Chương 3:Tàn Hồn Truyền Thừa
“Lão thiên ơi… mình lại nhìn thấy hương hoa bay trong không khí.”
Mồm hắn lúc này không còn há hốc nữa, mà chỉ liên tục hít từng ngụm khí lạnh. Lão thiên đúng là quá ưu ái hắn rồi — đã cho hắn trọng sinh, còn tặng thêm ánh mắt siêu quần. Nếu nhân sinh kiếp này mà hắn không tung hoành ngang dọc thì đúng là uổng công trời đất!
Hắn nhìn lên bầu trời đang chuyển dần sang màu tím của buổi chiều muộn, ánh mắt tràn đầy cảm kích. Sau đó, ổn định lại tâm tình, hắn ba chân bốn cẳng chạy đi thử nghiệm năng lực.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ căng mắt quan sát liên tục, đôi mắt hắn đã tối sầm lại vì mệt mỏi, tinh thần rã rời. Nhưng trên khóe miệng lại hiện lên một nụ cười đểu cáng.
Tổng kết ban đầu: Không phải cái gì hắn cũng nhìn được màu sắc. Những sinh vật sống thì phát ra ánh sáng — mạnh hay yếu tùy thuộc vào sinh mệnh lực. Sinh mệnh càng cao, ánh sáng càng mạnh. Ngược lại, những thứ sắp chết thì ánh sáng nhạt dần, còn sinh vật đã chết thì thường phát ra ánh sáng đen hoặc xám.
Các vật vô tri như bàn ghế, cục đá… thì không phát ra ánh sáng nào cả. Hắn cũng lén lút quan sát mẹ mình, nhưng đáng tiếc không thu được gì. Có vẻ dị năng này không có tác dụng với con người (hoặc ít nhất là với người thân).
Tạm gác lại những thứ vớ vẩn ấy, hắn lê lết bò về giường ngủ vì đã quá mệt sau khi lạm dụng năng lực mới.
Hôm sau.
Khi hắn tỉnh dậy thì trời đã gần trưa. Nếu mẹ không gọi, chắc hắn còn ngủ tới chiều.
“Cu dậy đi con, còn định ngủ đến bao giờ… tí đi vào ông ngoại chơi.”
Ra tới cửa, hắn nhìn về phía xa xa — và lập tức muốn té xỉu. Trước mắt là vô vàn ánh sáng màu sắc bay loạn xạ, khiến hắn choáng váng đầu óc.
“Ấy ấy… có dị năng cũng không phải chuyện tốt nha…”
Hắn vội nhắm tịt mắt lại, lẩm bẩm câu thần chú tự chế:
“A di đà phật, sắc tức thị không, không tức thị sắc, đừng để trẻ thơ nhìn bậy bạ…”
Rồi hắn ti hí mắt ra nhìn thử, nhưng vẫn là những ánh sáng lung tung bay tứ tung. Hắn tái mặt, vội nhắm chặt mắt lại, thầm nguyền rủa:
“Cmn… chẳng lẽ ta lại phải móc mắt ra vứt đi bây giờ?!”
Có vẻ như lời đe dọa của hắn có hiệu quả. Khi hắn mở mắt lần nữa, ánh nhìn đã trở lại bình thường. Hắn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng nghìn cân, miệng cảm thán:
“Haizz… nhân sinh vô thường thật mà.”
Mẹ hắn thấy còn đang đứng ngơ ngác ngoài cửa thì quát lớn:
“Hưng, mày có nhanh lên không?! Tao lại quất cho mấy roi bây giờ!”
Quả đúng như ông bà ta nói: “Yêu cho roi cho vọt”. Nhưng có đứa trẻ nào thích ăn roi vào mông đâu? Hắn cũng không ngoại lệ. Nghe vậy liền vội vàng chạy đi đánh răng rửa mặt, rồi vào ăn cơm.
Giới thiệu sơ lược:
Hắn sinh ra và lớn lên tại mảnh đất 18 đời vua Hùng dựng nước, ở một vùng Tây Bắc đại ngàn hùng vĩ, nơi sinh ra không ít anh hùng hào kiệt.
Nhà hắn ở cuối làng, mẹ hắn làm ở đây tiện thể trông nom hoa màu. Ông bà ngoại ở giữa làng, cách nhà khoảng 2km. Thời đó vẫn chưa có điện, tối đến nhà nào nhà nấy chỉ có ánh đèn dầu le lói.
Sau bữa trưa, hai mẹ con hắn đi vào nhà ông ngoại. Hắn — có lẽ là đứa cháu được ông yêu nhất, lý do đơn giản vì… hắn quá đẹp trai.
Ông bà ngoại có sáu người con, năm gái một trai. Mẹ hắn là con thứ hai. Cậu út ở cùng ông bà, những người còn lại đều đã lập gia đình.
Hắn lẽo đẽo theo mẹ, mắt thì dán khắp mọi nơi, không bỏ qua cơ hội thử nghiệm dị năng.
Đột nhiên, hai mẹ con gặp một bác trai trong làng. Hắn nhìn thấy bác phát ra một luồng ánh sáng trắng, không quá chói. Rồi đột nhiên, một hình ảnh chớp qua trong đầu hắn — bác kia bị trượt chân, ngã dúi dụi.
Hắn thất kinh, thốt lên:
“Mẹ! Bác kia bị ngã kìa!”
Mẹ hắn quay sang nhìn thì bác ấy vẫn đang đi bình thường. Nhưng chỉ một giây sau…
Rầm! — bác trượt chân ngã lăn quay ra đất!
Mẹ hắn hốt hoảng chạy lại:
“Chú Châu! Có sao không thế? Đi đứng kiểu gì mà ngã vậy?!”
Chú Châu nhăn mặt, ôm mông trả lời:
“Em không sao… trượt chân thôi.”
Rồi ông đứng dậy, vừa đi vừa xoa mông, miệng lẩm bẩm:
“Đen thế không biết…”
Mẹ hắn quay lại, nhìn hắn bằng ánh mắt lạ lẫm. Còn hắn thì đứng ngẩn ra, trong đầu xoay chuyển:
“Mình… có thể thấy được vận mệnh tương lai của người khác?!”
Ngay lúc đó, một cơn chóng mặt ập đến, hắn loạng choạng rồi ngã lăn ra đất. Mẹ hắn hốt hoảng, vội vàng bế hắn lên, cõng về nhà ông ngoại.
Trong cơn mê man, một luồng linh lực mạnh mẽ từ Thiên Địa Ấn bay lơ lửng trong não hải Trần Quốc Hưng, từ từ di chuyển khắp cơ thể hắn, cải tạo gân cốt, linh lạc, máu huyết, linh hồn.
Trong mộng, hắn thấy mình lang thang trong một không gian tối đen, ý thức lại vô cùng tỉnh táo.
“Chả nhẽ mình… đi đời nhà ma rồi?!”
Đang trầm tư thì trước mắt loé lên một tia sáng, hắn lập tức lao tới. Càng đến gần, ánh sáng càng chói lòa. Và rồi…
“Sao trông giống mấy cái Ngọc Tỷ trong phim thế nhỉ…”
Trước mặt hắn là một đại ấn màu trắng khổng lồ, khắc chín con kim long sống động. Đế ấn tràn ra khí tức đế vương, khiến người ta nghẹt thở.
Đột nhiên, đại ấn xoay tròn. Một lực hút khủng khiếp phát ra, như muốn kéo tuột quần hắn đi luôn! Hắn vội giữ chặt quần, quyết tâm:
“Nam nhân thà chết chứ không để mất quần!!”
Lực hút càng lúc càng mạnh, hắn bị kéo vào đại ấn. Khi mở mắt ra, hắn thấy mình đang đứng trong một đại điện cổ kính, khí thế trầm lặng tang thương.
“Lão thiên chết bầm, đem ta tới đâu đây…”
Giữa đại điện là một long ỷ khắc rồng vô cùng tinh xảo. Hắn tò mò chạy tới leo lên.
Vừa đặt mông xuống — BỐP!
Một lực đá cực mạnh khiến hắn bay khỏi ghế, cắm mặt xuống đất.
“Kút… ra khỏi chỗ của lão phu… hừ, nhóc con!”
Hắn ngẩng đầu lên thấy một lão giả tiên phong đạo cốt, đang thản nhiên ngồi xuống long ỷ.
Hắn vừa xoa mông vừa rủa thầm:
“Lão già chết tiệt, có ngày ta sẽ đá lại lão…”
Ngoài miệng thì vẫn nở nụ cười gượng gạo, chắp tay học theo phim kiếm hiệp:
“Lão tiền bối… xin chào…”
Lão giả nhìn hắn, cười cười rồi khẽ búng tay. Một chùm sáng bắn vào đầu hắn. Trong đầu hắn lập tức hiện ra ngôn ngữ cổ xưa, cách phát âm, ý nghĩa… cứ như có ai đó khắc vào não vậy.
Một lúc sau, hắn nói được ngôn ngữ của lão:
“Đa tạ tiền bối!”
Lão gật đầu hài lòng:
“Ta chỉ là một đạo tàn hồn còn lưu lại…”
Hắn nghe vậy thì ngộ ra – tàn hồn truyền thừa, như trong truyện tiên hiệp mà hắn từng đọc!
“Ngươi đến được đây, ắt là người có duyên. Ta giao lại trọng trách Thủ Hộ Giả cho ngươi.”
Hắn đứng đơ như cây cơ. Cái đầu thông minh tạm thời treo máy. Thủ Hộ Giả là cái giống gì vậy? Nhưng lão không giải thích, chỉ cười lớn. Khí tức tang thương tràn ra, ánh mắt nhìn xa xăm như xuyên qua vạn cổ:
“Truyền thừa Thủ Hộ… cuối cùng cũng có người nối tiếp.”
Lời dứt, thân thể lão hóa thành vô số điểm sáng, bay vào đầu hắn.
Đau đớn ập đến. Như có hàng vạn cây kim đâm vào linh hồn. Hắn gào thảm thiết:
“Aaaaa!!!”
Rồi… lịm đi.