Chương 8: Kế Hoạch Kiếm Tiền
Đang ngồi ngắm mấy thằng bạn hồi nhỏ chơi xếp hình với nhau, hắn thật sự cảm thấy… đau mắt quá đi. Nói chuyện với chúng nó thì cứ ngơ ngơ, chẳng có tí muối nào.
Hắn chán chẳng buồn để ý đến tụi nó nữa. Đúng là đám bạn không có tiền đồ, không thông minh bằng em Hằng của hắn. Mà từ nãy đến giờ không biết con bé đã chạy đâu mất rồi, không lại đây bóp vai cho hắn mấy hôm nay luyện quyền cước có chút mỏi rồi.
“Anh Hưng… mấy bạn kia giật tóc em… hu… hu… hức hức…”
Đang ngồi đần mặt ra thì từ phía sau vang lên tiếng Hằng khóc thút thít gọi hắn. Quay lại, hắn thấy Hằng tóc tai rối bù, mặt đẫm nước mắt, hai hàng lệ lăn dài trông vô cùng tội nghiệp. Hắn tức giận tím mặt. Đến em của hắn mà cũng dám bắt nạt? Bọn nào ăn gan trời thế?!
Hắn chạy lại, đưa hai tay lau nước mắt đang rơi trên khuôn mặt trắng hồng của Hằng, gỡ mấy cọng tóc rối xuống cho gọn gàng rồi nói:
“Thôi, nín đi… Ai bắt nạt em của anh, nói cho anh biết. Anh làm thịt chúng nó luôn!”
Hắn lúc này thật sự rất tức. Dám tổn thương đến người bên cạnh hắn, thì dù có là con trời hắn cũng kéo xuống đập cho một trận.
Hằng dần nín rồi nói:
“Bạn… bạn Cường với Đăng… hức… hức… giật tóc em…”
Nghe tới hai cái tên này, hắn lập tức nắm lấy tay Hằng đi tìm tụi nó. Nợ cũ nợ mới, hắn tính luôn một thể. Kiếp trước, khi lên cấp 2, hai thằng này oai vì có anh trai to con, thường xuyên bắt nạt người khác. Hắn cũng từng ăn đấm một lần, tím cả mắt mà chẳng dám làm gì. Kiếp này, nếu không trả thù thì quá có lỗi với bản thân rồi.
Ra sau lớp, thấy thằng Cường, thằng Đăng và vài đứa nữa đang chơi bi với nhau. Bọn này chơi thân vì ở gần nhà nhau. Nhìn thấy hắn dắt Hằng tới, tụi nó vẫn thản nhiên chơi tiếp, chẳng quan tâm gì. Hắn cũng chẳng nói năng gì, để Hằng đứng một bên rồi lao vào…
Bộp!
Một cú đạp thẳng vào mặt thằng Cường khiến nó văng ra xa, cắm mặt xuống đống cát mà nhà trường chuẩn bị xây tường rào. Mấy thằng thiểu năng còn lại ngơ ngác nhìn, chẳng đứa nào phản ứng, chỉ có Đăng là đứng dậy nhìn hắn chằm chằm.
“Mẹ nó chứ… Mấy thằng thiểu năng này đúng là não chưa phát triển mà…” — hắn mắng thầm trong đầu.
Không cần nói nhiều, hắn lao vào đấm túi bụi. Mấy thằng kia bị đánh cũng cố đánh trả, nhưng làm sao chạm được vào hắn. Sau một lúc, mặt mũi cả đám sưng như đầu heo, hắn đá thêm cho mỗi thằng một cái vào mông.
Xong xuôi, hắn quay lại, một tay xách thằng Cường đang úp mặt tìm phân mèo dưới đống cát lên, tát thêm mấy cái nữa. Hắn đã khống chế lực đạo, nếu không mỗi đứa chỉ cần một tát là đi thăm ông bà tổ tiên luôn rồi.
“Xin lỗi em tao ngay.”
Hắn lôi cổ thằng Cường tới trước mặt Hằng rồi quẳng xuống như bao gạo. Thằng Cường bị đánh ngu cả người, chỉ biết khóc sụt sịt.
“Về… tao… bảo anh tao… đánh mày…”
Thằng ngu này dám uy hiếp hắn?
Hắn lập tức túm cổ nó xuống, liên tục lên gối vào bụng:
“Con lợn này! Dám uy hiếp tao?! Này thì uy hiếp! Này thì giật tóc Hằng!”
Mỗi câu “này” hắn lại lên gối một phát. Sau đó, hắn túm cổ thằng Cường dí sát vào mặt, gằn giọng:
“Mày có xin lỗi không? Từ nay mà còn đụng đến Hằng, tao đập mày thành đầu heo luôn!”
Thấy hắn dữ dằn, lại bị đấm không trượt phát nào, thằng Cường vừa khóc vừa run, quay sang Hằng lắp bắp:
“Xin… lỗi… Hằng…”
Hắn thấy đủ rồi, ném thằng nhóc xuống đất, phủi tay kéo Hằng đi vào lớp.
Dù gì cũng là bạn học với nhau, không thể mất đoàn kết. Đánh nhau là không hay…mặc dù mặt người ta sưng như đầu heo rồi mà còn giả vờ đạo đức, đúng là…hơi không đúng.
Từ sau trận đó, con bé Hằng nhìn hắn với ánh mắt sùng bái tột độ. Làm hắn có cảm giác mình là anh hùng cứu mỹ nhân. Mà sau đó, theo phim ảnh thì… mỹ nhân phải dâng hiến. “Ấy da… phi phi… mày đang nghĩ cái gì đấy? Người ta mới có ba tuổi mà… Còn chưa đủ mười tám đâu!”
Nghĩ vậy, hắn tự thấy mình quá vô sỉ. Định lừa con gái nhà người ta từ hồi còn bé.
Đang ngồi trong lớp, ngắm mấy chú chim non ngoài cửa sổ thì cô giáo chủ nhiệm bước vào. Theo sau là mấy đứa mặt mũi bầm dập. Trẻ con hồn nhiên, thấy mặt mấy đứa bạn bầm tím thì… cười ầm lên.
Hắn thầm bĩu môi: “Đúng là trẻ con… Mách cô tính phạt mình đây mà.”
Cô Lan nghiêm giọng:
“Cả lớp im lặng!”
Lớp lập tức im bặt. Cô Lan tiếp:
“Hưng, đứng lên nào. Có phải em đánh bạn không?”
Hắn lập tức đảo mắt, đáp:
“Dạ, không ạ.”
Đùa à? Ai lại ngu mà khai thật? Khai xong để cô giáo gọi về nhà thì xác định ăn đòn là cái chắc.
Thằng Cường thấy hắn không nhận, lập tức chỉ tay:
“Bạn Hưng đánh tụi em ạ!”
Cô Lan nhìn cả hai bên, không nói gì. Bản thân cô là giáo viên chủ nhiệm, cô hiểu học sinh của mình. Cường và vài bạn kia vốn hay bắt nạt bạn bè, còn Hưng lại rất ngoan, lễ phép, không nghịch phá. Vóc dáng lại nhỏ nhắn — làm sao đánh mấy đứa kia ra nông nỗi như vậy được?
Nếu hắn biết cô giáo nghĩ thế, chắc hắn sẽ nhảy cẫng lên thơm cho cô cái rõ kêu.
“Đúng rồi! Em là học sinh gương mẫu, ngoan ngoãn, quý trọng bạn bè, đâu có gây mất đoàn kết!”
Trong đầu hắn nghĩ: “Hay là giết người diệt khẩu cho chắc… À mà thôi, thôi! Mình là học sinh ưu tú, thẳng thắn, không sợ tiểu nhân hãm hại! Khụ khụ…”
Cô Lan nói:
“Cô sẽ báo lên Ban Giám hiệu để điều tra. Bây giờ các em về chỗ, chờ phụ huynh đến đón và cô thông báo lịch nghỉ hè.”
Điều tra thì điều tra, nếu bị phát hiện, hắn cùng lắm rút ký ức của tụi nó. Làm vậy hơi cực, nhưng nếu cần thì cũng phải làm thôi.
Nhưng câu sau của cô khiến hắn sáng mắt: nghỉ hè!
“Linh quang lóe sáng!” — hắn nhớ ngay đến một tin tức trong ký ức: tháng 5 năm 2003, từng có một đợt biến động chứng khoán lớn trong nước. Hắn kiếp trước chỉ là người thường, mà sau này vẫn thấy báo chí nhắc đến. Cơ hội kiếm tiền của hắn… đến rồi!
Chiều hôm đó, phụ huynh đến đón con. Cô giáo thông báo từng người. Đến lượt Hằng, con bé cứ bám lấy hắn, không chịu về với ông nội. Làm hắn cảm thấy… độ đẹp trai của mình quá lớn, khiến con gái nhà người ta không muốn rời xa!
“Ây za… mình thật sự quá đẹp trai mà…”
Đang mơ màng “xàm xí” mẹ hắn táng cho một cái lên đầu. Hắn vội ôm đầu rên rỉ:
“Mẹ đánh con làm gì?!”
Mẹ hắn gằn giọng:
“Mày đánh bạn học phải không? Còn lấy cái gì của bạn mà nó cứ dính lấy mày thế?”
Hắn thầm rên. Mẹ sao lại nghĩ xấu cho con ruột thế này? Hắn đành nói dối. Đôi khi lời nói dối sẽ mang lại hạnh phúc… chứ nói thật thì tan cửa nát nhà.
“Mấy bạn kia tự ngã, đâu liên quan gì tới con. Còn con gái người ta dính lấy con vì… con trai của mẹ quá đẹp trai!”
Nghe vậy, mẹ hắn phì cười:
“Mày đẹp như con mực nhà mình ấy!”
Nghe đến đây, mặt hắn xám xịt. Hắn bắt đầu nghi ngờ liệu mình có phải là con ruột không, hay mẹ nhặt mình từ bãi rác về nuôi. Nhưng cảm nhận dòng máu trong người vẫn khẳng định mối liên hệ huyết thống không sai vào đâu được…
Mặc kệ mẹ trêu đùa, hắn quay sang nói với Hằng:
“Về với ông nội đi. Nghỉ hè xong, anh mua cho em bộ váy công chúa xinh đẹp nha.”
Con gái ai chả thích làm đẹp, kể cả con nít. Nghe vậy, Hằng gật gật cái đầu, mắt long lanh:
“Anh nhớ đấy! Em thích bộ váy công chúa màu hồng!”
Hắn chỉ gật đầu, sau đó véo nhẹ hai cái má trắng trẻo rồi chạy biến, vừa chạy vừa vẫy tay chào.
Để lại phía sau… một kỷ niệm không bao giờ quên với một cô bé ba tuổi.