Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tong-vo-vo-dang-tieu-su-thuc-bat-dau-long-than-cong.jpg

Tổng Võ: Võ Đang Tiểu Sư Thúc, Bắt Đầu Long Thần Công

Tháng 12 20, 2025
Chương 245: Lòng cảm kích của mọi người, Tần Tiêu cảm khái Chương 244: Mọi người hoảng sợ, vỗ tay tán thưởng
phan-phai-nhan-vat-chinh-nguoi-thieu-nguoi-huynh-de-ket-nghia

Phản Phái: Nhân Vật Chính, Ngươi Thiếu Người Huynh Đệ Kết Nghĩa!

Tháng 10 4, 2025
Chương 497: Đại kết cục! Chương 496: Bất Diệt Chiến Đế: Ta là cha ngươi! Diệp Thừa: Chém chết ngươi!
vo-hiep-ta-o-tong-vo-them-dong

Võ Hiệp: Ta Ở Tổng Võ Thêm Dòng

Tháng 12 4, 2025
Chương 353: Kiếm tiên phi thăng (đại kết cục) Chương 352: Thung lũng ác chiến, thắng bại rõ ràng
nguy-tan-bat-phuc-chu.jpg

Ngụy Tấn Bất Phục Chu

Tháng 2 3, 2026
Chương 107: Thối cá nát tôm Chương 106: Khác cha khác mẹ dị địa dị quốc thân huynh đệ
cao-vo-toan-lop-lieu-mang-tu-luyen-ta-nam-thang-cap

Cao Võ: Toàn Lớp Liều Mạng Tu Luyện, Ta Nằm Thăng Cấp

Tháng mười một 8, 2025
Chương 646: Chương cuối, trở về vẫn là thiếu niên! Chương 645: Một người chiến đấu!
da-tu-da-phuc-con-ta-deu-co-tien-de-chi-tu.jpg

Đa Tử Đa Phúc: Con Ta Đều Có Tiên Đế Chi Tư

Tháng 3 24, 2025
Chương 990. Ta không chết, nhân tộc bất diệt Chương 989. Thân thể khổng lồ
truong-sinh-bat-dau-lam-quan-tai-ta-dua-vao-nguoi-chet-tu-tien

Trường Sinh: Bắt Đầu Làm Quan Tài, Ta Dựa Vào Người Chết Tu Tiên

Tháng mười một 12, 2025
Chương 218: Phi thăng tiên giới Chương 217: Rời đi Thái Nhất Môn
thon-phe-tinh-khong-chi-nguyen-trong-chi-chu

Thôn Phệ Tinh Không Chi Nguyên Trọng Chi Chủ

Tháng 2 7, 2026
Chương 785: Thông tin công bố, Phong Dạ thần vương (2) Chương 785: Thông tin công bố, Phong Dạ thần vương (1)
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 86: Chia tay
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 86: Chia tay

Tuy nhiên, dù Mộc Mộc đã giảm bớt chi tiết, nhưng việc đột phá liên tiếp nhiều cấp, đặc biệt là cảnh giới tu vi vượt trội, vẫn khiến mọi người không khỏi trầm trồ và ngưỡng mộ. Họ biết, di tích cổ xưa này quả nhiên là một nơi đầy rẫy kỳ ngộ.

“Được rồi, chuyện cơ duyên để sau hãy nói. Linh khí nơi đây càng lúc càng âm lệ… chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức!”

Dương Long gật đầu, kéo Mộc Mộc lại gần. “Đúng vậy, chúng ta trước rời khỏi đây đã.”

Không ai còn nói thêm gì. Tất cả lập tức vận khởi thân pháp, như những bóng mờ lao đi.

Dương Long gật đầu, kéo nhẹ tay Mộc Mộc:

“Đi thôi, rời khỏi nơi này trước đã.”

Không ai còn do dự. Cả nhóm lập tức vận khởi thân pháp, hóa thành những bóng mờ lao vút giữa tầng sương lạnh giá, nhanh chóng rút khỏi tầng một Cửu U cốc…

Đêm đó, lửa trại bập bùng cháy, ánh sáng vàng cam hắt lên những gương mặt nhuốm bụi. Hơi ấm từ ngọn lửa xua đi cái lạnh ẩm ướt của rừng sâu nơi rìa ngoài Cửu U Cốc. Tiếng côn trùng rả rích vang lên giữa đêm đen, hòa cùng tiếng từ củi khô cháy rụi.

Mọi người quây quần quanh đống lửa, trò chuyện rôm rả, kể lại những gì mà mọi người đã trải qua trong mấy ngày qua, từ những lần chạm trán yêu thú, cũng như việc tìm tung tích của Dương Long và Mộc Mộc. Nét mặt ai cũng thoải mái hơn so với những ngày căng thẳng vừa qua.

Dương Long ngồi ở mép ngoài vòng tròn, hơi chếch lưng về phía ánh lửa. Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn về nơi xa xăm giữa màn đêm tĩnh mịch, không tham gia câu chuyện, cũng không cười nói. Ngọn lửa phản chiếu lên gương mặt nghiêng của hắn, để lộ một ánh nhìn vừa bình thản, vừa như có điều suy tư ẩn giấu.

Không ai để ý, hoặc có lẽ họ đã quen với sự trầm lặng ấy.

Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua tán lá dày đặc, chiếu xuống khu rừng phủ đầy sương sớm. Ánh nắng trong trẻo, mang theo hơi thở tươi mới sau một đêm dài lạnh lẽo.

Lưu Cường là người đầu tiên tỉnh dậy. Hắn ngồi dậy vươn vai, tay xoa xoa gáy còn tê dại vì nằm đất. Đập vào mắt hắn là đống lửa tàn nguội lạnh, và một mảnh giấy gấp gọn, đặt gọn gàng ngay nơi Dương Long đã ngồi đêm qua.

Lưu Cường khẽ cau mày, cúi xuống nhặt tờ giấy, mở ra đọc. Nét chữ đơn giản, mạnh mẽ, như chính con người của Dương Long:

“Các huynh đệ, ta có việc quan trọng cần làm, không tiện đồng hành nữa. Cảm ơn đã cùng ta trải qua cuộc hành trình này. Có duyên, sau này gặp lại sẽ cùng uống rượu tâm giao.”

Lưu Cường trầm ngâm một lúc. Rồi hắn ngẩng đầu, nhìn sang Triệu Phong, lúc này cũng vừa tỉnh dậy.

“Dương huynh đệ đi rồi” – Triệu Phong hơi chùng xuống.

Triệu Phong cầm lấy mảnh giấy, đọc lướt qua. Hắn thở dài, mắt ánh lên một tia hiểu biết:

“Dương huynh đệ là người xuất sắc không gò bó, không trói buộc. Hắn đã quyết… chúng ta cứ tôn trọng.”

Mộc Mộc đứng phía sau, trầm mặc không nói. Nàng nhìn về hướng tây, nơi con đường khuất bóng giữa rừng rậm rạp. Gió sớm thổi nhẹ, tóc nàng khẽ bay, như một đoạn tiễn biệt không lời.

Trong lòng nàng biết rõ – Dương Long có con đường riêng, có sứ mệnh riêng.

Hắn ra đi lặng lẽ, cũng như cách hắn từng đến.

Mộc Mộc không khóc, chỉ khẽ thì thầm:

“Đi đường bình an, Dương đại ca…”

Không khí nhóm hơi trầm xuống một lúc, nhưng rồi ai cũng dần lấy lại tinh thần. Hành trình của mỗi người rồi cũng sẽ tách nhánh, giống như dòng nước xuôi về các hướng.

Vương Béo vừa nhét thịt khô vào miệng vừa lẩm bẩm:

“Tiểu tử đó luôn khiến người ta không kịp nắm bắt. Đi mà không nói lời từ biệt, lần sau gặp lại nhất định phải phạt”

Triệu Phong cười khẽ, đập vai hắn:

“Cũng tốt. Duyên phận thế nào, sau này gặp lại, biết đâu hắn lại là người làm chấn động cả đại lục.”

“Có khi là vậy thật.” – Lưu Cường gật đầu. “Chúng ta thì vẫn còn việc phải làm. Giờ quay về Thanh Dương Thành thôi. Vẫn còn nhiều chuyện đang đợi ở đó.”

Dương Long đã đi sâu vào tầng một của Cửu U Cốc được hai ngày, và mỗi một khắc trôi qua nơi này đều là một thử thách cho cả thể xác lẫn tinh thần.

Cửu U Cốc – nơi được mệnh danh là “Cửa âm giới” – không phải không có lý do. Ngay từ thời khắc đầu tiên đặt chân vào, một màn sương mù xám nhạt như khói ma đã phủ kín mọi tầm nhìn, dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời cũng như bị giam cầm ngoài tầng khí âm trên cao. Không gian luôn chìm trong một thứ ánh sáng mờ đục, tĩnh lặng như cõi chết, khiến người ta dễ hoài nghi thời gian đang trôi hay đã ngừng lại.

Không khí ở đây lạnh buốt đến tận xương tủy. Nhưng đây không phải cái lạnh của gió núi hay tuyết rơi, mà là loại hàn khí hình thành từ tử ý và oán niệm, tích tụ qua vô số năm tháng từ những kẻ chết không nhắm mắt. Chỉ cần hít sâu một hơi, phổi như bị kim băng đâm xuyên, hơi thở đọng lại thành băng vụn trong cổ họng. Một cảm giác nặng nề, tê tái len lỏi vào từng sợi thần kinh, khiến Dương Long phải thường xuyên vận chuyển linh lực để giữ ấm huyết mạch, duy trì sự tỉnh táo.

Tiếng gió ở đây cũng không bình thường. Nó không gào thét như bão mà rít lên từng đợt, xoáy qua khe đá như những lời thì thầm của oan hồn, the thé, ghê rợn, lặp đi lặp lại như đang tụng niệm oán hận. Đôi khi, nó vang vọng như tiếng khóc đêm, có lúc lại giống tiếng gọi từ xa xăm, như một ai đó đang mời gọi linh hồn rời khỏi xác thân. Những âm thanh ma quái ấy không ngừng công kích thính giác, từng đợt sóng âm như muốn xuyên qua tai, đục khoét tâm trí. Tu sĩ có ý chí không vững sẽ nhanh chóng bị ảnh hưởng, tâm thần hoảng loạn, thậm chí phát điên rồi chết không toàn thây.

Mỗi bước chân đều phải cẩn thận. Mặt đất phủ đầy đá vụn và những gò đất ẩm ướt, tựa như từng là nơi diễn ra những cuộc chém giết tàn khốc hoặc tổ địa của yêu vật tà dị. Thi thoảng, Dương Long thấy những xác thú khô quắt, thịt đã rữa hết, chỉ còn da bọc lấy xương, nằm rải rác dưới gốc cây hoặc lẫn trong vũng nước đen đặc. Có chỗ, những vệt máu khô sẫm màu vẫn còn in trên nền đá, hoặc dấu vuốt lớn in sâu xuống bùn đất như lời cảnh báo vô hình từ kẻ đi trước.

Thảm thực vật ở tầng một này cũng không giống bất cứ nơi nào khác. Cây cối vặn vẹo dị dạng, thân cây sần sùi, vỏ nứt nẻ như bị thiêu đốt, cành khô vươn ra như những bàn tay xương xẩu cố níu lấy mọi thứ. Đa phần là tử mộc đã khô héo từ lâu, hoặc cổ thụ hút huyết với lá cây tím sẫm, phủ đầy gai nhọn như móc câu, thân có địa văn tà dị, uốn lượn như ký hiệu tà thuật cổ xưa. Có cây rỉ ra chất nhầy màu đen, tanh hôi, từng giọt chảy xuống đất khiến rêu xanh mục rữa, cho thấy chúng không hút linh khí mà hút sinh khí từ bất kỳ sinh vật nào bén mảng lại gần.

Trong suốt hai ngày, Dương Long vừa phải cẩn thận di chuyển, ừa cảnh giác với những mối đe dọa thường trực: những con Hắc Xỉ Chu với răng nanh độc địa ẩn mình dưới lớp bùn đất, những con Lê Hoa Quỷ Xà thoắt ẩn thoắt hiện trong các khe đá ẩm ướt, và đặc biệt là Quỷ Bì Nhi – những sinh vật hút máu ghê tởm chỉ chờ một tiếng động nhỏ để lao ra cắn xé. Đã có lần hắn bị một con Quỷ Bì Nhi bám chặt vào chân, cảm giác lạnh lẽo và suy yếu nhanh chóng ập đến, suýt nữa bị nó hút cạn máu nếu không kịp thời phản ứng.

Vào sáng sớm ngày thứ ba, khi Dương Long đang di chuyển trong cốc, đột nhiên hắn cảm nhận được dao động linh khí bất thường từ một hướng khác. Đó không phải là khí tức của yêu thú, mà là linh lực của tu sĩ, xen lẫn tiếng vũ khí va chạm và tiếng gầm gừ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b
Bắt Chuyện Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ, Tu Luyện Biến Như Thế Nhẹ Nhõm
Tháng 1 15, 2025
dai-tan-phu-hoang-ta-that-chi-muon-tu-ve-a.jpg
Đại Tần: Phụ Hoàng! Ta Thật Chỉ Muốn Tự Vệ A!
Tháng 1 21, 2025
chu-thien-tu-bac-de-bat-dau.jpg
Chư Thiên Từ Bắc Đế Bắt Đầu
Tháng 1 19, 2025
roi-vao-vuc-sau-chi-co-ta-co-thanh-trang-bi.jpg
Rơi Vào Vực Sâu: Chỉ Có Ta Có Thanh Trang Bị
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP