Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-mot-cai-an-cap-xuong-duoi-nguoi-co-the-se-lo-hang

Ta Một Cái Ăn Cắp Xuống Dưới, Ngươi Có Thể Sẽ Lộ Hàng!

Tháng mười một 24, 2025
Chương 302: Đại kết cục + Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 301: Trận chiến cuối cùng
huyen-mon-khong-chinh-tong.jpg

Huyền Môn Không Chính Tông

Tháng 4 24, 2025
Chương 628. Đại kết cục Chương 627. Cổ lão ý thức
cai-nay-dia-ha-thanh-truong-cay-nam

Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi

Tháng 2 1, 2026
Chương 6 18: A Hoàng, ta tới đón ngươi Chương 617: Cạm bẫy
ta-khac-menh-luyen-vo-so-hai-vuon-truong-khong-du-bao-luc.jpg

Ta, Khắc Mệnh Luyện Võ, Sợ Hãi Vườn Trường Không Đủ Bạo Lực

Tháng 2 7, 2026
Chương 704: Thiên đạo có thiếu! Chương 703: Tôn Chủ, hiện!
tu-kiem-tong-tap-dich-bat-dau-danh-dau-tro-thanh-vo-dich-kiem-tien.jpg

Từ Kiếm Tông Tạp Dịch Bắt Đầu Đánh Dấu Trở Thành Vô Địch Kiếm Tiên

Tháng 2 3, 2025
Chương 507. Đại kết cục Chương 506. Đổi trắng thay đen
mat-the-chi-co-thanh.jpg

Mạt Thế Chi Cô Thành

Tháng 1 18, 2025
Chương 668. Chung kết diệt thế chi môn Chương 667. Dốc toàn bộ lực lượng
harry-potter-chi-ta-la-truyen-ky.jpg

Harry Potter Chi Ta Là Truyền Kỳ

Tháng 2 14, 2025
Chương 70. Ta là truyền kỳ Chương 69. Phồn hoa thế giới
tien-nu-rut-thuong-he-thong.jpg

Tiên Nữ Rút Thưởng Hệ Thống

Tháng 1 26, 2025
Chương 937. Đại kết cục Chương 936. Bóng đêm vô tận
  1. Kẻ Thủ Hộ Vũ Trụ
  2. Chương 4: Thiên Địa Vô Thượng Quyết
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 4: Thiên Địa Vô Thượng Quyết

Không biết đã trải qua bao lâu, Trần Quốc Hưng mới từ từ mở mắt, miệng lẩm bẩm:

“Thiên Địa Vô Thượng Quyết…”

Đầu hắn lúc này vẫn còn đau nhức, váng vất như bị ai đập cả bao tải chữ vào đầu. Hắn vội nhắm mắt, bắt đầu sắp xếp lại đống hỗn độn đang nhảy loạn trong trí óc.

Lão giả thần bí kia không biết đã truyền cho hắn bao nhiêu kiến thức, từ công pháp, trận pháp, luyện đan, phù chú, linh dược… Nếu mà chép hết ra giấy, chắc phải chồng cao bằng mấy tòa nhà cao ốc – không biết bao giờ mới viết xong!

Hơn một tiếng sau, hắn mới dẹp yên được “cuộc khởi nghĩa” trong đầu. Hắn thở dài một hơi:

“Mệt chết bổn thiếu gia rồi…”

Nếu có ai trong giới tu hành biết hắn vừa nhận được truyền thừa vô thượng mà lại than thở như bị hành xác, chắc họ sẽ nhổ nước bọt chết hắn mất. Truyền thừa này nếu lộ ra ngoài, e rằng cả tu chân giới sẽ điên cuồng tranh đoạt.

Ổn định lại tâm tình, hắn tập trung vào việc chính – tu luyện Thiên Địa Vô Thượng Quyết.

Công pháp từ từ vận chuyển, hấp thu từng tia linh khí mỏng manh qua các đại huyệt ở đầu, tay, chân. Vô số lỗ chân lông cũng mở ra để đón linh khí.

Hắn tiến vào trạng thái nhập định, bên trong cơ thể, linh khí được chuyển hóa thành linh lực, hội tụ về Đan Điền, tạo thành một vòng xoáy nhỏ xíu – bé bằng hạt cát.

Chìm đắm trong tu luyện cho đến khi tiếng ồn ào ngoài hành lang bắt đầu vang lên, báo hiệu ngày mới bắt đầu, hắn mới mở mắt ra, lẩm bẩm:

“Cả đêm tu luyện… linh khí nơi này sao ít đến đáng thương như vậy?”

Nếu người trong giới tu luyện nghe được câu đó, chắc cười đến sặc cháo:

“Đồ ngu! Ngươi đang ở… bệnh viện đấy! Muốn hấp thu linh khí thì đi núi rừng, chứ ở đây toàn là tử khí của người chết!”

Thời đại mạt pháp, linh khí cạn kiệt, đâu phải nơi nào cũng còn linh khí để hấp thu. Chỉ ở núi sâu, biển thẳm, nơi có trận pháp tụ linh thì mới còn chút ít. Vũ trụ không còn nhận được linh khí từ hỗn độn bên ngoài, mà hàng vạn năm qua đã bị những tu sĩ xưa kia hút sạch.

Vậy mà Trần Quốc Hưng lại không hề biết! Công pháp vô thượng hắn vừa tu luyện đẳng cấp quá cao, mới có thể hút được chút ít linh khí trong môi trường khô cằn như bệnh viện. Nếu đổi lại là người khác, đến một tia khí cũng không hấp thu nổi.

Sau một hồi than thở về tương lai đen tối, hắn mới để ý xung quanh – một căn phòng trắng toát, trên tay cắm vài ống chuyền, đầu nối vào mấy máy móc linh tinh. Hắn thở dài:

“Mẹ lại đưa mình vào bệnh viện rồi… khổ cực cho mẹ quá.”

Tay phải đưa xuống, giật phăng các ống truyền ra khỏi tay. Máu chưa kịp chảy thì vết thương đã tự lành, không để lại một dấu vết.

Hắn ngạc nhiên:

“Quá tốt! Tu luyện một đêm mà hiệu quả vậy sao?”

Hắn đâu biết, đây không phải nhờ tu luyện, mà là nhờ Thiên Địa Ấn đang âm thầm cải tạo thân thể hắn từ trong ra ngoài.

Đang mải sướng rơn thì “Cạch” – tiếng mở cửa vang lên, hắn giật mình quay đầu lại.

Trần Linh – bác sĩ thực tập tại bệnh viện S, được giao theo dõi bệnh nhân hôn mê suốt mấy hôm nay – vừa bước vào phòng. Cô sững lại khi thấy cậu bé đang mở mắt ngồi trên giường.

“Em tỉnh rồi à?!”

Nói xong, chưa kịp kiểm tra gì, cô chạy vụt ra ngoài báo tin mừng.

Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ mặt cô thì trong đầu đã hiện ra… một cặp “núi” căng tràn ẩn dưới lớp blouse trắng. Hắn thầm cảm khái:

“Lão thiên gia… chí ít cũng là cỡ D… khụ khụ…”

Chẳng bao lâu sau, một lão bác sĩ bụng bự tầm 50, đi cùng Trần Linh và một y tá bước vào. Lúc này hắn mới có thời gian ngắm kỹ chị bác sĩ.

“Ôi mẹ ơi… ăn gì mà vừa xinh vừa to vậy?!”

Khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mũi cao, môi đỏ mọng, làn da trắng như trứng gà bóc. Hắn thề, kiếp trước hắn cũng “săn gái” không ít, nhưng chưa ai vượt qua nổi nhan sắc này.

“Mẹ ơi… con muốn cưới chị này làm vợ…”

Hắn còn đang đắm chìm trong yy thì bị ông bác sĩ bụng bự móc mắt, bóp má, vặn tai kiểm tra liên tục. Hắn khó chịu muốn chết, suýt chửi thề:

“Ông nội này… nhẹ tay thôi! Mặt bổn thiếu gia đẹp thế này mà bị ông làm hỏng thì sao tán gái được nữa?!”

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói với y tá:

“Không còn vấn đề gì, thông báo với người nhà, chiều có thể xuất viện.”

Khi đi ra, lão còn liếc nhanh hai quả núi lấp ló trước ngực Trần Linh. Hắn thấy vậy khinh bỉ lão ra mặt:

“Lão già háo sắc… bụng bự khốn nạn!”

Chờ hai người kia rời khỏi, chỉ còn lại Trần Linh. Hắn lập tức đổi sắc mặt, nở nụ cười toe toét:

“Hello chị xinh đẹp! Em tên Hưng, chị cứ gọi em là… Hưng Hùng Hục!”

Trần Linh ngẩn ra, mặt đầy dấu hỏi. Cái gì mà “hùng hục” với “hừng hực”? Cô bật cười khanh khách, giọng trong trẻo vang lên:

“Nhóc con miệng mồm ba hoa, sau này lớn chắc khối thiếu nữ bị lừa!”

Hắn bĩu môi: “Kiếp trước 20 tuổi còn nguyên tem, nhục thật. Kiếp này nhất định phải khác!”

Trần Linh nhẹ nhàng đáp:

“Chị tên Trần Thị Hồng Linh, cứ gọi chị là Trần Linh.”

Hắn nghiêng đầu 40 độ, nở nụ cười soái ca:

“Chị thật xinh đẹp. Sau này em muốn lấy chị làm vợ.”

Trần Linh không nhịn nổi nữa, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cô không thể tin vào mắt tai mình – một thằng nhóc ba tuổi lại… “gạ cưới”.

Sau vài phút, cô cố nín cười nói:

“Nhóc con, đợi em lớn chắc chị cũng già mất rồi.”

Cô ngồi xuống giường, véo hai má mũm mĩm của hắn. Hắn làm mặt xị, giơ hai tay đòi bế, định bụng… chiếm chút tiện nghi.

Trần Linh vội vàng bế hắn lên, dỗ dành:

“Chị xin lỗi, chị sai rồi. Không cười em nữa.”

Trong khi mặt mếu máo, tay hắn vẫn “vô tình” chạm vào hai đồi núi mềm mại. Trong lòng hắn tự mắng:

“Trần Quốc Hưng, mày… quá vô sỉ!”

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, mẹ hắn bước vào. Đôi mắt bà đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc rất nhiều. Hắn nhảy khỏi lòng Trần Linh, chạy ào tới ôm chầm lấy bà:

“Mẹ… con xin lỗi. Con sẽ không để mẹ phải lo lắng nữa đâu…”

Sau một hồi xúc động, hắn nói:

“Mẹ, con muốn về nhà!”

Mẹ hắn gật đầu, quay sang Trần Linh:

“Bác sĩ, con tôi có thể xuất viện chưa?”

Trần Linh đáp, mắt cũng rơm rớm:

“Dạ, bệnh nhân đã ổn định. Chiều nay có thể xuất viện ạ.”

Khi làm thủ tục, mẹ hắn ngẩn ra nhìn tờ hóa đơn: 10 triệu đồng. Năm 2003, số tiền ấy đủ để cả nhà ăn trong vài tháng!

“Bác sĩ… tôi chỉ có 3 triệu. Tôi trả trước, phần còn lại mai tôi về gom góp rồi trả nốt… được không ạ?”

Mụ thu ngân béo thấy vậy, giọng the thé:

“Đây không phải chỗ từ thiện. Không đủ tiền thì ở lại. Khi nào trả đủ mới được xuất viện.”

Mẹ hắn cúi đầu, rưng rưng:

“Con ở lại thêm một đêm nhé. Mai mẹ quay lại đón…”

Hắn nhìn vào ánh mắt mẹ đầy đau khổ và tủi nhục, trong lòng như bị dao đâm. Hắn siết chặt tay:

“Con sẽ không để mẹ bị khinh rẻ nữa…”

Đúng lúc đó, “OÀNH!” – một tiếng nổ vang lên trong đầu. Hắn đột phá cảnh giới đầu tiên trên con đường tu luyện:

Luyện Tinh Kỳ.

OÀNH!”

Một luồng lực lượng bùng nổ trong cơ thể Trần Quốc Hưng. Vòng xoáy linh lực trong Đan Điền từ hạt gạo đã nhanh chóng phình to, luân chuyển cuồng bạo.

Cùng lúc, tử phủ thần cung – nơi trú ngụ của tinh thần lực – đột nhiên sáng lên, sinh ra một luồng thần niệm mỏng như sợi tóc, trong suốt như pha lê!

“Là… Thần Thức?!”

Nếu có cao nhân tu luyện nào ở đây, chắc chắn sẽ ngã ngửa mà hộc máu:

Một thằng nhóc vừa mới đặt chân vào cảnh giới Luyện Tinh Kỳ mà đã sinh ra thần thức – thứ mà tu sĩ phải đạt tới cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần mới có được!

Bên ngoài, mọi người vẫn không hề hay biết chuyện kinh thiên động địa đang xảy ra bên trong cơ thể thằng nhóc ba tuổi này. Trần Linh chỉ cảm thấy ánh mắt hắn khác lạ, sâu hơn một chút – như một người trưởng thành ẩn trong thân xác trẻ con.

Lúc này, mụ béo thu ngân vẫn chưa chịu buông tha, lại tiếp tục chọc ngoáy:

“Trần Linh! Cô đúng là thánh mẫu sống! Người ta giả nghèo giả khổ, cô cũng tin? Đến bao giờ mới tỉnh ra hả?”

Trần Linh cau mày, đang định lên tiếng thì… Trần Quốc Hưng cười mỉm, ánh mắt khẽ lóe lên.

“Xin lỗi chị Linh, để em… dạy dỗ ‘cô béo’ một bài học nhẹ nhàng.”

Không ai chú ý, hắn lặng lẽ vận chuyển công pháp, gọi ra một tia âm khí lạnh lẽo còn sót lại trong phòng bệnh, rồi điều khiển nó theo thần thức bay thẳng đến miệng mụ thu ngân.

“Tiểu âm khí, cho ả ta biết cảm giác… ăn mồm lưỡi của mình là như nào.”

Tia âm khí như rắn nhỏ chui vào cổ họng mụ béo, lập tức…

“Ọe ọe ọe…”

Mụ thu ngân tái mặt, ôm cổ họng nôn mửa không ngừng.

“Khặc… khặc… Sao… miệng… mồm… mình đắng nghét thế này… Ọe…”

Miệng mụ bắt đầu bốc mùi tanh nồng như xác chết ba ngày, nước dãi chảy ròng ròng, răng miệng cứng đờ không cử động được.

Trần Linh giật mình chạy lại:

“Chị… chị bị sao vậy?!”

Mụ béo ôm mồm, mặt xanh như tàu lá, chỉ tay về phía Trần Quốc Hưng nhưng nói không ra lời. Mặt mày như vừa bị “thánh tông môn” đạp cho 3 cú vào mặt.

Trần Linh chưa hiểu chuyện gì, còn Trần Quốc Hưng thì… ngồi trên ghế, vắt chân chữ ngũ, nhấp một ngụm sữa hộp, thở dài như ông cụ non:

“Đã bảo rồi mà… ăn nói không sạch sẽ thì rất dễ mắc bệnh…”

Lúc này, Trần Linh mới sực tỉnh, cầm lấy hồ sơ bệnh án, nhanh chóng đưa hai mẹ con Trần Quốc Hưng hoàn tất thủ tục.

Khi bước ra cổng bệnh viện, Hưng quay lại, cười với Trần Linh, vẫy tay:

“Chị Linh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Sau này em… quay lại cưới chị đó!”

Trần Linh suýt ngã vì câu nói ấy, tay che miệng cười không dứt, lắc đầu thầm nghĩ:

“Ông cụ non này… sau này chắc chắn không phải người tầm thường…”

Trên đường về nhà, hắn nắm tay mẹ, lòng đầy cảm xúc. Gió chiều mát rượi lướt qua khuôn mặt, cảnh vật hai bên đường vừa quen thuộc vừa mới mẻ. Hắn thầm nhủ:

“Kiếp này, con sẽ không để mẹ phải cúi đầu trước bất cứ ai nữa.

Ai từng khinh thường mẹ, con sẽ khiến họ… quỳ xuống xin lỗi!”

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, hắn ngồi khoanh chân trên chiếc giường tre nhỏ, bắt đầu lại việc tu luyện.

Mặc dù linh khí yếu ớt, nhưng nhờ vào Thiên Địa Vô Thượng Quyết, cùng với Thiên Địa Ấn đang đồng hóa thể chất, tốc độ hấp thu của hắn vượt xa thường nhân.

Khi thần thức vừa mới hình thành, hắn đột nhiên “thấy” được một vật gì đó nằm dưới sàn nhà — một mảnh ngọc bội nhỏ, bị đất bụi phủ kín.

Hắn cúi xuống nhặt lên, phủi sạch. Ngọc bội hơi ấm, trên đó có khắc ba chữ mờ ảo:

“Thủ Hộ Ấn”

Hắn vừa cầm vào, lập tức một luồng thần niệm truyền thẳng vào tâm trí hắn.

“Ngươi đã kế thừa sứ mệnh Thủ Hộ Giả. Đây là ấn vật định mệnh, là chìa khóa mở ra các Bí Cảnh cổ xưa, nơi lưu giữ sức mạnh chân chính của vũ trụ…”

Hắn giật mình ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh rịn trán.

“Lẽ nào… đây mới là… mở đầu thật sự?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quan-dao-chi-sac-gioi
Quan Đạo Chi Sắc Giới
Tháng 10 21, 2025
ai-bao-han-thuc-tinh-thien-phu
Ai Bảo Hắn Thức Tỉnh Thiên Phú?
Tháng 10 24, 2025
de-toc-than-tu-bat-dau-danh-dau-hon-don-thu.jpg
Đế Tộc Thần Tử, Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Thụ
Tháng 2 24, 2025
nga-dich-the-than-thi-su-de-phu-stand-cua-ta-la-steve
Stand Của Ta Là Steve
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP