sún vài cái, nói:
“Chào bác Hùng, bác lại đem kẹo sang cho cháu à? Cháu không ăn đâu, sún hết răng rồi á!”
Mồm thì nói vậy, nhưng chân đã chạy một mạch lại, xách lấy túi kẹo đang treo ở đầu xe máy rồi chạy tót vào trong nhà, còn không quên hét vọng xuống bếp:
“Mẹ ơi! Bác Hùng qua chơi! Bắt gà mổ đãi bác đi mẹ!”
Nguyễn Văn Hùng thấy thằng bé càng lớn càng nghịch nghợm, trên miệng cũng nở một nụ cười tràn đầy yêu thương, mắng yêu:
“Thằng kia, bảo không ăn sợ sún răng mà lại lấy nhanh thế!”
Sau đó, bác Hùng cùng mẹ hắn ngồi trò chuyện dưới bếp. Còn hắn, đang ngồi ăn kẹo trên nhà, chẳng buồn quan tâm hai người nói gì, chỉ lo ăn mấy viên kẹo, trong đầu thầm nghĩ:
“Kẹo này ngon vậy, thảo nào mình lại bị sún răng…”
Đang ăn, hắn chợt nhớ tới một bộ truyện từng đọc trong kiếp trước tên là “Quan Khí”. Nhân vật chính trong truyện có khả năng nhìn thấy quan khí của người khác. Cũng chính nhờ năng lực đó mà hắn ta vượt qua vô số người, leo tới đỉnh cao quyền lực của một đất nước.
Hắn nghĩ, kiếp này mình cũng có được năng lực tương tự, mà năng lực của hắn còn cao hơn thứ dị năng kia không biết bao nhiêu lần. Trong ký ức truyền thừa, hắn biết năng lực của mình được gọi là Thiên Nhãn. Ở giữa mi tâm của hắn có một con mắt nữa, khi mở ra có thể nhìn thấy quá khứ, tương lai, tất cả ảo cảnh… Một ánh mắt nhìn tới cũng có thể phá nát hồn phách của kẻ khác.
Nhưng bây giờ, hắn còn chưa thể sử dụng được năng lực đó. Linh lực của hắn hiện giờ quá yếu, không thể vận dụng hoàn toàn, phải chờ tu vi tinh tiến thêm mới có thể điều khiển được.
Nhớ tới lần trước sử dụng Thiên Nhãn để nhìn tương lai của Trần Linh, hắn cảm giác như mình đã mất đi gần mười năm thọ nguyên. Tới bây giờ hắn vẫn không dám sử dụng bừa bãi. Những thứ cao siêu thì hắn chưa dùng được, nhưng những năng lực phổ thông của Thiên Nhãn thôi cũng đã đủ giúp ích rất nhiều rồi.
Hắn vội vàng đi xuống bếp, đứng từ đằng sau quan sát bác Hùng đang nói chuyện với mẹ hắn. Hắn muốn xem thử trên người bác Hùng có tồn tại quan khí hay không. Dù sao bác Hùng cũng làm công an, được tính là quan chức nhà nước.
Thiên Nhãn vừa mở, ở giữa mi tâm hắn lập lòe một con mắt nằm dọc đang từ từ mở ra. Con mắt tràn đầy kim quang, tỏa ra ánh sáng thần thánh, không hề giống mắt người thường. Nếu là người bình thường, khi Trần Quốc Hưng mở Thiên Nhãn họ cũng không hề nhìn thấy gì. Phải là người tu luyện cao thâm mới có thể nhận ra sự tồn tại của nó.
Từ giữa mi tâm của bác Hùng, tỏa ra một luồng sáng màu trắng nhạt, xu thế nằm ngang với đầu. Miệng hắn lẩm bẩm:
“Con mẹ nó… quan khí thật sự tồn tại. Có phải tên tác giả kia cũng có năng lực nhìn thấy quan khí à?”
Quan khí của bác Hùng có màu trắng, xu hướng nằm ngang. Hắn suy đoán, có lẽ cấp bậc sẽ không thay đổi, không lên mà cũng không xuống, cho tới khi về hưu. Kiếp trước, hắn nhớ không nhầm thì bác Hùng về hưu sớm với cấp bậc là thiếu tá công an trại. Kiếp này, hắn trọng sinh sống lại. Nếu có cơ hội, hắn nhất định sẽ giúp bác tiến xa hơn trên quan trường. Với hắn, bác chẳng khác gì người cha thứ hai cả.
“Bác ở lại ăn cơm tối với hai mẹ con cháu chứ?”
Hắn cất tiếng hỏi.
Bác Hùng nghe vậy liền xoa đầu hắn, mỉm cười nói:
“Tối nay bác có ca trực rồi. Sang thăm hai mẹ con một lúc rồi bác về.”
Hắn nghe vậy liền xị mặt nói:
“Mấy hôm nữa bác đón cháu qua trại giam hái quả mơ nhé. Cháu muốn sang đó chơi!”
“Ừ, chiều mai bác đón qua chơi.”
Bác Hùng trả lời, rồi quay sang chào mẹ hắn, sau đó ra về.
Buổi tối, hắn về phòng, ngồi lên giường suy tư. Thân thể hắn từ lúc đột phá đã cao lên không ít, sức lực cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều. Buổi chiều, hắn lén lút chạy ra bờ sông trước nhà thử kiểm tra sức mạnh. Đầu tiên, hắn nhặt lên một hòn đá cỡ đầu người lớn, nhấc lên bằng một tay mà chẳng có cảm giác gì.
Hắn thầm nghĩ:
“Tảng đá này có khi nào bằng xốp không? Sao mà chả thấy tí trọng lượng nào? Không biết có phải hàng ‘Made in China’ trôi dạt về đây không nữa!”
Sau đó, hắn giơ chân đá mạnh vào hòn đá đó một cái. Hòn đá lập tức vỡ ra thành từng mảnh. Miệng hắn lập tức há hốc. Lúc này, hắn mới ý thức được sức lực của mình mạnh tới mức nào.
Hắn quá mạnh. Hắn quá bá đạo.
“Mình là cao thủ võ lâm… khà khà…”
Sau đó, hắn nhìn về phía mặt nước đang chảy êm ả với ánh mắt nóng bỏng vô cùng. Trong lòng hắn hô to:
“Khinh công bay nhảy à!”
Ước mơ nhỏ bé kiếp trước của hắn sắp thành hiện thực rồi!
Hắn nhìn quanh, không thấy ai. Hai tay xoa xoa vào nhau, cẩn thận tháo đôi dép tổ ong huyền thoại mà mẹ mới mua, đặt trên bờ. Rồi… lao thẳng tới mặt sông.
“Ùm!”
Một tiếng động lớn vang lên. Không thấy bay nhảy gì cả, chỉ thấy thân thể hắn lập tức chìm nghỉm xuống đáy sông. Hắn đang buồn bực gần chết, thầm mắng:
“Ước mơ của ta…”
Vài phút sau, mặt nước tĩnh lặng. Một loạt bọt khí nổi lên. Trần Quốc Hưng từ từ lềnh bềnh trồi lên, trôi dạt vào bờ. Từ miệng hắn phun ra một bụng đầy nước, trong đó còn có vài con cá nhỏ theo dòng nước rơi xuống mặt đất.
Mắt hắn lúc này trắng dã, trợn ngược. Qua vài phút, hắn mở miệng giận dữ hét lên:
“Ấy za! Tí nữa là bỏ cái mạng nhỏ lại chơi với cá rồi!!”
Hắn thầm mắng mình ngu ngốc. Trong truyền thừa rõ ràng nói phải đột phá tới Luyện Khí Kỳ mới có thể vận linh lực nâng đỡ cơ thể, di chuyển trên mặt nước. Vậy mà nhất thời hồ đồ, suýt bị Thủy Tề lôi đi luôn.
Nhìn mấy con cá nhỏ đang giãy dụa trên mặt đất, mặt hắn méo xệch sang một bên, thầm nghĩ:
“Uống mấy ngụm nước sông, không biết có nuốt luôn mấy thứ kia vào không nữa… Ây za, khổ phận lận đận mà…”
Sau đó, hắn vội vã cầm lấy đôi dép tổ ong, ba chân bốn cẳng chạy thẳng về nhà.
Tự nhiên một đạo linh quang xoẹt qua đầu hắn. Hắn nghĩ tới những thứ được truyền thừa trong đầu, nhớ tới khái niệm “Nội Thị”. Khi bước vào con đường tu luyện, sẽ có khả năng nhìn thấy bên trong cơ thể chính mình. Hắn rất tò mò, liền ngồi xuống, vận chuyển Thiên Địa Vô Thượng Quyết, tiến vào trạng thái nhập định.
Ánh mắt hắn lúc này đang ngắm nhìn bên trong cơ thể mình.
Đầu tiên là đan điền nơi quan trọng nhất của người tu luyện. Võ giả, tu chân giả… đều lấy nơi đó làm gốc. Đây là nơi chứa đựng nội lực, chân khí, hay linh lực.
Trong đan điền của hắn, một vòng xoáy linh lực nhỏ như hạt gạo đang liên tục xoay tròn. Những tia linh lực chuyển hóa từ thiên địa linh khí đang từ từ nhập vào vòng xoáy, khiến nó dần lớn mạnh. Nhưng với tốc độ tu luyện hiện tại, để đột phá bước tiếp theo còn khá xa.
Hắn tiếp tục quan sát ngũ tạng. Cảm giác như một bác sĩ đang xem tận mắt nội tạng mình, thật sự thần kỳ.
Sau đó, hắn hướng tầm mắt về phía não hải tử phủ thần cung của hắn. Vừa nhìn tới, hắn lập tức ngây người.
Bên trong đó tồn tại hai thứ. Một là vật chất hỗn loạn trong suốt hắn đoán đó là năng lượng tinh thần, tức thần thức. Nhưng hắn nhớ rõ trong truyền thừa có nói, phải đạt tới cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần mới sinh ra thần thức.
Vậy mà giờ đây, hắn vừa bước vào Luyện Tinh Kỳ đã có thần thức. Theo cách hiểu hiện đại, thần thức như một hệ thống radar có thể quét toàn bộ không gian xung quanh, hiển thị tất cả trong đầu mà không cần nhìn bằng mắt. Ngoài ra còn có khả năng cảm ứng, điều khiển vật chất v.v…
Tạm gác chuyện thần thức sang một bên, thứ khiến hắn kinh ngạc nhất là trong đầu hắn còn chứa một đại ấn màu trắng, lần trước hắn từng nhìn thấy khi hôn mê. Bây giờ, nó đang lơ lửng bên trong tử phủ thần cung, phía trên tinh thần lực.
Lúc này, hắn mới có dịp quan sát thật kỹ dòng chữ dưới đáy đại ấn: “Thiên Địa”.
Hắn đoán đây chính là Thiên Địa Ấn, hẳn là một thứ đồ tốt cực kỳ.
Nếu hắn biết trong đầu mình đang tồn tại một trong chín chí bảo hỗn độn, không biết hắn sẽ vui mừng đến cỡ nào.
Hắn thầm nghĩ: “Trong đầu mình có cái Thiên Địa Ấn này… không biết có bị u não không nữa. Ây za… y học hiện tại chắc cũng không chữa được đâu nha!”
Suy nghĩ miên man một hồi, hắn cũng mặc kệ. Miễn là nó ở yên trong đầu, không nhảy ra quậy phá là được. Hắn không muốn… phải thay cái đầu khác đâu, khụ khụ.