Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cai-nay-vo-thanh-sieu-co-to-chat

Cái Này Võ Thánh Siêu Có Tố Chất

Tháng mười một 8, 2025
Chương 760: mỹ hảo thế giới ( đại kết cục ) (2) Chương 760: mỹ hảo thế giới ( đại kết cục ) (1)
deu-song-lai-ta-tat-ca-deu-muon-khong-qua-muc-di.jpg

Đều Sống Lại, Ta Tất Cả Đều Muốn Không Quá Mức Đi

Tháng 1 20, 2025
Chương 37. (nhất ngộ Lục Ly say mê cả đời (đại kết cục xuống)) Chương 36. (nhất ngộ Lục Ly say mê cả đời (đại kết cục lên))
truong-sinh-bat-tu-tu-mot-van-tien-sat-thu-bat-dau.jpg

Trường Sinh Bất Tử Từ Một Văn Tiền Sát Thủ Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 172. Chương cuối Chương 171. Điệu hổ ly sơn
fairy-tail-nguoi-quan-cai-nay-goi-tinh-linh-ma-phap.jpg

Fairy Tail: Ngươi Quản Cái Này Gọi Tinh Linh Ma Pháp?!

Tháng 2 3, 2026
Chương 375:: Niết Bàn ( Cầu đặt mua!) Chương 374:: Tổ kiến liên quân ( Cầu đặt mua!)
sau-khi-xuyen-viet-ta-khoa-lai-than-hao-he-thong.jpg

Sau Khi Xuyên Việt, Ta Khóa Lại Thần Hào Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương 286. Đại kết cục Chương 285. Mời chào
vo-dich-thien-ha.jpg

Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 1 30, 2025
Chương 3763. Đại kết cục Chương 3762. Vũ Trụ Chi Thần
81f16de91755820c704ba462a2762f39

Câu Cá Liền Mạnh Lên, Ta Thật Không Có Nhớ Vô Địch Tại Thế Gian

Tháng 1 16, 2025
Chương 240. Đại kết cục Chương 239. Thì đã trễ
di-the-linh-vo-thien-ha

Dị Thế Linh Võ Thiên Hạ

Tháng 12 14, 2025
Chương 3600: Lục Đạo Luân Hồi (chương cuối) Chương 3599: Tiêu diệt Thần Linh Thánh Vương
  1. Kẻ Thủ Hộ Vũ Trụ
  2. Chương 2: Thời Mạt Pháp- Trọng Sinh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Thời Mạt Pháp- Trọng Sinh

Trải qua trăm vạn năm sau trận chiến của Kẻ Thủ Hộ, thiên đạo rơi vào trạng thái ngủ say, quy tắc vẫn tự vận hành, nhưng linh khí của thế giới dần cạn kiệt vì không thể hấp thu hỗn độn khí từ bên ngoài để chuyển hoá thành linh khí. Đạo pháp dần tàn lụi, toàn bộ vũ trụ bước vào thời đại mạt pháp – tu luyện trở nên vô cùng khó khăn, chỉ còn lại rất ít người giữ đạo.

Ngược lại, khoa học công nghệ phát triển rực rỡ, nhiều nền văn minh trong vũ trụ thậm chí đã nghiên cứu ra những loại vũ khí có thể hủy diệt cả một tinh cầu.

Thái Dương Hệ, Địa Cầu, Thế kỷ 21 – năm 2021.

Tại một dải đất hình chữ S thuộc châu Á – một đất nước nhỏ bé mang tên Việt Nam, nơi đã sinh ra không ít vĩ nhân khiến cả thế giới nể phục… Nhưng Trần Quốc Hưng – không nằm trong số đó.

Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ bé, không ai biết tới, một thằng “cà lơ phất phơ”… hazz, đáng buồn thật T_T.

Trần Quốc Hưng năm nay 20 tuổi, là một thằng công nhân nghèo kiết xác. Bằng tuổi hắn, người ta cắp cặp tới trường, còn hắn thì phải hùng hục đi làm kiếm vài triệu bạc để nuôi hai miệng ăn.

Cuộc sống dù có khó khăn, nhưng con người ai lại chẳng có ước mơ. Mà ước mơ của hắn thì… bé tẹo:

“Tôi chỉ muốn có bản lĩnh bay nhảy, đánh đấm như mấy ông nhân vật chính trong tiên hiệp, để tán gái khắp thiên hạ, gieo tình gieo nghĩa… chứ không phải gieo mầm rau muống như bây giờ.”

Thế nhưng, trên đời này liệu có tồn tại cái gọi là tu đạo không? Hay đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng?

Một ngày bình thường như bao ngày khác, hắn lê lết cái thân không cao không thấp, không béo không gầy về phòng trọ ở khu công nghiệp sau một ngày làm việc mệt rã rời.

Vừa đến cổng công ty thì…

“OÀNH!”

Một tiếng nổ lớn khiến hắn hú hồn hú vía:

“Đù má trời với chả đất! Sét đánh cái quái gì thế này?!”

Lúc đó là tám giờ tối. Trời không mưa, không mây, trăng sáng treo trên đỉnh đầu như đèn cao áp, thế mà lại sấm sét ầm trời…

“Thiên nhiên khắc nghiệt thật.” – hắn nghĩ, rồi nổ máy con xe Wave Alpha đời 2020, vừa mới tậu đầu năm để tiện đi làm, phóng như chó đuổi trộm.

Đến đoạn đèn đỏ, hắn dừng xe, miệng nghêu ngao hát:

“Cuộc đời thật lắm bể dâu… Thằng vài chục hộp, thằng không hộp nào… Biciti… biciti…”

Trong lúc đang phiêu theo nhạc rap tự chế, thì trên đỉnh đầu, một đại ấn mơ hồ hiện lên, phát ra đủ loại ánh sáng kỳ ảo rồi lao thẳng về phía hắn!

“OÀNH!!!”

Một tia sáng xuyên vào thân thể Trần Quốc Hưng. Hắn cứng đờ, dần mất đi cảm giác. Trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ:

“Đ**…chẳng lẽ… mình… bị… sét đánh… chết thật rồi à… Mẹ ơi… con xin lỗi… con còn chưa…”

Mắt tối sầm. Ý thức lịm dần.

Không biết bao lâu sau, Trần Quốc Hưng từ từ mở mắt ra, thấy trần nhà gỗ cũ kỹ. Đầu óc hắn như vừa trải qua một đợt “loading lại hệ thống”. Mất một lúc mới nhớ ra…

“Ủa? Mình bị sét đánh mà? Chết rồi sao??”

Hắn đột nhiên phá lên cười:

“Haha! Lão Thiên cũng không lấy được cái mạng của ta!”

Nhưng rồi… hắn đơ người.

Vừa định đưa tay sờ mặt – thì hai bàn tay bé tẹo như trẻ 3–4 tuổi hiện ra trước mắt.

“OÀNH!” – Trong đầu hắn lại vang lên một tiếng nổ lớn.

Vội vàng sờ loạn lên khuôn mặt – đúng là mặt trẻ con thật.

Trên đầu giường có cái gương nhỏ, hắn giật lấy soi… Mặt hắn – đã là một thằng nhóc con.

“Á đù… không phải mơ.”

Hắn vả một cái thật mạnh vào mặt mình. “Á đau!”

Không mơ thật rồi.

Ngồi thừ ra giường một lúc, hắn đột nhiên cười như thằng khùng:

“Không lẽ… mình xuyên không rồi? Giống mấy thằng main truyện tiên hiệp mình hay đọc? Làm nhân vật chính? Làm bá chủ thiên hạ? Gieo tình khắp chốn?”

Đang mơ tưởng tới tương lai vàng son thì một giọng phụ nữ ấm áp vọng vào:

“Cu, mày bị gì thế con?”

Giọng của mẹ!

Không thể nào nhầm được! Chính là mẹ hắn, người phụ nữ cả đời tần tảo nuôi hắn lớn khôn. Hắn quay lại nhìn – là mẹ hắn, đang độ 30 tuổi!

Hắn bật dậy, ôm chầm lấy bà, hai hàng nước mắt tuôn rơi:

“Mẹ… con xin lỗi!”

Mẹ hắn thấy hơi lạ, nghĩ chắc con mới ốm dậy còn yếu, bà bế hắn lên hỏi:

“Con đói chưa? Mẹ nấu cháo gà dưới bếp đấy.”

Ngay lập tức – bụng hắn “Ọt…ọt…” phản ứng.

Mẹ vội bế hắn xuống bếp, đặt lên ghế, rồi múc cho hắn một bát cháo nóng hổi. Hắn vội tự xúc ăn trong ánh mắt ngạc nhiên của mẹ. Vừa ăn vừa nhớ về những ngày xưa thơ ấu, ký ức ùa về.

Hắn sững người – đảo mắt nhìn quanh căn nhà, rồi lẩm bẩm:

“Trọng sinh…”

Thì ra hắn đã trọng sinh!

Sống lại vào thời thơ ấu – khi vừa tròn 3 tuổi. Hôm nay là ngày 24/2/2003, sau trận sốt kéo dài 3 ngày – hắn biết rõ vì sau này mẹ đã kể.

Mẹ hắn nghe hắn lẩm bẩm liền sờ trán kiểm tra, thấy không sốt nữa mới yên tâm:

“Vừa khỏi ốm, thấy khó chịu ở đâu không con?”

Hắn lắc đầu. Ăn xong, hắn ra hiên nhà ngồi thẫn thờ.

“Con mẹ nó… Mấy chuyện vớ vẩn như trọng sinh, xuyên không… hoá ra có thật!”

Kiếp trước, sau khi học xong cấp 3, hắn nghỉ học đi làm công nhân, không muốn mẹ phải gánh nặng vì hắn.

Giờ ông trời cho cơ hội làm lại, hắn tự nhủ:

“Kiếp này, mình sẽ thay đổi. Không còn là kẻ nhút nhát, yếu đuối. Mình sẽ kiếm thật nhiều tiền, để mẹ có một cuộc sống hạnh phúc!”

Đang ngồi ngoài hiên ngắm mưa, hắn bỗng nhìn thấy một khóm hoa hồng ở góc sân.

Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra: một làn màu hồng nhạt đang tỏa ra từ những bông hoa, như sương mù mỏng. Mắt hắn mở to, dụi mắt, nhìn kỹ lại – đúng là có khí hồng phấn tỏa ra.

Một làn hương hoa nhẹ nhàng bay vào mũi.

Hắn lẩm bẩm:

“Lẽ nào… sau khi trọng sinh, mình đã bắt đầu nhìn thấy linh khí…?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

49d3bb507d7391cb470fd3c4a5117203
Ta Chính Là Cái Nhân Vật Phản Diện, Các Ngươi Lấy Lại Làm Cái Gì?
Tháng 1 21, 2025
toan-dan-than-linh-than-vuc-cua-ta-la-vo-tan-tham-uyen.jpg
Toàn Dân Thần Linh: Thần Vực Của Ta Là Vô Tẫn Thâm Uyên
Tháng 2 1, 2025
bat-dau-chuc-ty-lan-tang-phuc-ta-vo-dich
Bắt Đầu Chục Tỷ Lần Tăng Phúc Ta Vô Địch
Tháng 2 8, 2026
no-le-bong-toi
Nô Lệ Bóng Tối
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP